Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá
Chương 3
Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Minh Xuyên mua hai tấm vé ngồi, bốn giờ rưỡi chiều thì đến tỉnh lị, sau đó năm giờ rưỡi đổi xe, sáu giờ sáng hôm sau sẽ đến bến. Nếu họ gặp may, có thể gặp được mấy người cung ứng nguyên liệu nấu ăn thì còn đi nhờ xe về được.
Sau khi Kim Tú Châu ngồi xuống liền không để tâm đến người đàn ông ngồi cạnh. Cô nhớ trước đây Hầu gia từng khen cô bước đi thướt tha, duyên dáng quyến rũ, mà theo lời anh đã biến thành nhìn khó chịu.
Có điều, Giang Minh Xuyên hoàn toàn không nhận ra cô đang tức giận. Sau khi ngồi xuống, anh đã trao con gái cho Kim Tú Châu, còn anh thì lấy bình giữ nhiệt từ trong túi hành lý ra đi lấy nước. Lúc anh quay về còn dẫn theo một ông lão què, anh nhường chỗ của mình cho ông cụ, còn anh thì đứng ở lối đi nhỏ.
Chỗ ngồi của Kim Tú Châu cạnh cửa sổ. Cô thấy cảnh tượng này bèn quay đầu nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, thế nhưng cơn giận trong lòng lại tiêu tan sạch.
Cô đột nhiên nhớ tới một chuyện. Mùa đông năm đó, cô theo Hầu gia lên núi Hương Vân thưởng tuyết. Trên đường gặp được hai ông cháu ăn xin, chỉ vì họ bước lên xin một miếng ăn làm Hầu gia mất hứng, đã bị Hầu gia sai người đánh chết.
Khi đó cô mới vừa được sủng ái, không dám cầu xin vì sợ chọc giận Hầu gia. Cô chỉ có thể ngọt ngào dỗ Hầu gia vui vẻ, nhưng ngoài xe truyền đến tiếng khóc la thê lương xé ruột, tiếng khóc than cứ văng vẳng bên tai cô mãi không dứt.
Cô vốn tưởng Hầu gia trời sinh tính tàn bạo, sau đó mới biết được, những kẻ ở tầng lớp quý tộc đó căn bản không coi mạng sống của dân thường là mạng, tất cả đều như sâu kiến, chỉ là đồ chơi mà thôi, trong đó cũng bao gồm cả cô.
Tuy rằng Kim Tú Châu cảm thấy lòng tốt của Giang Minh Xuyên có chút nực cười, nhưng không hiểu sao lại khiến cô cảm thấy an lòng. Ít nhất ở cái thế giới hoàn toàn xa lạ này, cô không lo bị anh bỏ rơi.
Giang Minh Xuyên biết cô lần đầu tiên ngồi tàu hỏa. Anh nhìn gáy Kim Tú Châu nói: “Nếu muốn đi nhà vệ sinh thì nói với tôi một tiếng, tôi dẫn em đi.”
Trước cửa nhà vệ sinh có rất nhiều người đứng chờ, nam nữ già trẻ đều có. Tốt nhất là có người đứng chờ ở bên ngoài. Kim Tú Châu không quay đầu lại, chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Nhưng tới khi xuống xe cô lại không đi nhà vệ sinh. Tuy rằng rất mắc tiểu nhưng cô không thể nào đi vệ sinh khi có nhiều người đứng chờ bên ngoài như vậy. Theo như cô thấy, đây chẳng khác nào một cỗ xe ngựa khổng lồ mà thôi, ở đây loại người gì cũng có.
Sau khi tới ga tàu ở tỉnh lị, Kim Tú Châu ôm con gái đi nhà vệ sinh. Vốn dĩ cô còn lo con gái tè dầm ướt quần áo trên đường, không ngờ rằng cô bé lại ngoan hơn cô tưởng rất nhiều, không khóc lóc mè nheo, cũng không cần phải chăm sóc đặc biệt.
Giang Minh Xuyên đi ra ngoài mua cơm. Ăn uống xong, anh bảo Kim Tú Châu vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại một chút. Nhà vệ sinh ở ga tàu tỉnh lị khá lớn, hơn nữa cũng tương đối sạch sẽ, cả ngày đều có người dọn dẹp. Bên cạnh có phòng cung cấp nước nóng, lúc nào cũng có sẵn, tiện lợi hơn nhiều so với trên tàu.
Kim Tú Châu bèn ôm theo con gái, lấy khăn lông và chậu rửa mặt đi vào tắm rửa qua loa một chút. Khăn lông, bàn chải đánh răng, kem đánh răng, chậu rửa đều là Giang Minh Xuyên mua mới. Trong nhà vệ sinh còn có một cái gương, Kim Tú Châu nhìn kỹ còn giật mình, cô không ngờ rằng bản thân mình bây giờ lại tệ đến thế.
Mái tóc khô xơ rối bù trên vai, hai gò má hóp lại, làn da xanh xao, nhìn vô cùng hốc hác, đôi mắt dường như mất đi vẻ linh hoạt. Người rất gầy, chiếc áo bông rộng thùng thình như treo trên người. Nhưng nhìn kỹ thì nét mặt hiện tại vẫn có sáu bảy phần giống cô trước đây, chỉ là quá gầy, vừa nhìn đã biết là người đã trải qua cuộc sống cơ cực.
Vốn đang có chút thất vọng, nhưng ngẫm kỹ lại thì, coi như Bồ Tát thương xót cô, cho cô cơ hội sống lại. Nơi này tuy rằng nghèo khổ, nhưng không có ba vợ bốn nàng hầu, cũng không coi mạng người như cỏ rác, cuộc sống có lẽ sẽ không tệ hơn kiếp trước. Nghĩ vậy lòng cô đã thông suốt phần nào, ánh mắt trở nên kiên định, thậm chí dâng trào ý chí chiến đấu, như thể quay lại thời khắc cô phải đấu trí đấu dũng với đám phi tần, tì thiếp trong hậu viện ngày xưa.
Chỉ có điều cô vừa mới bước ra đã nhìn thấy Giang Minh Xuyên cùng một người con gái trẻ nói chuyện. Ánh mắt cô lập tức ánh lên vẻ bất mãn, nhưng từ trước đến nay cô đều biết nhẫn nhịn, không lập tức nổi giận. Sau khi cô gái kia rời đi, cô mới đi qua hờn dỗi hỏi: “Cô ta là ai thế?”
Giang Minh Xuyên không hiểu ý cô, chỉ đơn giản giải thích: “Là thanh niên trí thức về nông thôn, tìm tôi hỏi đường đi.” Sau đó lại hỏi lại một câu: “Xong rồi sao?”
Kim Tú Châu không trả lời mà nhíu mày: “Nhiều người như vậy, sao chỉ hỏi anh mà không hỏi người khác?”
Giang Minh Xuyên lúc này mới nhận ra có chút không đúng, nhíu mày nhìn về phía cô.
Kim Tú Châu sức lực không còn nhiều, nhưng vẫn hất cằm lên kiên quyết nói: “Giờ anh là người đàn ông của tôi, tôi đã coi anh là của mình, không ai có thể cướp đi được.”
Tính tình cô vốn bá đạo, cô cũng không ngại việc cô và Giang Minh Xuyên mới quen nhau một ngày. Nếu anh đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với cô sau này, thì chỉ có thể tốt với riêng cô, đương nhiên ở đây không tính đến những người đàn ông khác.
Giang Minh Xuyên vốn đang cảm thấy cô ngang ngược vô lý, nhưng khi nghe được câu này, vành tai anh không khỏi đỏ bừng.
Anh theo bản năng nhìn quanh, thấy không ai chú ý đến phía này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó giận dỗi nói: “Cướp với không cướp cái gì, không ai đến cướp em cả.” Nói xong liền nhận lấy chậu rửa từ tay cô rồi bước đi, tìm vị trí ngồi xuống.
Kim Tú Châu hừ một tiếng, dắt tay con gái đi theo anh. Không ai để ý, Phó Yến Yến nhìn thấy cảnh tượng này, trong đôi mắt đen sâu thẳm thoáng hiện một tia mờ mịt.
Bảy giờ rưỡi tối lên tàu hỏa.
Lúc này trời đã hoàn toàn tối đen. Người ngồi trong toa tàu hoặc đang ngủ hoặc ăn tối. Lần này Giang Minh Xuyên mua vé giường nằm, một vé là giường giữa, một vé là giường dưới. Kim Tú Châu và con gái ngủ ở giường phía dưới.
Ngồi xe cả một ngày, hai mẹ con đã sớm mệt rã rời. Kim Tú Châu cũng không để tâm giường có sạch sẽ hay không, vừa đặt lưng đã ngủ thiếp đi. Giang Minh Xuyên trước tiên quan sát xung quanh, cảm thấy không có vấn đề gì mới trèo lên giường đối diện.
Giữa đường, tàu hỏa có dừng vài lần. Toa xe ban đầu còn vắng người dần dần đã chật kín. Nửa đêm, trong bóng đêm, Giang Minh Xuyên đột nhiên nhận ra điều bất thường, vội mở mắt nhìn sang bên cạnh. Sau đó liền thấy một bóng người lén lút đứng ở cuối giường của Kim Tú Châu, đang cúi người tìm kiếm gì đó.
Anh sắc mặt trầm xuống, lớn tiếng quát: “Anh kia đang làm gì vậy?”
Người kia hoảng hốt. Ngay khoảnh khắc Giang Minh Xuyên đứng dậy, tên đó xoay người bỏ chạy. Trong lối đi nhỏ tối om, bóng người đã sớm không còn tăm hơi.
Giang Minh Xuyên nhảy xuống đất đuổi theo vài bước rồi dừng lại, đôi mắt anh nhìn chằm chằm về phía cuối toa. Ngay sau đó đi đến mép giường của Kim Tú Châu để kiểm tra tình hình.
Người đang ngủ say trong toa đều bị tiếng động này đánh thức. Chàng trai trẻ ló đầu ra nhíu mày hỏi: “Ồn ào gì vậy? Nửa đêm rồi còn không ngủ yên à?”
Người ở giường trên có lẽ là bạn của cậu ta, tính tình dễ chịu hơn một chút, lịch sự hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Chủ yếu là vì anh ta thấy Giang Minh Xuyên có khí chất đặc biệt, không giống người l* m*ng hấp tấp.
Giang Minh Xuyên giải thích đơn giản: “Vừa rồi có kẻ trộm, mọi người kiểm tra hành lý của mình đi.”
Lời này khiến mọi người căng thẳng hơn một chút, đều nhanh chóng ngồi dậy mở hành lý kiểm tra. Kim Tú Châu cũng dậy, vội sờ vào túi quần của mình. Sờ thấy tiền vẫn còn nguyên mới thở phào nhẹ nhõm.
Giang Minh Xuyên nói với cô: “Em ngủ giường trên đi, tôi ngủ giường dưới.”
Kim Tú Châu đoán được tên trộm kia định trộm đồ ở giường cô thì bị anh phát hiện, nên không từ chối, nhanh chóng ngồi dậy từ trên giường.
Giang Minh Xuyên còn ôm bé con đang ngủ say lên giường trên. Kim Tú Châu không quen trèo thang như thế này, leo nửa chừng thì không biết phải trèo lên thế nào nữa. Giang Minh Xuyên cũng không nghĩ nhiều, vươn tay ôm eo cô như bế trẻ con mà bế thẳng lên giường trên.
Dáng người anh cao lớn, cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ. Trọng lượng của Kim Tú Châu đối với anh mà nói thì nhẹ như bấc. Thấy cô vẫn còn đi giày, anh liền tiện tay cởi giày đặt xuống gầm giường dưới.
Kim Tú Châu quỳ trên giường, ngơ ngác quay đầu nhìn lại. Cả người cô hồi lâu không lấy lại tinh thần, đặc biệt là khi thấy anh cởi giày cho mình, càng kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời.
Dù người Hầu phủ đều nói Hầu gia sủng ái cô vô cùng, nhưng mỗi khi chỉ có hai người ở cùng nhau, cô đều phải giữ dáng vẻ khúm núm, cúi đầu. Có lúc muốn làm nũng Hầu gia cũng đều phải suy nghĩ cho đúng mực. Trong quan niệm cô được dạy từ nhỏ, đàn ông là trời. Sau khi vào Hầu phủ, quan điểm này càng khắc sâu vào tiềm thức cô. Cho nên cô không cách nào tưởng tượng được sẽ có một ngày có người đàn ông đối xử với cô như vậy. Trong lòng có chút mờ mịt, lại có chút không biết phải làm sao.
Giang Minh Xuyên không cảm thấy mình làm vậy có gì sai, chỉ dặn dò: “Ngủ thêm một lát đi, sáng mai tôi sẽ gọi em dậy.”
Kim Tú Châu không nói gì, chỉ gật đầu rồi nhanh chóng nằm xuống, dùng chăn che đi cảm xúc trên mặt.
——
Buổi sáng hôm sau, không đợi Giang Minh Xuyên gọi, Kim Tú Châu đã thức dậy. Hành lý của họ không nhiều. Đến khi tàu hỏa đến ga, họ nhanh chóng chen qua đám đông để xuống tàu. Nơi này khác biệt hoàn toàn với quê hương của “Kim Tú Châu”, nơi ruộng đồng mênh mông bao phủ. Vừa nhìn đã thấy xung quanh toàn là núi cao phủ tuyết trắng xóa.
Giang Minh Xuyên dẫn Kim Tú Châu đi ăn sáng trước. Anh hẳn rất quen thuộc với nơi này, dẫn cô đến trạm xe buýt gần đó, sau đó ngồi xe buýt vào thành phố ăn mì sợi. Cảnh tượng trong thành phố phồn hoa hơn không ít, còn có vài tòa nhà cao tầng, khiến Kim Tú Châu kinh ngạc không thôi.
Ăn xong, Giang Minh Xuyên đưa cô tới trạm trung chuyển lương thực. Đáng tiếc xe vận chuyển lương thực đã đi rồi, nhưng may mắn có xe cần xuống nông thôn thu gom lương thực, có thể tiện đường đưa họ đến bến tàu.
Giang Minh Xuyên và Kim Tú Châu đợi một lát. Chờ chưa bao lâu thì thấy hai nhân viên công tác chạy xe ba bánh tới. Kim Tú Châu và con gái ngồi sau một chiếc xe ba bánh, Giang Minh Xuyên lái một chiếc xe ba bánh khác, để cho nhân viên công tác nghỉ ngơi.
Trên đường, nhân viên công tác còn nhiệt tình trò chuyện với họ. Giang Minh Xuyên không nói nhiều, mỗi lần trả lời đều chỉ có hai từ. Thấy không khí có phần xấu hổ, Kim Tú Châu không nhịn được cười giải thích: “Cũng trách tôi không có bản lĩnh, kết hôn đã nhiều năm mà chỉ sinh được một đứa con gái, đến năm nay mới theo chồng đến đây.”
Sau đó lại tỏ vẻ tò mò hỏi: “Ở đây nhiều núi thật đấy, khác hẳn so với quê chúng tôi. Chắc là cũng có nhiều đặc sản núi rừng nhỉ?”
Vừa nghe Kim Tú Châu lần đầu tiên đến đây, hai người kia lập tức như mở máy hát, bắt đầu giới thiệu những thứ đặc sắc ở nơi này. Kim Tú Châu không chỉ biết khuyến khích, thỉnh thoảng còn đưa ra lời khuyên, ví như khi nhân viên công tác nhắc đến chuyện bà cụ ở nhà gần đây ăn uống không ngon miệng, muốn đưa bà đi bệnh viện kiểm tra nhưng bà lại không chịu đi. Sau khi Kim Tú Châu hỏi vài câu liền bảo có thể dùng thương truật bỏ vỏ, táo khô bỏ hạt, gừng khô, hạnh nhân khô, cam thảo đã sao vàng cùng với muối nghiền thành bột mịn, khi uống dùng nước ấm hòa thuốc.
Người nọ cũng không nghĩ nhiều, nghe cô nói vậy trong lòng khẽ nhẩm đi nhẩm lại mấy lần, bảo là đã nhớ rồi. Giang Minh Xuyên lái xe đằng trước cũng nghe thấy, quay đầu lại nhìn Kim Tú Châu một cái.
Khi đến bến tàu, hai nhân viên công tác vẫn còn lưu luyến Kim Tú Châu, vẫy tay tạm biệt cô, cảm thấy nói chuyện với cô gái này thật thoải mái, mỗi câu nói đều như gãi đúng chỗ ngứa của họ.
Kim Tú Châu vốn đang rất vui vẻ, vừa quay đầu lại thì đối diện với ánh mắt đánh giá của Giang Minh Xuyên. Cô hơi chột dạ, cũng không biết giải thích thế nào, dứt khoát cúi đầu giả ngây giả ngô. Nào ngờ khi cúi đầu, cô lại đối diện với ánh mắt bình tĩnh của bé con bên cạnh, trong lòng cô lại thấy căng thẳng.
Không hiểu sao một lớn một nhỏ này lại có ánh mắt khiến người khác sợ hãi đến vậy.