Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 336
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 336 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hồi còn làm việc ở ủy ban mỏ, Ngô Kiếm đã gây ra không ít rắc rối cho công đoàn, đến nỗi vị hội trưởng công đoàn ấy suýt nữa trở thành chủ nhiệm liên đoàn phụ nữ rồi. Mấy vụ mẹ chồng nàng dâu cãi nhau, không tìm hội phụ nữ mà lại tìm đến công đoàn, nói rằng: “Trong công đoàn các anh không phải có đồng chí Ngô Kiếm tốt sao, còn được hầm mỏ biểu dương nữa, chúng tôi tin anh ta.”
Chị Lưu cũng tin tưởng đồng chí này, giao cho Ngô Kiếm xử lý. Kết quả là chàng trai này suýt nữa đã đánh nhau với mẹ chồng con dâu nhà người ta.
Sau đó chẳng phải chị ấy lại phải đi giải quyết hậu quả cho anh ta sao.
Công đoàn của chúng tôi là một tổ chức mang tính hình thức, vậy mà anh ta lại thực sự muốn đối đầu với ủy ban mỏ. Trong khi người ta mới là lãnh đạo thực sự của hầm mỏ. Chuyện này chị Lưu không tiện nói rõ, chỉ có thể thuyết phục: “Bên ủy ban mỏ đã đưa ra quyết định rồi, chúng ta cứ thế mà thông báo với công nhân là được rồi.”
Ngô Kiếm lắc đầu: “Không được, tôi kiên quyết không đồng ý với quyết định sai lầm của ủy ban mỏ. Như vậy là thiếu nguyên tắc.”
Chị Lưu mặc kệ anh ta.
Chàng trai trẻ tuổi này sao lại bướng bỉnh thế này cơ chứ.
Chị Lưu chuẩn bị tự mình đi thông báo chuyện này, để mọi người chuẩn bị tinh thần. Nhưng chị ấy còn chưa kịp đi thì Ngô Kiếm đã đến hầm mỏ để làm công tác tư tưởng cho công nhân.
Trọng tâm của công tác tư tưởng này chỉ xoay quanh một điều: mọi việc nhất định phải công bằng, công chính, công khai.
Khi chị Lưu biết chuyện, các công nhân ở hầm mỏ đã bắt đầu náo loạn. Họ không muốn làm việc, đòi gặp lãnh đạo ủy ban mỏ để phản ánh tình hình, yêu cầu “công bằng, công chính, công khai.”
Náo loạn đến mức đó, lãnh đạo của ủy ban mỏ cũng không còn cách nào khác, đành phải chấp nhận: “Được thôi, vậy thì công khai bỏ phiếu!”
Ngay sau khi thông tin được xác nhận, lần này công đoàn coi như đã đắc tội với tất cả những công nhân tham gia bỏ phiếu. Vốn dĩ có thể giải quyết êm đẹp mọi chuyện, vậy mà cứ phải làm ầm ĩ lên, phải bỏ phiếu công khai trước mắt mọi người. Lá phiếu này của chúng ta dù cho ai thì cũng sẽ làm mất lòng người khác. Đây chẳng phải là cố tình gây khó dễ cho chúng ta sao?
Khi Hứa Nam Nam nghe Chu Phương nói về chuyện này, cô còn cảm thấy đầu óc Ngô Kiếm có vấn đề rồi. Chị nói xem, anh ta quản chuyện này làm gì cơ chứ. Người ta có nhà ở cũng sẽ không cảm ơn anh ta đâu. Anh ta muốn làm gì vậy chứ.
“Anh ta muốn trở thành hội trưởng đấy.” Chu Phương nói.
“Anh ta ư?” Hứa Nam Nam cảm thấy không phải mình coi thường Ngô Kiếm, mà thực sự là chỉ số EQ của vị này quá thấp. Muốn thăng tiến thì anh ta cũng phải kiêng nể tâm trạng của cấp trên chứ.
Chu Phương cười nói: “Công đoàn của họ khác với những nơi khác, hội trưởng công đoàn hoàn toàn do công nhân bầu ra. Anh ta biết rằng cố gắng từ trên cũng vô dụng, vì vậy mới đi lấy lòng công nhân.”
Hứa Nam Nam xoa xoa đầu: “Em rút lại những gì đã nói trước đó, anh ta có chỉ số EQ rất cao đấy chứ. Em chỉ đang nghĩ bây giờ xử lý thế nào, chuyện bỏ phiếu này rốt cuộc sẽ bầu cho ai đây, thế nào em cũng thấy chuyện này khó mà có kết quả tốt đẹp.” Cô chán nản nhìn Chu Phương: “Hay là chị đi đăng ký kết hôn đi, em sẽ bỏ phiếu cho chị, mọi người đều biết chúng ta có quan hệ tốt, không ai có thể nói gì em được đâu.”
“Em thôi đi, chỉ giỏi làm khó chị thôi.” Chu Phương nhéo cô một cái. Cười xong lại nói: “Nhưng cái này đúng là em nên lựa chọn thật tốt.”
Hứa Nam Nam với vẻ mặt bất cần, đã trót rồi thì thôi: “Được rồi, em sẽ xem xét rồi bầu, gia đình nào thực sự khó khăn thì em sẽ bầu cho họ.” Đã định trước là sẽ làm mất lòng người rồi, vậy thì cứ làm sao cho không thẹn với lương tâm là được.
Chiều hôm đó, vừa tan làm thì Lý Tĩnh đã chạy đến cửa bộ phận vật tư.