Chương 7

Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kim Tú Châu vừa bước chân vào cửa đã khựng lại. Cô ngẩng đầu nhìn về phía tiếng nói, thấy đối phương là một người phụ nữ trung niên tóc ngắn, mặt tròn mắt nhỏ, khi cười lên khóe mắt đã hằn nhiều nếp nhăn.
Chị ta không nhìn Kim Tú Châu, mà quay đầu hỏi người phụ nữ bên cạnh, “Không lẽ tôi nhìn nhầm sao? Lần trước Tiền Ngọc Phượng mặc chiếc áo này, cô ta còn nói mẹ chồng cô ta tự may, khoe khoang mãi không thôi.”
Phòng khách cũng không lớn lắm, ở giữa bày một chiếc bàn vuông, mấy người đàn ông ngồi quanh đó uống trà, phụ nữ thì ngồi gần cửa nói chuyện, tay cầm hạt dưa, vỏ hạt dưa ném thẳng xuống đất, bừa bộn đến mức không có chỗ đặt chân.
Người phụ nữ được hỏi mặt nhỏ dài, nghe thấy câu này thì cười gượng gạo, thấy ai cũng nhìn chằm chằm vào mình, vội vàng nói một câu, “Không nhớ rõ lắm.”
Trong lòng chị ta thì vô cùng tức giận, không muốn vì loại chuyện này mà gây thù chuốc oán với người khác.
Lưu Hồng Nguyệt dường như không nghe thấy, giả vờ kinh ngạc, “Sao lại không nhớ, hôm đó cô cũng ở đây mà.” Vẻ mặt vô cùng khoa trương.
Kim Tú Châu đang định nói, Giang Minh Xuyên vốn đi đằng sau cô đột nhiên tiến lên một bước, bảo vệ cô phía sau. Lưu Hồng Nguyệt còn định nói thêm, thấy một cảnh tượng như vậy, trong lòng có chút chột dạ, chị ta cũng chỉ nghe mấy chuyện tầm phào mới dám làm như vậy.
Người phụ nữ ngồi cách Lưu Hồng Nguyệt không xa lên tiếng chào Giang Minh Xuyên, “Doanh trưởng Giang đến rồi à, vị này chắc là em dâu rồi, mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm.”
Mấy người đàn ông ngồi ở bàn bên nghe được động tĩnh, lần lượt đứng dậy, “Sao giờ mới đến?”
“Em dâu cũng tới sao? Mau vào uống ít nước ấm.”
“Hai đứa nhỏ đúng không? Tốt quá, tốt quá.”
Không khí phòng khách bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Giang Minh Xuyên chủ động vòng tay ôm eo Kim Tú Châu, chào hỏi những người này, “Trên đường có chuyện nên bị chậm trễ một chút.”
Sau đó lại giới thiệu Kim Tú Châu và Phó Yến Yến, “Đây là Kim Tú Châu, đây là con gái của em, Yến Yến.”
Tiếp theo lại giới thiệu mấy người kia, “Đây là doanh trưởng Võ, đây là doanh trưởng Dương……”
Kim Tú Châu và Phó Yến Yến lần lượt chào hỏi.
Uông Linh đang bận rộn trong bếp cũng chạy ra xem. Uông Linh vừa lau tay vào chiếc tạp dề vừa nhiệt tình nói: “Cuối cùng cũng đến rồi, chờ một chút, chỉ còn hai món nữa là xong rồi, lão Nghiêm đi đâu mất rồi không biết? Vừa rồi đi ra ngoài một chuyến, đến giờ còn chưa thấy về nhà?”
Giang Minh Xuyên lại giới thiệu với Kim Tú Châu.
“Đây là vợ đoàn trưởng, em cứ gọi tỷ dâu là được. Đây là Kim Tú Châu, là vợ em.”
Uông Linh nghe thấy hai tiếng “vợ em”, bàn tay chủ động vươn ra chợt khựng lại, nhưng vẫn nhiệt tình nói: “Chào em, chào em, lần đầu gặp, tiếp đãi không được chu đáo lắm.”
Kim Tú Châu để ý thấy, trên mặt không lộ chút vẻ khác thường nào, cô đổi chiếc rổ từ tay phải sang tay trái, vươn tay nắm lấy tay chị, gương mặt tươi cười, “Chào tỷ ạ.”
Uông Linh nhìn thấy chiếc rổ trên tay cô, nụ cười trên mặt tươi tắn hơn vài phần.
Hôm nay nhiều người đến nhà như vậy, chỉ có Kim Tú Châu là người đầu tiên mang theo đồ tới, cho dù trong lòng chị vẫn còn chút oán giận với hai vợ chồng này, nhưng lúc này tâm trạng cũng tốt hơn vài phần.
“Mau vào nhà ngồi nghỉ một lát, chờ lão Nghiêm về là có thể ăn cơm, chị vào bếp đây, mọi người cứ ngồi trò chuyện, cứ tự nhiên như ở nhà mình nhé.”
Nói rồi vội vàng trở lại bếp.
Giang Minh Xuyên tiếp tục giới thiệu mọi người với Kim Tú Châu, anh giới thiệu một lượt tất cả người trong phòng, chỉ có người phụ nữ mặt tròn ban nãy nói chuyện là anh không giới thiệu, cuối cùng anh nói với Phương Mẫn, vợ chính ủy Chúc, “Lần đầu tiên cô ấy tới đây, có nhiều điều còn chưa quen thuộc, phiền tỷ dâu giúp đỡ.”
Người phụ nữ này là người ngay lúc đầu bảo bọn họ vào nhà, tuổi còn rất trẻ, nhưng cách đối nhân xử thế khiến người khác cảm thấy thoải mái, cười hiền hòa, “Yên tâm đi, sẽ không để em ấy phải chịu ấm ức gì.”
Lúc này Giang Minh Xuyên mới đi đến chỗ những người đàn ông kia, trước khi đi còn kéo cho Kim Tú Châu một cái ghế, để cô ngồi cạnh Phương Mẫn.
Lần đầu tiên Kim Tú Châu được người khác quan tâm như vậy, mà cô không cần tự mình ứng phó. Nhớ tới cuộc sống trước kia ở Hầu phủ, mỗi lần bị người ta ức hiếp, cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Sau khi cô có quyền thế, cũng học được thói ỷ thế hiếp người, còn tính sổ với từng hạ nhân, thị thiếp đã ức hiếp mình, kẻ đáng đánh thì bị đánh, kẻ đáng bán thì bị bán, kẻ đáng đưa vào chùa miếu thì bị đưa vào chùa miếu, không cho bọn họ bất kỳ cơ hội phản kháng nào.
Cô ngồi đối diện với người phụ nữ mặt tròn, người vừa rồi cười nhạo mình, sắc mặt đối phương lúc này có vẻ khó coi, có lẽ là vì chuyện Giang Minh Xuyên cố ý lờ đi mình ban nãy.
Việc có người chống lưng bảo vệ làm tâm trạng Kim Tú Châu rất tốt, nhưng cô cũng không phải dạng người hiền lành gì, cô giả vờ áy náy giải thích với đối phương: “Chồng trước của em cũng là quân nhân, nhưng nửa năm trước đã hy sinh, em cũng chỉ sinh được con gái, ở nhà chồng cũng không được yêu quý, nếu không phải doanh trưởng Giang tốt bụng đến thăm mẹ con em, cuộc sống của mẹ con em sau này sẽ ra sao cũng không biết…”
Nói xong cô cúi đầu, đưa ống tay áo lên lau khóe mắt đã đỏ hoe, giọng nức nở: “Doanh trưởng Giang nói sau này muốn chăm lo cho em và con gái, em cũng không nghĩ ngợi nhiều đã mang con gái đi theo anh ấy rồi. Chiếc áo khoác này đúng là của tỷ Tiền, em sợ sang đây ăn cơm ăn mặc xuề xòa quá sẽ làm mất mặt doanh trưởng Giang, cho nên mới làm một ít thức ăn mang sang nhà tỷ Tiền, nói muốn mượn áo khoác của tỷ ấy mặc một tối, ngày mai em trả lại cho tỷ ấy. Tỷ Tiền là người tốt, nhìn thấy con gái em cũng không có quần áo mặc, còn cố ý tìm một bộ quần áo vừa vặn cho con gái em.”
Nói xong nước mắt cô tuôn rơi như những hạt châu. Chỉ mấy câu ngắn ngủi đã khen Giang Minh Xuyên, Tiền Ngọc Phượng và cả bản thân mình một lượt, cho dù cô nghèo, nhưng cũng không mượn không đồ của người ta.
Cô càng như vậy khiến đối phương trông như đang cố tình gây sự và khắc nghiệt vô lý.
Hai đứa trẻ đứng phía sau Kim Tú Châu. Hạ Nham còn nhỏ, không giấu được cảm xúc, nhìn thấy Kim Tú Châu khóc đến đáng thương, ánh mắt vốn luôn tự ti, lặng lẽ của cậu lập tức trừng lớn nhìn Lưu Hồng Nguyệt, lộ vẻ hung dữ.
Chỉ có Phó Yến Yến là mắt tròn xoe kinh ngạc. Cô bé hết nhìn sang Lưu Hồng Nguyệt phía đối diện đang bị những người khác nhìn chằm chằm, lại nhìn về phía Kim Tú Châu, đột nhiên cảm thấy người phụ nữ trước mắt này có chút xa lạ, vì trong trí nhớ của cô bé, Kim Tú Châu chưa bao giờ tỏ ra yếu ớt đến vậy.
Phương Mẫn thở dài, giơ tay vỗ nhẹ lưng Kim Tú Châu, “Không hề gì, không hề gì, ngày tháng sau này sẽ tốt hơn. Doanh trưởng Giang là người tốt, hai đứa bé cũng ngoan ngoãn, đừng khóc nữa.”
“Đúng rồi, mượn quần áo mặc thì có gì đâu? Quần áo con nhà chị đều là do họ hàng cho, đâu phải nhà ai cũng giàu có đâu?”
“Không sao đâu, lần sau cứ mượn quần áo của chị, ai dám nói gì chị sẽ xé miệng cô ta ra.”
Lời này khiến Kim Tú Châu phì cười. Mọi người thấy cô cười nên không khí trở nên thân thiện hơn một chút, nhưng đề tài đều xoay quanh Kim Tú Châu. Lưu Hồng Nguyệt nói chen vào hai câu cũng chẳng ai hưởng ứng. Đặc biệt có vài người, không rõ là vô tình hay cố ý, chậm rãi dịch ghế lại gần Kim Tú Châu làm sắc mặt chị ta càng lúc càng khó coi.
Có điều chuyện này cũng không kéo dài lâu. Ngay sau đó đoàn trưởng Nghiêm và chính ủy Chúc đã về, thấy hơi đông người nên đoàn trưởng Nghiêm bèn quay sang nhà hàng xóm mượn thêm một cái bàn.
Mấy người phụ nữ chia thành hai nhóm, người thì quét dọn, người thì vào bếp giúp bưng thức ăn. Kim Tú Châu sợ làm đổ thức ăn sẽ bị người ta chú ý nên chỉ ở bên ngoài sắp xếp ghế, lúc dọn xong thì đứng ngay cạnh Giang Minh Xuyên.
Giang Minh Xuyên nghe được mấy lời vừa rồi của Kim Tú Châu, tuy trong lòng có vài phần xúc động, anh cũng biết là cô ấy có lòng dạ nhỏ nhen, không bao giờ để mình chịu thiệt, nhưng anh lại không thể giận nổi, thậm chí trong lòng còn có chút ngưỡng mộ, trước kia khi gặp phải tình huống tương tự anh chỉ biết nén giận lặng lẽ chịu đựng.
Lúc ăn cơm, nhóm đàn ông ngồi một bàn, phụ nữ và trẻ con ngồi một bàn.
Trẻ con không được ngồi vào bàn, mấy đứa nhóc bưng bát đứng cạnh bàn, muốn ăn cái gì thì nói với mẹ, có nhóc hoạt bát còn chạy đến bàn của ba bên kia chỉ vào món mình muốn ăn.
Kim Tú Châu ôm Phó Yến Yến ngồi trên đùi. Phó Yến Yến cầm thìa tự xúc ăn. Lúc ăn cô bé nhớ tối qua Kim Tú Châu đã dạy phải nhai kỹ nuốt chậm, lưng còn phải thẳng nên bé làm theo bản năng. Hạ Nham cũng vậy, ngoan ngoãn đứng cạnh, Kim Tú Châu gắp cho món gì thì cậu ăn món đó, hai đứa bé không ồn ào, không làm nũng, đối lập hoàn toàn với mấy đứa nhóc bên cạnh vừa ồn ào đòi ăn thịt, vừa ăn ngồm ngoàm như hổ đói.
Không tính đến Hạ Nham vì hai người còn chưa thân thiết, ra ngoài khép nép là chuyện đương nhiên, nhưng một cô bé con mà cũng có thể ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, quả thật làm cho những người cố tình dò xét cảm thấy bất ngờ.
Phương Mẫn ngồi cạnh Kim Tú Châu quay đầu nhìn vài lần, cảm thấy cách ăn uống của hai mẹ con đều rất nhã nhặn, đoan trang, khiến người khác cảm thấy thoải mái. Tuy cô ấy còn chưa có con, nhưng nếu có con, Phương Mẫn hy vọng có thể sinh được một đứa trẻ ngoan như vậy.
Ăn uống xong, mọi người trong phòng tiếp tục trò chuyện thêm một lát, chờ Uông Linh rửa bát xong đi ra mới có người lần lượt cáo từ.
Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên ở lại sau cùng. Hai người chờ mọi người về hết, lúc chào tạm biệt, Kim Tú Châu giả vờ như mới nhớ ra, mang chiếc rổ vẫn để ở một góc đến, rồi tươi cười lấy ra chiếc đĩa bên trong: “Lần đầu tiên tới nhà, em cũng không biết mang theo thứ gì thì hợp, trong nhà em cũng không có món gì ngon nên tự làm chút đồ ăn, mong hai người đừng chê.”
Cô nhấc nắp đậy lên, bên trong là một đĩa bánh đậu xanh, màu vàng đẹp mắt, dưới ánh đèn dịu nhẹ trông vô cùng hấp dẫn.
Trên mặt Uông Linh và đoàn trưởng Nghiêm đều lộ vẻ kinh ngạc, bọn họ sống hơn nửa đời người cũng chưa từng thấy món ăn này bao giờ.
Đoàn trưởng Nghiêm không cần suy nghĩ đã nói ngay: “Vừa nhìn đã biết là món ngon rồi, hai đứa mang về nhà mà ăn.”
Con trai anh đứng phía sau rướn cổ nhìn, nghe vậy kéo mạnh áo ba mình, “Ba!”
Cậu nhóc muốn ba mình rút lại lời nói, thấy ba không để ý đến mình, lại quay sang nhìn mẹ.
Vẻ mặt đoàn trưởng Nghiêm có chút xấu hổ.
Uông Linh cũng phải giữ chút thể diện cho chồng, đành nói theo: “Đúng rồi, hai đứa mang về nhà ăn đi, nhà chị còn nhiều đồ ăn lắm, mời hai em đến ăn cơm là muốn làm quen một chút, trong bộ đội đều là người một nhà, không cần phải khách sáo thế này đâu.”
“Tỷ dâu nói vậy là khách sáo rồi, đây cũng là chút thành ý của em và doanh trưởng Giang. Tỷ và đoàn trưởng quan tâm đến hai vợ chồng chúng em, chúng em cũng rất cảm kích huynh tỷ. Đây không phải thứ gì quý giá, chỉ là món tự làm thôi, cũng không tốn bao nhiêu tiền. Nếu tỷ không nhận, em sẽ buồn lắm.”
Kim Tú Châu đã nói tới vậy khiến Uông Linh cũng không tiện nói thêm lời nào, đành phải mỉm cười đi vào bếp lấy đĩa ra đựng.
Tiễn khách ra ngoài, trên mặt Uông Linh vẫn giữ nụ cười. Chị và đoàn trưởng Nghiêm vừa quay đầu lại đã thấy thằng con mình miệng đầy bánh đậu xanh, vừa ăn vừa lúng búng nói: “Ngon lắm, mẹ ơi, mẹ cũng ăn mau đi.”
Uông Linh tức giận trừng mắt nhìn cậu bé, “Đã lớn thế này rồi, mà còn không hiểu chuyện bằng một nửa em trai em gái nhà người ta.”
Lúc ăn cơm chị cũng thấy hai đứa nhỏ nhà doanh trưởng Giang đứa này còn hiểu chuyện hơn đứa kia.
Cậu bé Nghiêm Tinh hừ hai tiếng, tỏ vẻ bất mãn.
Đoàn trưởng Nghiêm mặt đen sì, tức giận nói: “Em xem lại mình đi, người ta còn làm món ăn ngon mang đến nhà, em lại tính toán nhằm vào cô ấy như thế. Giang Minh Xuyên và Triệu Vận cũng chỉ mới xem mắt một lần, bát tự còn chưa xem. Hơn nữa đây là chuyện vợ chồng người ta, em xen vào làm gì? Nhất định phải khiến hai vợ chồng họ mất mặt em mới vui sao? Cả cha mẹ Giang Minh Xuyên đều là anh hùng, chồng Kim Tú Châu cũng là liệt sĩ. Triệu Vận kia dù có tốt, cũng đáng để em đối xử với hai vợ chồng họ như vậy sao?”
Uông Linh bị nói đến mức á khẩu không trả lời được. Thật ra tỷ không nghĩ nhiều đến vậy, chỉ cảm thấy khó khăn lắm mình mới ghép được một đôi, đột nhiên bị người khác chia rẽ nên không vui. Lại còn có người thổi gió bên tai nên mới làm ra chuyện này.
Thật ra tối nay tỷ rất có cảm tình với Kim Tú Châu. Cô ấy không nói nhiều, cũng hiểu lễ nghĩa. Có điều lúc này bị chồng mình răn dạy, tỷ lại cảm thấy thật mất mặt, “Lúc trước anh cũng nói Giang Minh Xuyên và Triệu Vận xứng đôi, lúc này sao lại trách em? Em cũng có làm gì đâu, không phải mọi người cũng ăn cơm vui vẻ sao, anh nổi giận cái gì chứ? Em nấu nướng mệt gần chết trong bếp, lúc đó anh làm gì? Ăn uống xong cũng không thấy anh giúp dọn dẹp, anh còn mặt mũi nào nói em?”
“……”
Lúc hai người cãi vã, đĩa bánh đậu xanh đã bị Nghiêm Tinh ăn gần hết, cuối cùng chỉ còn lại hai miếng, Nghiêm Tinh nhanh chóng chạy về phòng mình.
——
Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên vừa về đến nhà đã vội đun nước tắm rửa. Tắm xong, cô liền ngồi trên giường sắp xếp lại số vải vóc mua ban ngày. Hôm nay lúc mua vải cũng mua thêm hộp kim chỉ, cô vừa đo bằng tay vừa dùng kéo cắt, động tác tay vừa nhanh vừa chuẩn xác.
Giang Minh Xuyên lau khô tóc rồi ngồi xuống giường, Kim Tú Châu nhìn sang anh, nghĩ một lát, dịu dàng nói: “Buổi tối hôm nay cảm ơn anh, lúc vừa vào cửa đã nghe thấy mấy lời đó, thật sự tôi không biết phải làm gì cho đúng. Lúc anh đứng che chắn trước mặt tôi, trong lòng tôi rất cảm động, trước giờ chưa từng có ai đối xử tốt với tôi như vậy.”
Giang Minh Xuyên sửng sốt một chút, không ngờ một chuyện nhỏ như vậy lại khiến cô ghi nhớ trong lòng, trong phút chốc không biết phải phản ứng thế nào. Nhưng lòng anh lại như được rót vào một dòng nước ấm, cả người đều thấy ấm áp. Cũng chưa có ai nói với anh những lời này.
Kim Tú Châu tiếp tục cười nói: “Chuyện trước kia chúng ta không nhắc lại nữa, sau này tôi sẽ xem anh thật sự là chồng tôi, chúng ta sẽ sống hạnh phúc, đừng ai mong coi thường chúng ta, anh thấy sao?”
Nói xong đôi mắt sáng lấp lánh nhìn về phía anh, ánh mắt còn mang theo vài phần sùng bái và ngưỡng mộ. Cô biết xưa nay đàn ông đều muốn làm anh hùng. Nếu đề cao anh ta, lại nhìn anh ta với ánh mắt đầy mến mộ, sẽ khiến cho không người đàn ông nào chịu được.
Quả nhiên, dù Giang Minh Xuyên vẫn luôn trầm ổn cũng có chút không chịu nổi, anh vốn dĩ định sống một đời tôn trọng nhau như khách với Kim Tú Châu. Kim Tú Châu là vợ của chiến hữu anh, anh có thể cưới cô, nhưng không thể làm chuyện bất kính, nhưng giờ nghe thấy lời này, lòng anh đột nhiên dao động. Mấy ngày ở chung ngắn ngủi anh cũng dần dần cảm nhận được cảm giác có gia đình.
Không biết do giọng cô nói chuyện quá dễ nghe hay do ánh nến trong phòng quá mờ ảo, ma xui quỷ khiến anh gật đầu.
Kim Tú Châu cười.
Giang Minh Xuyên không dám nhìn cô nhiều, anh nhanh chóng nằm xuống, nhắm mắt lại, đầu óc rối bời. Kim Tú Châu đạt được mục đích rồi nên thổi tắt ngọn nến bên cạnh, cũng nằm xuống ngủ.
Một đêm ngủ ngon.
Buổi sáng hôm sau, khi Giang Minh Xuyên và Hạ Nham thức dậy, Kim Tú Châu và Phó Yến Yến thuần thục xoay người ngủ tiếp.
Hai cha con nhìn bóng dáng hai người một chút, cuối cùng im lặng rồi bước nhẹ nhàng ra ngoài.