473. Lâm Thanh Tùng đối phó Hứa Hồng

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Lâm Thanh Tùng đối phó Hứa Hồng

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 473 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Hồng trừng đôi mắt to, cắn môi, tức giận nói: "Anh Tùng, mọi người đều biết gần đây em và anh qua lại thân thiết. Nếu như… nếu như em nói với người khác rằng em và anh có gì đó, anh nghĩ sẽ thế nào?"
"Cô đang uy hiếp tôi ư?" Mặt Lâm Thanh Tùng tối sầm lại.
Hứa Hồng cắn môi không nói thêm lời nào. Cách này là do Hứa Mai Tử bày cho chị ta. Hứa Mai Tử từng nói, Ngô Kiếm chính vì thế mà bị Hứa Mai Tử tóm gọn, giờ đây rất nghe lời chị ta, Mai Tử nói gì là Ngô Kiếm đều răm rắp nghe theo. Mai Tử còn dặn, nếu không được thì chị ta phải nhẫn tâm một chút, đằng nào cũng không còn là con gái nữa, lời chị ta nói chẳng phải là sự thật sao?
Chị ta không hề muốn làm như vậy, nhưng thời gian không còn nhiều nữa. Bác dâu từng nói chuyện này với bà Lý, nhưng bà ấy kiên quyết không chịu. Bà ấy nói rằng gia đình thủ trưởng sẽ không đồng ý đâu. Bà ấy còn nói, vợ của thủ trưởng hiện giờ đã tức giận một mình quay về thủ đô rồi, bản thân bọn họ cũng không biết phải làm thế nào. Chị ta biết, chỉ dựa vào bác dâu và bà cụ họ Lý thì không thể nào được. Chị ta phải tự mình ra tay thôi.
Giờ đây có cơ hội tiếp xúc với anh Tùng rồi, để cho người khác biết chị ta và anh Tùng qua lại với nhau, dùng thêm vài mánh khóe nữa, không chừng sẽ có tác dụng. Cũng có thể anh Tùng sẽ thay đổi giống như Ngô Kiếm.
Lâm Thanh Tùng nheo mắt nhìn chị ta, thật sự không thể hiểu nổi trong đầu cô gái này rốt cuộc chứa đựng những gì. Những lời vô liêm sỉ như vậy mà cũng có thể thốt ra, không biết là học được từ đâu. Hơn nữa, chị ta và tên nhóc Lưu Hồng Quân đã qua lại với nhau lâu như vậy rồi, còn không biết đã làm gì nữa không.
Còn dám ở đây uy hiếp cậu ta?
Lâm Thanh Tùng đời này chưa từng bị ai uy hiếp. Huống hồ là dùng cách bẩn thỉu như thế này để uy hiếp cậu ta.
Trầm mặc một chút, cậu ta cười: "Hôm nay tôi còn có chút chuyện, không có thời gian nói chuyện với cô. Cô cứ vào trong với ông bà trước đi, ngày mai chúng ta ra ngoại thành đi dạo, thế nào? Hai giờ chiều."
Nghe thấy câu nói này của Lâm Thanh Tùng, đôi mắt Hứa Hồng sáng lên: "Chỉ, chỉ có hai chúng ta thôi sao?" Tim chị ta bắt đầu đập nhanh dần.
Vậy là đã thành công rồi sao?
"Ừm." Lâm Thanh Tùng cười. "Cô cứ đi trước đi, nhưng chuyện này trước hết đừng nói với ai cả, tôi không thích bị người lớn hỏi han."
Hứa Hồng hiểu rõ, vừa mới bắt đầu, dù sao thì cũng nên kín tiếng một chút.
Chị ta ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết rồi."
Rồi mới bước đi một cách quyến luyến.
Lúc Lâm Thanh Bách quay trở về, nhìn thấy dáng vẻ không nỡ rời xa nhau của em trai mình và Hứa Hồng. Anh nhướng mày một cách đầy ẩn ý, bước tới mở cửa.
Vừa vào phòng, anh hỏi: "Sao thế, đã xác định rồi sao?"
"Em không bị mù, người kiểu vậy có tặng không cho em, em cũng không thèm." Lâm Thanh Tùng cởi giày, cầm chiếc quạt hương bồ lên quạt: "Em không thích bị ruồi bọ nhòm ngó. Chậc, anh nói xem, nếu như em trông như anh thì được rồi, con gái nhà người ta chẳng ai thèm nhòm ngó anh."
Lâm Thanh Bách cũng không tức giận, người khác không thích anh cũng chẳng sao, chỉ cần Nam Nam thích dáng vẻ của anh là được.
Nhìn thấy dáng vẻ xuân sắc dạt dào của anh mình, Lâm Thanh Tùng bĩu môi: "Anh, chiều mai, anh cho người ra ngoại thành đi tuần đi, bộ vũ trang của bọn anh dạo gần đây cũng quá nhàn rỗi rồi đấy. Chẳng chịu quản chuyện gì hết."
Lâm Thanh Bách nhìn cậu ta.
"Anh, cứ coi như là giúp em một tay đi, đi tuần. Khoảng ba giờ hơn hãy đi tuần." Lâm Thanh Tùng nằm trên giường, vừa vẫy quạt, vừa nhắm mắt nói. Mọi chuyện giải quyết xong thì ông và bà cũng nên quay về thôi. Nếu không thì đến lúc đó, mẹ cậu ta sẽ thật sự làm loạn khó chịu với ông bà mất.
Ôi chao, thật sự là quá vất vả.