193. Chương 193

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 193 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chưa kịp bước ra khỏi sân thì ông Hứa đã quát lớn gọi lại: “Tết nhất rồi, làm ầm ĩ lên làm gì. Nếu sự việc mà lớn chuyện, bà còn định để Long Long và Lôi Tử bị người ta đưa ra xét xử công khai sao?”
Ông Hứa cũng sợ hãi, lần trước bà cụ nhà và con dâu đi lấy đồ về, giờ đã thành phần tử xấu, liên lụy trong nhà cũng bắt đầu xuống dốc. Nếu hai đứa cháu lại đi vào vết xe đổ cũ thì sau này ông ta thật sự không còn chút gì để trông cậy.
Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, không chỉ ông Hứa mà bà Hứa cũng thấy hơi sợ. Nghe thấy lời ông Hứa, bà ta chỉ có thể không cam lòng nhịn xuống.
Nhưng khi bà ta bước vào phòng, nhìn thấy Lý Tĩnh và Hứa Kiến Sinh thì lập tức không nhịn được nữa.
“Kiến Sinh, đưa hai đồng cho cha con. Chuyện này nếu không phải do con gái con gây ra thì nhà chúng ta cũng đâu phải đền tiền.”
Lý Tĩnh nói: “Mẹ, chúng con chẳng phải đã không còn liên quan gì đến mấy đứa đó sao? Tại sao chúng con lại phải chịu trách nhiệm chứ?” Vừa rồi cô ta sợ dính tai họa nên không dám ra cửa, cũng kéo Hứa Kiến Sinh lại không cho hắn ta ra ngoài. Vậy mà sao bà cụ còn không chịu bỏ qua cho bọn họ.
“Cô còn mặt mũi nói vậy!” Bà Hứa thấy cô ta nói thế thì càng tức giận hơn: “Nếu không phải do hai đứa cô sinh ra thì nhà chúng ta cũng sẽ không thành ra nông nỗi này. Cô đúng là đồ sao chổi! Còn nữa, chuyện hộ khẩu của cô thế nào rồi, sao tôi nghe nói, chuyện đó của cô đã đi tong rồi?”
Nghe thấy câu trước bà Hứa chỉ trích mình, Lý Tĩnh còn có chút uất ức, nhưng đến khi nghe thấy chuyện hộ khẩu bà Hứa nhắc đến sau đó thì cô ta lập tức như thể bị sét đánh.
Lần này Lý Tĩnh về nhà, điều cô ta sợ nhất chính là bà cụ sẽ nhắc tới chuyện hộ khẩu. Vì chuyện này nên trước khi cô ta về, gần như mỗi ngày mỗi đêm cô ta đều không ngủ được. Luôn mơ thấy bà cụ hỏi cô ta về chuyện này.
Lần này trở về, ban đầu bà Hứa vẫn chưa hỏi, cô ta cũng không nhắc gì. Không ngờ rằng bà cụ đột nhiên nhắc đến chuyện này như thế. Hơn nữa còn không hỏi về vấn đề hộ khẩu, mà lại nói thẳng ra là chuyện hộ khẩu của cô ta đã đi tong.
Nói cách khác, bà cụ đã sớm biết chuyện chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp của cô ta không thành rồi sao?
Làm sao bà ta biết được, ai nói cho bà ta biết?
Lý Tĩnh nhìn chằm chằm Hứa Kiến Sinh, nhưng chỉ thấy Hứa Kiến Sinh vẻ mặt vô cảm, dáng vẻ như thể không muốn quản chuyện này. Không, không phải Kiến Sinh, Kiến Sinh không phải kiểu người thích gây chuyện, vậy hay là mấy đứa trẻ? Cô ta nhìn về phía Hứa Hồng và Hứa Mai Tử, và cả Hứa Lỗi và Hứa Long.
“Tôi đang hỏi cô đấy, cô nhìn cái gì hả?” Bà cụ ném gậy đi: “Chuyện này rốt cuộc có phải là sự thật hay không? Lúc trước cô nói gì với tôi, nói chuyển hộ khẩu ra ngoài là để sau này chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp được, bây giờ chuyện này đã hỏng bét, cô nói nên làm sao hả?”
Mặt bà Hứa xanh mét, biểu cảm trên khuôn mặt mang theo vài phần dữ tợn.
Trước đó bà ta vốn muốn hỏi Lý Tĩnh về chuyện này, nhưng bà ta còn chưa kịp nói thì cháu trai mình đã bị người ta bắt nạt. Bây giờ hai chuyện này liên tiếp xảy ra, hơn nữa còn đều có liên quan đến hai đứa nhóc chết tiệt do Lý Tĩnh sinh, trong lòng bà ta, Lý Tĩnh là tội chồng thêm tội.
“Mẹ, chuyện này mẹ nghe ai nói? Sao lại hỏng được chứ ạ, con còn đang đợi sắp xếp của hầm mỏ mà. Mọi người cũng biết, mỗi ngày người muốn chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp xếp thành hàng, chúng ta tốt xấu gì cũng là người nhà của cán bộ, trước tiên phải nhường cho những người khó khăn để họ làm hộ khẩu trước, mọi người nói có đúng không?”
“Còn muốn nói dối tôi!” Bà Hứa tức giận giậm chân.