Chương 6

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi thức ăn đã nấu xong, hai mẹ con cũng thức dậy. Bữa sáng có củ cải, cải thảo và cháo. Số thức ăn này là do thím Ngô mang sang vào buổi sáng. Bà ấy nghĩ chắc nhà họ không có gì ăn nên đã mang ít đồ qua. Ban đầu, thím Ngô định mời họ sang nhà mình ăn, nhưng Giang Minh Xuyên không đồng ý. Nếu chỉ có anh và Hạ Nham thì không sao, nhưng giờ lại có thêm hai người nữa, anh cảm thấy sẽ làm phiền người khác.
Một nhà bốn người lặng lẽ dùng bữa.
Ăn được một nửa, Kim Tú Châu thực sự không thể nhịn được nữa, khẽ vỗ nhẹ vào lưng con gái đang ngồi cạnh, “Khi ngồi phải thẳng lưng, vai không được rụt lại, một tay bưng bát, nhai kỹ nuốt chậm, lúc ngậm miệng không được phát ra tiếng động.”
Nghe thấy vậy, Phó Yến Yến quay đầu nhìn về phía Kim Tú Châu. Trong ký ức của cô bé, Kim Tú Châu chưa từng dạy dỗ mình điều gì.
Nhưng cô bé vẫn làm theo.
Kim Tú Châu hài lòng nhìn cô bé một cái, gắp vào bát con bé một chút thức ăn, rồi dịu dàng nói: “Ở nhà mình thì không sao, nhưng nếu đến nhà người khác làm khách, con không được chỉ chăm chăm gắp món mình thích, mỗi món cũng không được gắp quá ba lần, không thể để người khác biết con thích gì……”
Những điều này là quy tắc cô học được ở Hầu phủ. Theo quan điểm của cô, cái gì tốt thì học, cái gì không tốt thì bỏ qua. Mặc dù cô không thích Hầu phủ quá nhiều quy tắc, nhưng thực sự có rất nhiều điều đã giúp cô có lợi không ít.
Hạ Nham ngồi bên cạnh cũng nghe thấy, theo bản năng đưa mắt nhìn Giang Minh Xuyên đối diện. Tính tình cậu bé vốn mẫn cảm, không chắc thím có đang ghét bỏ mình không, vì khi cậu ăn cơm tiếng động hơi lớn.
Giang Minh Xuyên nhìn thoáng qua Kim Tú Châu, nói với Hạ Nham: “Thím con nói không sai, con cũng học theo đi.”
Có người dạy dỗ vẫn tốt hơn là không ai quản. Trong nhà vẫn nên có một người phụ nữ. Trước giờ anh vẫn chưa lưu tâm đến những điều này.
Hạ Nham khẽ vâng một tiếng.
Ăn cơm xong, khi Giang Minh Xuyên ra cửa, anh lấy từ trong túi ra một chiếc túi vải đỏ, rồi nói với Kim Tú Châu: “Vừa nãy tôi đi múc nước có nghe chị dâu bên cạnh nói buổi sáng có xe lên huyện. Nếu em muốn thì có thể đi cùng, trong nhà thiếu gì thì mua thêm, cũng có thể mua thêm quần áo cho hai đứa nhỏ.” Nói đến đây, anh dừng lại một chút, “Em cũng mua cho mình một bộ.”
Kim Tú Châu cũng không khách sáo với anh, nhận lấy chiếc túi vải đỏ mở ra xem. Bên trong là một xấp tiền và phiếu, đều là tiền lẻ. Đếm cả chỗ tiền cũng không đến hai trăm đồng. Ánh mắt cô có phần ghét bỏ, số tiền này ở thế giới này có lẽ là rất nhiều, nhưng đã sống qua những ngày tiêu tiền như nước, đối với cô mà nói thì quá ít.
Giang Minh Xuyên hơi xấu hổ, “Trước đây tôi cũng không tích cóp được nhiều tiền. Sau này tôi sẽ cố gắng tiết kiệm nhiều hơn.”
Dù sao giờ anh còn phải nuôi cả gia đình, quả thật không giống trước kia. Anh suy nghĩ một chút, quyết định gọi điện về thủ đô nói với cha mẹ nuôi một tiếng, về sau anh sẽ không gửi tiền về nữa.
Kim Tú Châu không biết suy nghĩ trong lòng anh, lặng lẽ tính toán xem sau này phải sống thế nào.
Dọn dẹp bát đũa xong, Kim Tú Châu dẫn hai đứa trẻ sang nhà hàng xóm. Tiền Ngọc Phượng ở nhà bên cạnh đang suy nghĩ không biết có nên sang nhà họ Giang hỏi thăm một chuyến không thì đã thấy người đến cửa rồi.
Thấy Kim Tú Châu, chị ta nhiệt tình chào hỏi: “Em gái mau vào nhà ngồi, chị thay đôi giày rồi ra ngay đây.”
Thím Ngô thấy Kim Tú Châu dẫn theo hai đứa trẻ, tốt bụng hỏi: “Cháu có muốn gửi bọn trẻ ở nhà thím không? Bé tí như vậy mà đi theo hai đứa cũng không tiện. Thím với Đại Nha ở nhà trông giúp cháu.”
Kim Tú Châu cũng không nghĩ nhiều, nhìn về phía Hạ Nham và Phó Yến Yến: “Thế nào? Đi cùng mẹ lên huyện hay ở nhà?”
Phó Yến Yến không nói gì, nhưng lại nhích lại gần cô. Hạ Nham thấy vậy, cũng nhỏ giọng nói: “Con muốn đi cùng thím.”
Kim Tú Châu bèn nói: “Vậy thì đi cùng đi, hai đứa bé đều ngoan, cũng không có gì là không tiện cả.”
Khi cô còn nhỏ không có cơ hội lên phố chơi, sau đó vào Hầu phủ thì cả ngày bị nhốt trong tiểu viện. Mỗi lần được ra ngoài một chuyến, cô có thể vui vẻ rất lâu.
Thím Ngô cũng không thấy khó chịu vì bị từ chối. Bà chỉ hơi bất ngờ, không ngờ cô gái này lại để con mình tự quyết định, cũng không ngờ chỉ mới một ngày ngắn ngủi mà thằng bé Hạ Nham đã bắt đầu thân thiết với cô ấy.
Mặc dù Hạ Nham ở nhà bà non nửa năm, hiểu chuyện thì có hiểu chuyện, nhưng lại không hề thân thiết. Bà cũng có thể hiểu được. Bà nghe doanh trưởng Giang kể, khi Hạ Nham bốn tuổi thì ba cậu hy sinh, mẹ cầm một nửa tiền trợ cấp tái giá. Hạ Nham theo bà nội sống ở nhà chú. Khi doanh trưởng Giang qua thăm cậu, cậu bé vóc người nhỏ xíu đứng lên ghế thuần thục xào rau, người gầy đến mức da bọc xương. Ở nhà chú, cả nhà ăn xong cậu mới được ăn, thậm chí còn không có chỗ ngủ. Buổi tối cậu phải ngủ ở ngoài sân một mình, ngay cả cái lều cũng không có. Khi doanh trưởng Giang muốn đưa Hạ Nham đi, cả nhà chú còn không chịu.
“Đi đi, đi theo Ngọc Phượng một chuyến. Huyện thành con bé rất quen thuộc đấy.”
Kim Tú Châu đáp vâng một tiếng.
Tiền Ngọc Phượng đưa cô ra cổng lớn. Ở đó đã có một chiếc xe màu xanh lục đang chờ, có phần tương tự với xe ngựa Kim Tú Châu từng ngồi nhưng lớn hơn rất nhiều, đằng trước cũng không có ngựa kéo.
Kim Tú Châu và Tiền Ngọc Phượng ôm hai đứa nhỏ ra phía sau xe, sau đó tự mình leo lên.
Bên trong còn có những người khác. Tiền Ngọc Phượng cũng không quen họ, chỉ chào hỏi một người phụ nữ trong đó, rồi dẫn Kim Tú Châu tìm một chỗ ngồi xuống, nói với cô: “Chúng ta đến huyện thành sẽ gần chín giờ. Mười một giờ xe phải về, không có quá nhiều thời gian để đi dạo. Em muốn mua gì thì cứ nói trước với chị, lát nữa chị dẫn em đi xem.”
Kim Tú Châu cũng không khách khí với chị ta: “Em muốn mua quần áo và gia vị thôi ạ, em và các con đều không có quần áo mặc.”
Tiền Ngọc Phượng gật đầu lia lịa, “Mấy thứ gia vị có thể đến thẳng Cung Tiêu Xã mua. Cung Tiêu Xã ở huyện thành rất lớn, thứ gì cũng có. Còn quần áo, chúng ta đi tòa nhà bách hóa xem, nhưng quần áo ở trong đó đắt lắm, nhà chị toàn mua vải về tự may thôi.”
Kim Tú Châu đồng ý.
Xe đi đường núi, rất xóc nảy, quả thực không thoải mái. Cũng may so với ngồi thuyền thì nhanh hơn một chút.
Tài xế còn đưa họ đến cửa Cung Tiêu Xã. Sau khi xuống xe, Tiền Ngọc Phượng kéo Kim Tú Châu đi vào trong. Tết Âm Lịch vừa qua, người thân đi thăm nhau tương đối nhiều, mua đồ như tranh cướp.
Kim Tú Châu dặn Hạ Nham dẫn em gái chờ ở cửa, còn cô đi vào mua: “Không được đi lung tung, lát nữa mẹ sẽ mua kẹo cho các con ăn.”
Hạ Nham nắm tay Phó Yến Yến, ngoan ngoãn gật đầu: “Thím ơi, con và em gái sẽ ở đây chờ thím.”
Phó Yến Yến không cần suy nghĩ đã hất tay cậu ra. Hạ Nham cũng không tức giận, nghĩ rằng em gái còn chưa thân thiết với mình.
Kim Tú Châu đi theo Tiền Ngọc Phượng chen vào đám đông. Tiền Ngọc Phượng rất có kinh nghiệm, kéo Kim Tú Châu luồn lách qua lại, rất nhanh đã chen vào sâu bên trong. Tiền Ngọc Phượng không mua gì cho mình, chỉ giúp Kim Tú Châu mua đường trắng, nước tương, dấm……
Tiền Ngọc Phượng vốn tưởng Kim Tú Châu từ nông thôn lên, hẳn sẽ chi tiêu tiết kiệm. Nào ngờ cô còn tiêu hoang hơn mấy bà sống ở thành phố. Nhưng mà tiêu hoang thì tốt hơn là keo kiệt, sẽ không thích chiếm lợi của người khác.
Hai người mua xong ở đây thì bắt đầu đi đến tòa nhà bách hóa. Kim Tú Châu ra cửa giải thích với hai đứa nhỏ: “Bên trong không có món gì ngon đâu, về nhà mẹ làm cho hai đứa.”
Đây vốn là lời người lớn dỗ trẻ con, hai đứa bé và Tiền Ngọc Phượng cũng chẳng tin là thật.
Tòa nhà bách hóa bên này rất đông đúc nhưng cũng rất lớn. Khi đi vào không phải chen chúc. Tầng một hầu hết bán đồ dùng thường ngày, vải vóc, giày dép, trái cây, bánh kẹo, bánh ngọt... Tầng một rất đông người, nên họ lên tầng hai trước.
Số người trên tầng hai ít hơn rất nhiều, nhưng đồ bán trên đó cũng đắt tiền hơn nhiều, đều là những cửa hàng bán đồng hồ, đài cassette, máy may, mắt kính.... Ở cửa hàng đồng hồ có mấy người, còn cửa hàng bán đài cassette thì không có ai xem. Kim Tú Châu cũng không biết đó là cái gì, cửa hàng nhìn trống rỗng. Nghe Tiền Ngọc Phượng nói mới biết được trong cửa hàng kia bày hai cái đài màu đen là thứ có thể nghe được tin tức từ đài phát thanh. Cụ thể cô cũng không rõ lắm.
Thấy vẻ mặt mê mang của Kim Tú Châu, Tiền Ngọc Phượng không giải thích rõ mà đã kéo cô đến cửa hàng đồng hồ xem, chỉ vào đồng hồ bên trong nói: “Lúc về bảo chồng em mua cho một cái đi, bây giờ người ta kết hôn toàn tặng cái này thôi.”
Lúc nói, vẻ mặt chị ta càng ấm ức: “Hồi trước chị kết hôn, lão Ngô cho nhà chị một túi gạo. Nhìn doanh trưởng Võ nhà người ta kia kìa, mua cho vợ mình một cái máy may. Càng nghĩ càng thấy thua thiệt.”
“Máy may?”
“Đúng rồi, cái đó hay lắm, may quần áo không cần mình tự khâu, chỉ dẫm chân mấy cái là được, vừa nhanh lại vừa thẳng.”
Trên mặt Kim Tú Châu lộ rõ vẻ tò mò.
Phó Yến Yến đứng bên cạnh nghe thấy mấy lời này, hơi lo lắng nhìn về phía Kim Tú Châu, sợ cô sẽ đua đòi. Nhưng dường như cô bé đã nhầm, Kim Tú Châu hiện giờ lại vô cùng thản nhiên nói: “Không có tiền, đắt quá. Chờ sau này có tiền rồi tính.”
Tiền Ngọc Phượng tỏ vẻ thấu hiểu: “Cũng đúng, vậy chúng ta lại đi xem quần áo.”
Khi đến trước cửa hàng bán quần áo, nhân viên cửa hàng nhìn thấy các cô đến. Sau khi nhìn một lượt đánh giá, cô ta quay thẳng đầu đi, giống như không nhìn thấy.
Tiền Ngọc Phượng hơi ngượng ngùng, hỏi: “Còn muốn vào xem không?”
Chị ta cũng chỉ dám lên mặt với Kim Tú Châu, chứ trước mặt người thành phố này vẫn có chút tự ti.
Kim Tú Châu nhìn lướt qua quần áo treo trên tường bên trong, cảm thấy kiểu dáng cũng khá đơn giản. Cô nhắm mắt cũng có thể may ra được, nguyên liệu cũng không phải loại tốt gì. Nếu là trước kia, cô cũng chẳng buồn liếc nhìn.
Cô bèn kéo Tiền Ngọc Phượng rồi nói: “Xuống dưới lầu mua ít vải về, em tự may.”
Tiền Ngọc Phượng hơi kinh ngạc: “Em biết may quần áo sao?”
“Biết chút ít.”
Tiền Ngọc Phượng cười cười: “Có gì không biết cứ hỏi mẹ chồng chị, bà biết hết. Quần áo nhà chị đều là mẹ chồng chị may. Khi còn trẻ bà là nha hoàn nhà địa chủ, từng theo một quản sự già học may vá mấy năm.”
Kim Tú Châu "ừ" một tiếng. Mấy người lại xuống tầng dưới. Tầng một có mấy quầy bán vải, có thể sờ thử rồi mới mua. Kim Tú Châu đổi hết tất cả phiếu vải trên người, trong lòng nghĩ một nhà bốn người, mỗi người làm hai bộ đồ. Tiền Ngọc Phượng ở bên cạnh nhìn mà líu lưỡi không thôi: “Nào có ai tiêu tiền như vậy!” Lại thấy Kim Tú Châu còn mua bông, chị ta vội vàng giữ cô lại: “Bông thì chị mua giúp cô từ trong thôn, rẻ hơn rất nhiều, đừng phí tiền.”
Kim Tú Châu còn chưa thỏa mãn, đành phải thu tay lại. Cuối cùng bốn người thắng lợi trở về.
Về đến nhà đã là mười hai giờ trưa, Giang Minh Xuyên đã về, còn mang theo cơm trưa. Thấy Kim Tú Châu mua về bao nhiêu vải như vậy, anh há hốc miệng, nhưng rốt cuộc vẫn không nói gì, chỉ hỏi một câu: “Tôi đã gửi báo cáo kết hôn. Chờ được duyệt chúng ta sẽ đi lấy giấy chứng nhận kết hôn. Đến lúc đó đặt hai bàn ở nhà ăn, em thấy được không?”
Kim Tú Châu cũng không biết phong tục tập quán ở đây thế nào, bèn gật đầu lia lịa: “Chuyện này nghe anh sắp xếp.”
Cô cũng không quá chú trọng mấy thứ này. Hôn lễ có được tổ chức náo nhiệt, long trọng đến mấy mà cuối cùng không sống được với nhau thì cũng vậy thôi. Cô đã sớm hiểu được một đạo lý: cho dù có cưới ai cũng cần phải biết yêu thương mình trước thì cuộc sống mới có thể tốt đẹp được, không thể dựa dẫm vào đàn ông và con cái.
Giang Minh Xuyên "ừ" một tiếng, nhớ ra chuyện gì đó, lại nói: “Tối nay đoàn trưởng mời chúng ta qua nhà anh ấy ăn cơm, nên buổi tối không cần nấu đâu.”
Kim Tú Châu đã sớm đoán được sẽ có lúc này, nên cũng không cảm thấy bất ngờ: “Ừ, có cần mua gì mang theo không?”
“Không cần đâu, đoàn trưởng không phải người như vậy.”
Liên quan gì đến chuyện không phải người như vậy? Đây chẳng phải lễ tiết cơ bản sao? Kim Tú Châu không để ý đến anh, may là cô đã sớm có chuẩn bị.
Giang Minh Xuyên ăn cơm xong lại đi ngay. Kim Tú Châu bắt đầu bận rộn. Nguyên liệu nấu ăn có thể sử dụng được trong nhà không nhiều lắm, chỉ có một ít bột mì và đỗ Giang Minh Xuyên mang về tối qua.
Mặc dù Kim Tú Châu rất muốn làm món bánh xốp xoắn ốc mà mình thích ăn nhất, nhưng món đó cần sữa bò, ở đây không có. Thế nên cô đành phải làm “bánh hoàng kim”. Bánh hoàng kim là cách gọi của Hầu phủ. Lưu đại nương trong phòng bếp nói, ở quê bà ấy gọi món này là bánh đậu xanh.
Trước đây, khi Kim Tú Châu còn làm nha hoàn ở Hầu phủ, mỗi ngày cô chỉ nghĩ cách kiếm đủ tiền chuộc thân rồi sau này ra ngoài làm buôn bán nhỏ. Do đó, cô nỗ lực lấy lòng các ma ma có bản lĩnh trong phủ, đi theo các bà học tay nghề. Bởi vì khi đó cô hầu hạ trong viện Thế tử, họ cũng nể mặt mà dạy dỗ cô chút ít. Sau đó cô trở thành người của Hầu gia, lại ngầm tìm ma ma học chữ và xem sổ sách. Cô biết những chủ tử trong phủ xuất thân đều cao hơn cô, sau lưng khinh thường cô, nhưng vậy thì sao? Cô cũng không hề kém hơn so với họ. Hầu gia còn khen cô thông minh dị thường, đáng tiếc sinh ra với thân phận nữ nhi.
Kim Tú Châu mang đậu xanh đã ngâm từ buổi sáng ra, thêm một chút nước rồi bỏ vào nồi nấu. Trong lúc chờ, cô cùng Hạ Nham mang hết ghế trong nhà ra ngoài phơi, hai người còn bưng một chậu nước lau dọn khắp trong nhà ngoài nhà một lần.
Bận rộn đến hai giờ chiều, cô đổ đậu xanh đã nấu chín ra bát tô, dùng muôi đánh nhuyễn. Sau đó bỏ đậu xanh đã đánh nhuyễn vào nồi, thêm đường trắng, đun nhỏ lửa quấy đều tay. Chờ thành hỗn hợp sền sệt mới đổ hết ra một chiếc đĩa lớn chờ đông lại.
Hiện giờ thời tiết lạnh nên cũng không cần cố ý ướp lạnh. Đợi chừng nửa canh giờ, sẽ đông lại thành bánh.
Kim Tú Châu vốn định làm món này để đem tặng người ta, nên đã ngâm không ít đậu xanh. Cô đổ đĩa bánh lên thớt, sau đó cắt thành từng miếng nhỏ vuông vắn đều nhau. Những miếng đẹp thì bày biện lên đĩa, còn những miếng xấu và vụn thì bỏ vào hai cái bát cho bọn trẻ ăn.
Cuối cùng bày biện được ba đĩa bánh đẹp.
Kim Tú Châu úp ngược cái bát để đậy một đĩa bánh đậu xanh, dặn Hạ Nham: “Con dẫn em gái mang cái này sang nhà thím Tiền, tiện hỏi xem thím ấy có cái áo khoác sạch sẽ nào không, cho thím mượn mặc tối nay, ngày mai thím sẽ đem trả.”
Trong miệng Hạ Nham vẫn còn ngậm đầy bánh đậu xanh, cậu luyến tiếc nuốt xuống, vẻ mặt nghiêm túc nghe Kim Tú Châu dặn, cuối cùng gật đầu thật mạnh: “Vâng ạ.”
Sau đó cẩn thận bưng chiếc đĩa đi ra ngoài, bước đi rất chậm, sợ làm đổ chiếc đĩa trong tay. Phó Yến Yến đi theo sau cậu.
Hai đứa trẻ rất nhanh đã về. Không chỉ Hạ Nham cầm trên tay một chiếc áo khoác dài màu xanh lục, mà trên người Phó Yến Yến cũng mặc một chiếc áo khoác sạch sẽ. Không đợi Kim Tú Châu hỏi, Hạ Nham đã vội giải thích: “Là bà Ngô đưa, đây là áo của anh Tiểu Quân mặc hồi còn nhỏ.”
Mặt cậu cũng đỏ bừng. Vừa nãy Ngô Tiểu Quân cũng ở nhà, sau khi nếm một miếng bánh đậu xanh thì hét toáng lên là ăn rất ngon, còn khen thím quá khéo tay. Trước nay cậu ta chưa từng ăn món gì ngon như vậy, điều đó làm cậu cảm thấy vô cùng hãnh diện.
Lần đầu tiên cậu không cảm thấy tự ti trước mặt Ngô Tiểu Quân. Giờ cậu cũng có ba có mẹ, mẹ cậu sẽ làm món bánh đậu xanh rất ngon. Cậu không còn là nhóc đáng thương không có mẹ nữa rồi.
Kim Tú Châu hài lòng gật đầu lia lịa, đưa hai cái bát cho bọn trẻ: “Cầm lấy ăn đi, nhưng không được ăn quá nhiều một lần, dù sao cũng là món lạnh.”
Phó Yến Yến nhìn cô, lúc này mới hiểu ra mẹ để cô bé đi theo sang là vì muốn cô bé có được một chiếc áo tử tế.
Nhưng không rõ vì sao lại không hỏi mượn hai cái? Hai nhóc cầm bát đi ra ngoài, vẻ mặt đều có phần không thể tin nổi. Hạ Nham không ngờ rằng bát lớn này đều là của mình. Còn Phó Yến Yến thì không nghĩ Kim Tú Châu sẽ làm mấy món này. Trong ký ức của cô bé, Kim Tú Châu trước nay chưa từng làm mấy món thế này, bà ta hay nói lãng phí tiền.
Khi trời tối, Giang Minh Xuyên về nhà.
Kim Tú Châu đã thay quần áo xong, còn tắm rửa gội đầu cho mình và hai đứa trẻ. Thu xếp xong xuôi, thấy Giang Minh Xuyên về thì đặt một đĩa bánh đậu xanh vào trong một chiếc rổ rồi cầm lên, hỏi anh: “Bây giờ đi luôn không?”
Cô biết ở đây người ta tương đối kiêng kị một số thứ, nên đã nói với hai đứa trẻ đây là món bánh đậu xanh, sợ lại gặp phiền phức.
Giang Minh Xuyên đột nhiên thấy Kim Tú Châu quần áo sạch sẽ, đầu tóc gọn gàng, không khỏi sửng sốt một chút. Ngay sau đó anh nói: “Đi thôi.”
Thấy chiếc rổ trên tay cô, anh nghi hoặc hỏi: “Đó là cái gì?”
“Món ăn tôi làm, cũng không phải thứ gì quý giá đâu. Tôi đoán chừng tay không đến cửa không ổn lắm.”
Giang Minh Xuyên gật đầu lia lịa, “Ừ” một tiếng.
Một nhà bốn người đi về phía tòa nhà cao tầng đã xây dựng xong. Nhà đoàn trưởng Uông ở tầng 4. Khi đến tầng 4, cửa nhà đã mở sẵn, bên trong vô cùng náo nhiệt, giống như có rất nhiều người.
Kim Tú Châu nhìn về phía Giang Minh Xuyên. Lúc đầu cô nghe lời anh, còn tưởng rằng chỉ mời một nhà họ, nhưng hiện giờ xem chừng không phải vậy.
Giang Minh Xuyên dường như cũng thấy bất ngờ, vẻ mặt có phần kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, nói với cô: “Vào đi thôi. Nếu mấy người đó có nói gì, em chỉ cần cười là được.”
Kim Tú Châu cảm thấy anh xem thường mình, cô cũng đâu phải là người dễ bắt nạt. Nào ngờ hai người vừa mới vào cửa, đã có tiếng cười hi hi truyền đến: “Ô, đây không phải là áo của Tiền Ngọc Phượng sao?”