Chương 10

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đối mặt với nụ cười của Tần Thanh Man, Chu Hồng Hà sững sờ một lát rồi tiếp lời: “Thanh Man, cháu đã hai mươi tuổi rồi, đúng là tuổi nên lập gia đình. Đồng chí Lưu có điều kiện tốt như vậy, bỏ lỡ người này thì sẽ không tìm được ai tốt hơn nữa đâu, cháu phải biết nắm bắt cơ hội.”
“Thím hai, Sở Sở nhà cháu còn bé, cháu chưa có ý định lập gia đình sớm như vậy.” Tần Thanh Man trực tiếp từ chối.
Chu Hồng Hà lại sửng sốt một lần nữa, bà ta không ngờ Tần Thanh Man lại từ chối kiên quyết như vậy. Điều này hoàn toàn khác với tác phong trước đây của Tần Thanh Man. Bà ta đã làm phật ý mấy chị em dâu trong nhà nên đành phải cố gắng giữ vững tinh thần để tiếp tục thao túng tâm lý cô.
“Thanh Man, cháu nhìn cháu xem, gầy như vậy, vai yếu tay mềm, không lấy chồng tìm người làm chỗ dựa thì làm sao nuôi nổi Sở Sở? Dựa vào chút công điểm cháu kiếm được thì ngay cả bản thân cháu còn khó nuôi. Nếu không thì tại sao sau khi anh cả chị dâu cả qua đời, hai chị em các cháu lại sống... khổ cực như vậy chứ.”
Lúc Chu Hồng Hà nói câu cuối cùng ra khỏi miệng thực sự vô cùng khó khăn.
Mới hai tháng không gặp, hai chị em vốn gầy gò, xanh xao giờ cứ như thể được ăn nhân sâm, không chỉ trắng trẻo, mũm mĩm mà khí sắc cũng hồng hào, tràn đầy sức sống.
Chỉ cần nghĩ tới hai chị em Tần Thanh Man có thể hồi phục nhanh chóng như vậy là nhờ số lương thực nhà mình đã trả lại, trong lòng Chu Hồng Hà liền không chịu nổi.
Trong miệng đều là vị chua chát.
Tần Thanh Man liếc mắt đã nhìn ra sự ghen ghét của Chu Hồng Hà, cô cười càng hiền hòa hơn: “Thím hai, tình hình nhà cháu thế nào cháu tự biết, thím đừng lôi kéo cháu. Sở Sở nhà cháu còn bé như vậy, cháu là thân nhân duy nhất của nó, không thể bỏ mặc thằng bé. Trong tình cảnh này, không ai muốn cưới một người lại kèm theo một đứa trẻ.”
“Nói bậy! Chẳng phải bọn thím cũng là người thân của Sở Sở sao? Cháu gả đi rồi bọn thím đương nhiên sẽ chăm sóc Sở Sở. Sở Sở là con cháu nhà họ Tần chúng ta, chỉ cần bọn thím còn một miếng ăn thì sẽ không để đứa nhỏ này phải đói đâu.” Chu Hồng Hà phản bác lại Tần Thanh Man.
Đúng là nói khoác không biết ngượng.
Sở Sở nghe rõ ràng mọi chuyện, đã đứng sát bên Tần Thanh Man, dùng bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo của chị.
Thằng bé vô cùng lo lắng.
Cậu bé lo lắng chị sẽ lấy chồng, sau khi lấy chồng, cậu sẽ không thể sống cùng chị như bây giờ nữa, cũng không thể gặp chị bất cứ lúc nào. Chỉ cần nghĩ đến việc không còn được gặp lại chị, trong mắt thằng bé đã rưng rưng nước mắt.
Tần Thanh Man cảm nhận được cảm xúc của Sở Sở, cũng không muốn đôi co với Chu Hồng Hà nữa, dứt khoát tìm cách tiễn đối phương đi: “Thím hai, việc này thím để cháu suy nghĩ thêm một chút.”
“Được, cháu suy nghĩ cho thật kỹ. Nhưng điều kiện gia đình đồng chí Lưu thì 100% là sự thật. Cháu muốn gả cho cậu ấy, chỉ cần một chút tiền lọt ra từ kẽ tay cậu ấy thôi cũng đủ cho cháu nuôi sống Sở Sở, cộng thêm còn có mấy nhà bọn thím giúp đỡ, khẳng định sẽ không để Sở Sở phải đói đâu.”
Chu Hồng Hà thấy Tần Thanh Man không từ chối nữa, vội vàng thuyết phục thêm.
Tần Thanh Man nhìn Chu Hồng Hà, trong lòng cười lạnh.
Người này sao có thể trơ trẽn vô sỉ nói sẽ giúp đỡ Sở Sở như vậy chứ? Khi nguyên chủ còn sống, những người thân thích này đều có thể thấy chết mà không cứu, nếu cô thật sự rời khỏi căn nhà này, thì những người này nào sẽ quan tâm đến sống chết của Sở Sở.
Đôi mắt Tần Thanh Man vô cùng xinh đẹp, cộng thêm vẻ thanh tịnh của cô, Chu Hồng Hà, trong lòng có quỷ, đối mặt với đôi mắt này liền cảm thấy vô cùng áp lực.
Chu Hồng Hà biết không thể một lần mà thuyết phục được Tần Thanh Man, lại khen Lưu Hòa Xương thêm một trận nữa mới thỏa mãn rời đi.
Nhìn bóng lưng Chu Hồng Hà đi xa, Sở Sở với những bước chân ngắn ngủn của mình tiến lên đóng sầm cửa lại. Cậu bé cảm nhận được thím hai không có ý tốt, mặc dù cậu bé không có chứng cứ.
“Sở Sở, em yên tâm, chị chưa có ý định lấy chồng sớm đâu.” Tần Thanh Man đưa tay vuốt nhẹ mái đầu mềm mại của Sở Sở. Trong khoảng thời gian này, thằng bé được bổ sung dinh dưỡng đầy đủ, chất tóc cũng đã cải thiện nhiều. Nhưng vẫn chưa đủ, bọn họ phải ăn thịt, ăn thịt mới có thể giúp thể chất càng tốt hơn.
“Chị, thím hai bọn họ xấu xa.”
Sở Sở vốn dĩ không muốn nói xấu mấy người thân thích của Chu Hồng Hà trước mặt Tần Thanh Man, nhưng vì sợ sẽ mất đi người chị duy nhất này, cuối cùng cậu bé cũng lấy hết dũng khí nói ra câu này.
“Chị biết.” Tần Thanh Man bế Sở Sở lên, thằng bé với cơ thể mềm mại, thơm tho, ôm vào lòng cảm thấy vô cùng thoải mái.
Cũng vô cùng mềm mại.