Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Đòi bồi thường chiếc cặp sách bị hỏng
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 192 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giờ đã hỏng thế này, mấy người tính sao? Đây là thứ có tiền cũng không mua được đâu. Các người đã làm hỏng đến mức này rồi. Tôi muốn hỏi nhà ông Hứa mấy người định giải quyết thế nào đây?
"Con bé Hai là người của nhà chúng tôi, đồ nó mua cũng là của nhà chúng tôi, hỏng thì hỏng thôi, nhà bọn tôi không cần đền." Bà Hứa tái mét mặt mày nói.
Trong lòng thì tức giận muốn chết, cái con nhóc chết tiệt đó lại mua đồ đắt tiền như vậy cho con cái nhà người ta, mà không mua cho em trai mình, đúng là không có chút lương tâm nào.
Tống Quế Hoa nghe vậy thì lập tức cười vui vẻ, hỏi những người xung quanh đang đến xem chuyện vui: "Mọi người nghe xem, đúng thật là không biết xấu hổ. Ban đầu không thèm quan tâm sống chết của hai chị em Nam Nam, vậy mà bây giờ còn có mặt mũi nói đồ Nam Nam mua là của gia đình bọn họ đấy. Nếu thật sự phải tính như vậy thì đồ vật mấy người đã lấy của Nam Nam phải bị xét xử công khai đấy. Đúng thật là thượng bất chính, hạ tắc loạn, già thì trộm đồ, nhỏ thì cướp đồ, Nam Nam khi đó chuyển hộ khẩu là đúng mà."
Những người dân thôn đang vây xem náo nhiệt nghe thấy lời này cũng phải nhịn cười. Chẳng phải thế sao, nhà ông Hứa này cũng tệ thật đấy.
Trương Thúy Cầm chạy ra khỏi phòng, chống nạnh tỏ vẻ muốn đánh nhau.
Tống Quế Hoa không sợ cô ta: "Làm sao, không có lý thì muốn đánh nhau à? Còn tưởng nhà chúng tôi sợ à? Nhưng Trương Thúy Cầm à, đừng nói tôi không nhắc trước cô, tôi đánh lộn cũng không sao, nhưng cô thì không được đâu. Cô vẫn còn là người đang cải tạo lao động đấy, bây giờ đã bắt đầu gây chuyện rồi thì đại hội đầu năm lại phải tìm cô để đi học tập đấy."
Nghe đến hội nghị, khí thế của Trương Thúy Cầm lập tức xìu xuống, vừa tức vừa không dám phát tác, quay đầu nhìn bà Hứa: "Mẹ..."
Bà Hứa thấy cô ta không làm được gì mà đã thế này, lập tức thấy tức giận không có chỗ trút. Lấy gậy quất một cái: "Cút về đi, thứ mất mặt."
Bà Trần nhân cơ hội nói: "Sao, rốt cuộc mấy người đền thế nào đây, hay là không đền? Nếu không thì bọn tôi sẽ đi tìm mấy cán bộ hỏi xem cướp đồ thì có tội danh gì đấy."
"Chút chuyện nhỏ, không cần mời người tới đâu." Ông Hứa cầm điếu thuốc từ trong phòng đi ra.
"Coi như là người biết lý lẽ đã ra rồi. Chú Lục, anh xem đền hay không đền, chúng ta cũng không cần nhiều, dù sao cái này về tự chúng tôi vá lại, chấp vá cũng có thể dùng được. Đền cho hai đồng đi."
"Hai đồng cái gì chứ, sao bà không đi cướp luôn đi!" Bà Hứa lập tức bùng nổ.
Bà Trần nói: "Tôi còn thấy ít đấy, Nam Nam nói rồi, chiếc cặp sách này mua về từ thành phố lớn, một cái sáu đồng. Các người thấy tốn mười hai đồng tiền mua lại, hay là đền bù thiệt hại hai đồng cho chúng tôi?"
"Bà nội, chúng ta mua đi, mua về đi!" Từ Lôi ở bên cạnh hét lên.
Từ Long cũng kéo Lưu Xảo: "Mẹ, con muốn có cặp sách."
"Câm miệng cho ông!" Ông Hứa hét lên, ông ta vừa lên tiếng thì những người khác lập tức không dám hé răng nữa.
Ông ta lấy ra hai đồng từ trong túi, đưa cho bà Trần: "Thế là thanh toán xong."
Bà Trần hừ nói: "Chúng tôi cũng không phải là những người vô lý. Lần sau đừng làm như vậy nữa, thấy người ta có đồ tốt thì cướp, sau này ai trong thôn chúng ta còn dám qua lại trước mặt bọn họ chứ? Đã là mấy thằng nhóc lỡ cỡ sắp trưởng thành rồi mà còn ẩu tả như vậy, đừng có mà gieo họa cho thôn họ Hứa chúng ta."
Bà Trần vừa nói xong thì thẳng thừng dắt con trai, con dâu và cả hai cháu trai đi về nhà.
Sau khi mấy người rời đi, bà Hứa mới nhớ ra vẫn còn chưa tính sổ với bọn họ về chuyện vết thương trên mặt cháu trai nhà mình.
"Tôi phải bắt bọn họ bồi thường tiền thuốc!" Bà Hứa định hét giá đòi tiền. Bà ta muốn đòi gấp đôi hai đồng, tuyệt đối không cho cái nhà kia được ăn Tết yên lành.