472. Chương 472: Âm Mưu Của Lý Tĩnh và Hứa Hồng

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Chương 472: Âm Mưu Của Lý Tĩnh và Hứa Hồng

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 472 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù cô ta cũng không ưa gì Lý Uyển, nhưng việc lần trước Lý Uyển tranh mua vải để may quần áo cho hai ông bà họ Lý cho thấy bà ta thật lòng đối xử tốt với họ.
Nhưng dù có tốt đến mấy, cũng không thể so được với việc Lý Tĩnh đến quấy rối.
Nếu Lý Uyển nhẫn tâm không để ý đến hai ông bà họ Lý nữa, liệu lúc đó có thể trông cậy Lý Tĩnh nuôi dưỡng họ không?
Lý Tĩnh sẽ chẳng thèm quan tâm nhiều đến thế.
Kể từ khi biết được từ Hứa Hồng rằng cha mẹ cô ta giờ đã trở thành người thân của nhà thủ trưởng, trong lòng cô ta ngoài sự kinh ngạc, không cam lòng, thì phần lớn vẫn là vui mừng.
Cô ta không cam lòng vì tiểu thư nhà địa chủ kia không gặp tai ương gì, mà lại còn sống tốt hơn cả cô ta. Cùng là gả cho lính, ấy vậy mà người ta gả cho thủ trưởng. Lý Tĩnh thậm chí còn có chút hối hận, năm đó khi Lý Uyển rời đi, đã bảo cô ta cùng đi nhưng cô ta không nghe theo.
Cô ta nghĩ nếu lúc ấy chịu nghe lời, thì giờ đây mọi chuyện đã khác rồi chăng.
Dù có hối hận cũng chẳng có tác dụng gì nữa, chỉ có thể nhanh chóng nắm bắt cơ hội này thôi. Giống như Hồng Hồng nói, nhân lúc bọn họ còn ở huyện Nam Giang, có thể giúp đỡ được rất nhiều việc. Ví dụ như chuyện hộ khẩu hoặc là còn có thể nhân cơ hội này làm quen với nhiều nhân vật có tiếng tăm trong huyện. Đừng thấy Lý Uyển đã tức giận bỏ đi, nhưng cô ta biết Lý Uyển sẽ không bỏ rơi cha mẹ mình đâu.
Cha mẹ ruột của Lý Uyển mất sớm, từ nhỏ Lý Uyển đã sống chung với cha mẹ cô ta. Nếu không thì năm đó bà ta đã không quay về đón hai ông bà đi đâu. Thậm chí còn bảo đứa con trai ruột gọi hai ông bà là ông bà ngoại.
Sau khi rời khỏi chỗ Hứa Nam Nam, Lý Tĩnh định đến ủy ban huyện tìm cha mẹ ruột của mình. Hứa Hồng vẫn luôn đợi ở nhà, thấy cô ta chuẩn bị đi cũng đi theo cùng.
Lý Tĩnh có chút không vui. Vốn dĩ cô ta muốn được "thơm lây" Hứa Hồng, kết quả bây giờ lại phải để Hứa Hồng "thơm lây" từ mình.
Hứa Hồng thấy cô ta do dự, trong lòng nghiến răng tức giận. Vốn dĩ chị ta không muốn nói chuyện này cho Lý Tĩnh. Nhưng hai ông bà sắp phải rời đi, đợi bọn họ đi rồi thì sau này sẽ không còn cơ hội tiếp cận bên ủy ban huyện nữa. Chị ta không còn cách nào khác, chỉ có thể nói chuyện này cho Lý Tĩnh.
Nhìn tình hình bây giờ, ý nghĩ ban đầu của chị ta không sai, người bác dâu này chẳng phải đã bắt đầu vứt bỏ chị ta sang một bên rồi sao.
"Bác dâu, ông bà sớm muộn cũng sẽ phải quay về thủ đô. Nói câu khó nghe thì sau này nếu như hai ông bà tuổi cao sức yếu không còn nữa, mối quan hệ này chẳng phải cũng không còn rồi sao. Bác nói xem, nếu giờ chúng ta nhân cơ hội này kết thông gia với gia đình họ thì tốt biết bao."
Hứa Hồng nịnh nọt nói.
Lý Tĩnh suy nghĩ một lúc, cũng có chút lay động.
"Được thôi. Có điều cháu đừng có mà nói lung tung nhé. Chuyện của Nam Nam một câu cũng đừng nhắc đến." Lý Tĩnh dặn dò.
Hứa Hồng cầu còn không được. Chị ta không muốn để Lý Tĩnh biết chuyện người yêu của Hứa Nam Nam là ai. Đến lúc đó Lý Tĩnh nhất định sẽ bỏ rơi chị ta sang một bên.
Buổi chiều, Lâm Thanh Tùng tan làm về nhà thì bị Hứa Hồng đứng chặn ngay cầu thang.
"Sao cô lại đến nữa thế?" Lâm Thanh Tùng cau mày nói.
Hứa Hồng cười nói: "Em qua đây cùng với bác dâu. Bọn họ đang nói chuyện bên trong nên em bèn ra ngoài đi loanh quanh. Anh Tùng, anh có muốn cùng đi chung không."
"Không cần." Cảnh tượng đạo đức giả đó, cậu ta thấy mà ghê tởm. Cũng chỉ có ông bà quá nhẹ dạ cả tin, còn thật sự tưởng là bọn họ hiếu thuận hai người cơ.
Lâm Thanh Tùng mở cửa ra, Hứa Hồng định đi vào theo sau. Lâm Thanh Tùng dứt khoát bước lùi đóng cửa lại, quay người nhìn chị ta.