Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Lý Tĩnh gây chuyện, Hứa Hồng phản kháng
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 279 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng từ khi cái đồ vô lương tâm Hứa Mai Tử dọn ra ngoài, Lý Tĩnh biết mình không thể nhờ vả được gì cháu gái nữa.
Con gái chỉ biết nghĩ cho người ngoài, toàn là loại nuôi tốn công vô ích. Trước đây cô ta đã đối xử tốt với chúng nó biết bao nhiêu, vậy mà con bé đó nói đi là đi ngay, chẳng thèm quan tâm đến nhà cửa nữa. Còn bày đặt nói là không muốn gây phiền phức cho gia đình. Lừa ai chứ? Thường ngày đã không ăn cơm ở nhà, bây giờ cũng không ở nhà nữa, chẳng phải sau này nó không muốn để ý đến cái nhà này nữa sao?
Nghĩ đến Hứa Mai Tử là Lý Tĩnh tức giận vô cùng, thấy Hứa Hồng còn đang đọc sách, cô ta lập tức đi tới, giằng lấy quyển sách trên tay chị ta, xé toạc ra làm đôi.
Hứa Hồng lập tức sững sờ.
Lý Tĩnh cũng sững sờ, trang sách trong tay cô ta rơi xuống mặt đất.
“Bác điên à!” Hứa Hồng đau lòng nhặt sách dưới đất lên. Bản tài liệu chép tay này là Lưu Hồng Quân đưa cho chị ta, ngày mai còn phải trả lại cho người ta, bây giờ bị hỏng thì phải làm sao đây?
“Bác đang làm gì vậy, tại sao lại xé sách của tôi?” Hứa Hồng tức giận gào lên.
Lý Tĩnh hơi chột dạ, nhưng suy cho cùng mấy năm nay mấy đứa trẻ này cũng nghe lời, hiện tại cô ta vẫn có chút tự tin, bất mãn nói: “Sao hả, bác là bác dâu cả cháu, bác quản cháu không được à?”
“Bác dâu cả cái gì mà bác dâu cả! Bà nội tôi nói rồi, bảo bác phải hết lòng hết dạ hầu hạ bọn tôi. Nếu bác không bằng lòng thì cút về quê làm ruộng đi!”
Hứa Hồng tức đến mức không thèm lựa lời.
Sau khi mắng xong thì lại cảm thấy hơi hối hận. Nhưng đã mắng rồi, rút lại cũng không được nữa, chỉ có thể gân cổ nhìn Lý Tĩnh.
Dù sao thì cũng có bà nội làm chỗ dựa cho chị ta.
Ngoài nhà, Hứa Long nhìn trong nhà cãi nhau lớn tiếng nên có chút lo lắng. Hứa Lỗi kéo cậu bé lại: “Chuyện của phụ nữ quản làm gì.”
Hứa Long liếc nhìn, nghĩ đến chuyện tối hôm qua Lý Tĩnh đánh Hứa Mai Tử, trong lòng cũng thấy hơi khó chịu, nên dứt khoát làm như không nghe thấy, tiếp tục gấp máy bay.
Trong phòng, Lý Tĩnh tức đến mức đau ngực, cứ thế hồi lâu không nói nên lời, chỉ có thể ôm ngực thở hổn hển.
“Mày, con nhỏ mày mắng tao như thế, mày còn có lương tâm không?” Cô ta bật khóc vì tức giận.
“Là bà tôi nói, cũng không phải tôi nói.” Hứa Hồng có chút chột dạ nói.
“Nếu không phải vì bà nội tôi thì bác sẽ đối đãi tốt với tôi chắc? Bác đối xử với nhỏ Hai và nhỏ Bốn còn như vậy, có thể đối đãi thật lòng với bọn tôi chắc?” Coi người ta là kẻ ngốc à.
Lý Tĩnh tức đến mức chân mềm nhũn, trực tiếp gục xuống giường, gào khóc.
“Tại sao số tôi lại khốn khổ như vậy, đồ vô ơn, nuôi một đám vô ơn, số tôi khổ quá mà, ông trời ơi, tại sao lại để tôi khổ thế này…”
Hứa Hồng không kiên nhẫn nghe cô ta than vãn, dứt khoát cầm lấy sách, đi ra ngoài tìm Hứa Mai Tử.
Các ký túc xá độc thân nối liền với nhau, nhà ai có tiếng động gì là những người khác đều nghe được hết.
Lý Tĩnh khóc lớn tiếng, mọi người trong ký túc xá nghe mà thấy ồn ào khó chịu trong lòng, bởi vì hôm qua Hứa Mai Tử và Lý Tĩnh cũng gây ồn ào, họ cho rằng bây giờ lại ồn ào nữa, trong lòng càng thêm khó chịu.
Ba ngày hai trận, khi nào mới có thể được yên tĩnh chút chứ.
Người nào đó không nhịn được, trực tiếp đến ủy ban mỏ để khiếu nại.
Chu Phương ngồi trong phòng ngủ gặm táo, chị ấy cắn một miếng, trên mặt nở nụ cười. Nhìn xem này, hết chuyện này đến chuyện khác, náo nhiệt biết mấy. À, ngày mai mình phải kể chuyện này với Nam Nam mới được.
Hứa Nam Nam đang cùng Hứa Tiểu Mãn xách đồ cùng bước vào cổng nhà Vu Đông Lai.
Bà Vu gần đây sức khỏe càng ngày càng tốt lên, lần này còn là bà ấy tự ra mở cửa. Nhìn thấy Hứa Nam Nam cầm nhiều đồ trong tay như vậy, trên mặt lộ ra vẻ trách móc: “Nam Nam, các cháu tới nhà là được rồi, mua đồ làm gì, có phải người ngoài đâu.”