Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 427
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 427 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây là kiểu muốn ép người khác nhượng bộ đây mà? Ai đã mở lời trước thì phải chịu thua, nếu không sẽ bị cho là không biết điều.
"Cho cháu mười thước, ông bà cháu thích chất liệu vải này." Hứa Nam Nam nói thẳng thừng, cô không thích vòng vo.
"Cô gái, hay là tôi đổi phiếu vải quân đội cho cô nhé, được không? Hai người lớn tuổi trong nhà tôi đi theo tôi từ xa đến, quần áo mang theo không phù hợp, cần mặc ngay." Dì mặc quân phục nói.
Người bán hàng vừa nghe đến phiếu vải quân đội, đôi mắt lập tức đánh giá người phụ nữ này, rõ ràng là muốn bán hàng cho bà ta hơn.
Hứa Nam Nam cảm thấy hơi khó chịu. Nếu lúc nãy người phụ nữ này nói những lời này ngay từ đầu, thế nào cô cũng sẽ nhường cho bà ta, dù sao ai mà chẳng có lúc khó khăn. Nhưng thái độ lúc nãy của dì này rõ ràng không thật lòng chút nào. Sao cứ phải đợi cô lên tiếng rồi mới nói ra những điều này? Rõ ràng là thấy cô dễ tính nên mới làm vậy.
Hứa Nam Nam cũng khó xử đáp: "Dì à, mười thước đủ làm hai bộ quần áo rồi, cháu cũng mua cho người lớn tuổi trong nhà. Chúng ta mỗi người mười thước, chẳng phải sẽ ổn thỏa hơn sao ạ? Ông bà cháu quanh năm suốt tháng cũng chỉ mặc được một bộ quần áo mới, cháu không thể để họ thất vọng được."
Nghe Hứa Nam Nam nói vậy, người phụ nữ nhíu mày. Sau đó bà ta khẽ cười nhạt: "Vậy cũng được."
Người bán hàng thấy hai người thỏa thuận xong, nhanh chóng chia số vải thành hai phần. Hứa Nam Nam thanh toán phiếu vải rồi cầm vải rời đi.
Người phụ nữ mặc quân phục siết chặt miếng vải trong tay, lông mày nhíu chặt lại. "Mấy cô gái bây giờ, sao lại không hiểu chuyện như vậy chứ."
Hứa Nam Nam coi như không nghe thấy lời bà ta nói, cô đi thẳng xuống lầu. Khi đi ngang qua cửa chính tầng một, có hai người lớn tuổi đang ngồi ở đó. Cô chuẩn bị đi qua thì bà cụ mặc đồ trắng điểm hoa nhí hình hoa hướng dương cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía cô. Không biết bà thấy gì mà trong mắt lại hiện lên vẻ kinh ngạc.
Hứa Nam Nam nhìn họ một cái rồi đi thẳng qua.
"Ông ơi, cô bé vừa rồi đó, ông có thấy không?"
"Ai?" Một cụ đang hút thuốc tẩu ngẩng đầu lên.
"Là cô gái vừa đi qua kia, tôi cảm thấy có chút giống... hẳn là không thể nào. Đứa trẻ đó trông rất khỏe mạnh. Chắc là nhờ nhà có điều kiện tốt nên mới nuôi được như vậy." Quê của bọn họ chắc chắn không thể nuôi dưỡng được một đứa trẻ như thế này.
"Giống ai chứ?" Ông cụ ngửa cổ nhìn quanh, nhưng không thấy người mà vợ mình nói.
"Tiểu Tĩnh đấy." Bà cụ thở dài nói.
Nghe thấy cái tên này, động tác hút thuốc của ông cụ chợt dừng lại, một lúc lâu không lên tiếng, lát sau nói: "Lời này đừng nhắc trước mặt Tiểu Uyển, nếu như nó biết được, trong lòng sẽ day dứt không yên." Dù sao người chăm sóc bọn họ mấy năm nay cũng là Tiểu Uyển.
Hai người đang thở dài thì người phụ nữ mặc quân phục đi tới, nhìn thấy hai ông bà cụ, trên mặt cuối cùng cũng có chút ý cười: "Chú Lý thím Lý, mua xong đồ rồi, chúng ta đi ăn cơm đi, buổi chiều thì đến Nam Giang."
Ra khỏi cửa hàng bách hóa, Hứa Nam Nam ngồi xe đi đến trạm thu hồi phế thải.
Cô đã đến trạm thu hồi phế thải này một lần. Bởi vì đây là thành phố tỉnh lỵ, lại cách huyện Nam Giang cũng khá gần, cho nên cô ít khi đến đây thu mua. Có điều mỗi khi ngồi tàu đều sẽ phải đi ngang qua đây.
Trạm thu hồi phế thải ở đây đương nhiên không thể so sánh với trạm ở Thượng Hải, nhưng đồ cũng không hề ít.
Bên trong có một người phụ nữ trung niên đang chất từng đống hàng, ngoài ra còn có một người trẻ tuổi đang phân loại từng đồng xu, chuẩn bị xử lý.
Hứa Nam Nam quan sát một lúc, phát hiện nơi này mà chẳng có thứ gì hữu dụng cả. Đồ đồng có thì có, nhưng cho dù là vậy cô cũng nhìn ra được những thứ đó chỉ là đồng nát sắt vụn, không đáng tiền.