428. Chương 428

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 428 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Đồng chí, cháu đang nhìn gì vậy?" Bà cô đang sắp xếp hàng hóa hỏi.
Hứa Nam Nam ngẩn người, cười đáp: "Không có gì ạ, cháu đang xem có món đồ cũ nào còn dùng được không."
"Ở đây làm gì có thứ gì dùng được, toàn là đồng nát sắt vụn cả thôi." Bà cô lại cúi đầu xuống.
Hứa Nam Nam chăm chú liếc nhìn, quả thật chẳng có thứ gì đáng để nhặt. Thế là dứt khoát rời đi. Chuyện đồ cổ này, nếu có duyên thì sẽ gặp, còn không thì đành chịu.
"Đồng chí ơi, xin chờ một chút."
Vừa đi chưa được bao xa, bỗng có tiếng gọi từ phía sau. Hứa Nam Nam lập tức quay đầu nhìn, là một người trẻ tuổi. Hơn nữa, chính là người lúc nãy đang sắp xếp hàng hóa ở trạm thu mua phế liệu.
"Đồng chí có chuyện gì sao?" Hứa Nam Nam hỏi.
Người trẻ tuổi nhìn quanh hai bên, rồi cười nói: "Tôi thấy cô muốn tìm đồ cũ đúng không."
Hứa Nam Nam nghe vậy, cảnh giác nói: "Không có, tôi chỉ xem một chút thôi. Xem có thể tìm được thứ gì đó hữu dụng không. Dù sao chẳng phải bên các anh cũng sắp thu mua những món đồ phế liệu này sao, mục đích của chúng ta cũng giống nhau."
"Đồng chí đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì khác đâu." Người trẻ tuổi vẫy tay: "Là thế này, tôi thường ngày hay làm việc ở đây, thấy những thứ còn có thể dùng được thì sẽ giữ lại. Nếu cô muốn tìm đồ, hay là cứ đến chỗ tôi xem thử?"
Hứa Nam Nam vừa nghe xong, thầm nghĩ chẳng trách lúc nãy ở trạm thu mua phế liệu chẳng thấy được thứ gì hữu dụng, hóa ra là trùng hợp gặp được người cùng nghề rồi.
Người trẻ tuổi thấy Hứa Nam Nam im lặng, vội nói: "Thật sự có thể dùng được, toàn đồ tốt cả. Không thì cô đợi ở đây đi, tôi về nhà lấy hai món đến cho cô xem. Nhà tôi chỉ ở gần đây thôi."
"Ừm." Hứa Nam Nam gật đầu.
Thấy Hứa Nam Nam đồng ý, người trẻ tuổi vui mừng, bảo cô đứng đợi ở chỗ này, rồi nhanh chóng chạy vào con hẻm khác. Chưa đầy vài phút sau, người trẻ tuổi ôm đến một chiếc gương đồng nhỏ. Chiếc gương nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay lớn, nhưng nhìn rất tinh xảo.
"Đồng chí nhìn xem, thứ này còn mới lắm. Mặc dù không nhìn rõ như gương thủy tinh, nhưng lại rất đẹp." Người trẻ tuổi nhiệt tình chào hàng.
Hứa Nam Nam cầm lấy quan sát, phía sau có họa tiết hoa được chạm rỗng, cực kỳ đẹp mắt. "Anh bán thật sao?" Người này sành sỏi nhặt đồ cổ, không lẽ lại bán thứ mình nhặt được cho người khác?
"Đương nhiên. Nếu cô muốn thì cứ lấy đi, trong nhà tôi còn có vài cái." Người trẻ tuổi ra sức chào hàng.
Hứa Nam Nam thấy người ta nhiệt tình như vậy, càng thêm cảnh giác. "Nhặt được đồ cổ, sao lại phải bán đi?"
"Tôi mua chiếc gương đồng này, bao nhiêu tiền?"
Hứa Nam Nam nói xong thì muốn đưa tiền để rời đi. Người trẻ tuổi thấy không dễ gì mới gặp được người này, sao lại vội vã muốn đi thế kia, thế là gấp gáp nói: "Ôi trời, đồng chí ơi, tôi nói thật cho cô biết là được chứ gì? Gì nhỉ, nhà tôi trước kia làm giúp việc trong nhà họ Tư, cô biết hiệu cầm đồ không, đó chính là nơi chuyên mua đồ cũ. Đây chẳng phải là công việc của trạm thu mua phế liệu sao, gặp được thứ tốt thì không nỡ làm hỏng. Đem về nhà thì cũng tốn không ít tiền, tôi không chịu nổi."
Còn có một chuyện mà cậu ta không dám nói cho Hứa Nam Nam biết. Ông cha cậu ta hiểu biết rộng, đầu óc và ánh mắt tinh tường hơn nhiều người. Thời nay, mặc dù trông có vẻ bình yên, nhưng nếp sống mỗi ngày một khác, chung quy vẫn cảm thấy có phần bất thường. Những thứ này đặt ở trong nhà không an toàn, nhanh chóng đổi thành tiền mặt thì mới ổn. Có tiền rồi, không cần biết thói đời có thay đổi thế nào đi nữa thì cũng sẽ không cần phải chịu đói. Nếu một ngày nào đó có thể làm ăn buôn bán, thì đây sẽ là tiền vốn.
Hứa Nam Nam nghe thấy người này thế mà lại làm việc ở hiệu cầm đồ, mắt lập tức sáng lên.