337. Chương 337

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 337 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô ta mím môi, trong lòng có chút không vui.
Với chỉ tiêu chia nhà lần này, nhà bọn họ không hợp quy tắc, dù sao cũng chỉ có một mình Hứa Kiến Sinh là công chức hầm mỏ. Vì chỉ tiêu này, cô ta cứ đến ủy ban mỏ ngồi cả ngày, bám riết lấy lãnh đạo hầm mỏ để thuyết phục đủ điều, cuối cùng mới được chấp thuận cho tham gia bỏ phiếu, còn về phần có được chọn hay không thì không chắc.
Dù sao Hứa Kiến Sinh cũng là cán bộ trong hầm mỏ, lý lịch cũng đủ điều kiện, trước đây cũng có nhà nhưng sau lại trả về hầm mỏ. Nếu bây giờ đưa ra một chỉ tiêu mới, sẽ không ai bàn tán gì. Nhưng nếu nói thẳng là chia nhà ở thì chắc chắn sẽ khơi dậy sự bất mãn của những công nhân khác.
Lý Tĩnh không còn cách nào khác ngoài việc lôi kéo phiếu bầu ở khắp mọi nơi. Thế nhưng những người thân trong gia đình cán bộ mà cô ta quen biết, vốn bình thường vẫn qua lại rất tốt, nay khi cô ta có chuyện tìm đến thì lại bắt đầu ra sức từ chối. Họ nói là muốn bỏ phiếu cho người thân của mình.
Trong đầu nghĩ đi nghĩ lại một hồi, cô ta mới nhớ tới Hứa Nam Nam.
Cũng chẳng màng đến những mâu thuẫn không vui vẻ trước kia, cô ta chạy đến cửa bộ phận vật tư để chặn Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam và chị Liễu cười nói đi ra ngoài, nhìn thấy Lý Tĩnh đứng ngoài cửa thì cũng không muốn để ý. Vừa định bước qua thì Lý Tĩnh đã chặn cô lại: "Nam Nam…" Giọng nói kéo dài.
Chị Liễu thấy rốt cuộc cũng là mẹ ruột của Hứa Nam Nam, nên cũng không tiện nói gì, chỉ chào hỏi Hứa Nam Nam rồi đi trước.
Lý Tĩnh thấy người ngoài đã đi rồi, lại định kéo cánh tay Hứa Nam Nam: "Nam Nam."
Hứa Nam Nam né tránh, xoa xoa cánh tay mình: "Có chuyện gì sao?"
"Chuyện chia nhà ấy, trong tay con chẳng phải có một phiếu đó sao, mẹ muốn con phải bầu cho nhà chúng ta. Mặc kệ thế nào, con cũng do mẹ sinh ra… Mẹ biết con không thích nhà mình, nhưng dù sao nhà chúng ta tốt đẹp thì cũng có lợi cho con. Trước hết là Hồng Hồng tìm được đối tượng làm việc ở ủy ban huyện, sau này bọn mẹ có chuyện gì cũng có thể nhờ vả, sau này con có chuyện, trong nhà cũng sẽ giúp đỡ con."
Vì chuyện nhà cửa, Lý Tĩnh cảm thấy rằng cô ta có thể khoan dung hơn một chút với đứa con này.
"Mẹ biết con vẫn trách mẹ lúc đầu đối xử tốt với bọn Hồng Hồng, mẹ cũng là vì gia đình này. Con bé từ nhỏ đã thông minh, vừa nhìn là đã thấy có triển vọng. Bây giờ không phải đã có triển vọng thật rồi sao, tìm được người ở ủy ban huyện, mẹ đối xử tốt với con bé, sau này con bé cũng sẽ đối xử tốt với con."
Hứa Nam Nam nghe thấy lời này có cảm giác như bị bố thí, trong lòng hơi cạn lời, người mẹ này rốt cuộc đang nghĩ gì mà cảm thấy rằng sau khi trải qua nhiều chuyện như thế này, một đứa con gái như cô còn thèm gì sự giúp đỡ của nhà chứ. Không đúng, cô đã không còn là con gái của Lý Tĩnh nữa rồi.
Hứa Nam Nam đang muốn nói thì thấy Ngô Tinh đang đi về phía này. Trên tay cô ấy còn đang cầm một thứ gì đó, nhìn thấy Lý Tĩnh thì có vẻ hơi kinh ngạc.
"Nam Nam." Ngô Tinh lại nhìn Lý Tĩnh: "Thím."
Nhìn thấy có người ngoài tới, Lý Tĩnh cũng không nhiều lời, chỉ dặn dò Hứa Nam Nam: "Chuyện kia con nhất định phải nhớ đấy."
Lúc này cô ta mới lưu luyến rời đi.
Ngô Tinh nhìn Lý Tĩnh rời đi, xách đồ đưa cho Hứa Nam Nam: "Nhà tớ làm dưa muối, không phải trước kia cậu rất thích sao?"
Cô ấy đang nhắc đến chuyện hồi Hứa Nam Nam còn ở ký túc xá, mỗi khi về nhà, mọi người đều mang theo đồ ăn. Chu Phương và Hứa Nam Nam có món gì ngon đều sẽ đem ra chia sẻ. Nhà Ngô Tinh nghèo, bình thường ít khi mang theo đồ ăn vặt, thỉnh thoảng lắm mới có một lần, lại chẳng phải loại dưa muối ngon lành gì, hương vị cũng không đặc sắc.