21. Chương 21: Sở Sở tinh ý, Thải Vân ra tay

Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cha mẹ Sở Sở qua đời từ khi cậu còn nhỏ, cậu không còn nhớ rõ mặt mũi họ nữa, chỉ có những ký ức về Tần Thanh Man là sâu sắc nhất.
Trước đây, tuy tỷ tỷ cũng quan tâm cậu, nhưng tuyệt đối không thể tốt bằng tỷ tỷ bây giờ. Ít nhất là tỷ tỷ trước kia sẽ không dạy cậu học chữ. Nghĩ đến chuyện học chữ, Sở Sở liền kéo tay Tần Thanh Man, muốn khoe thành tích của mình với tỷ tỷ.
Nhưng vì chữ viết bằng nước, đã sớm bị lò sưởi sấy khô bốc hơi, không còn dấu vết. Thấy thằng bé kinh ngạc đến hé miệng, dáng vẻ vô cùng đáng yêu và mềm mại, Tần Thanh Man cũng bật cười. Cô cúi người ngồi xuống, khích lệ nói: "Em viết lại lần nữa cho tỷ tỷ xem nào." "Vâng ạ." Được tỷ tỷ khích lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Sở đỏ bừng, trông càng thêm đáng yêu.
Cầm lấy cái que đã nhúng nước, Sở Sở viết xuống đất. Lần này, cậu không đối chiếu với chữ mẫu Tần Thanh Man để lại nữa. Tần Thanh Man cẩn thận quan sát cách đặt bút của Sở Sở, cũng xem thứ tự các nét chữ của thằng bé. Thấy chỗ nào không đúng, cô cũng không chỉ ra ngay lập tức, mà chờ khi cậu bé viết xong hết toàn bộ, ánh mắt sáng long lanh nhìn cô, cô mới vươn tay sờ lên mái tóc mềm mại của Sở Sở, khen ngợi: "Viết đúng hết rồi, xem ra Sở Sở nghiêm túc học tập nha." "Hi hi." Thằng bé cười vui vẻ nhưng cũng có chút ngượng ngùng. Tần Thanh Man lại xoa một nhúm tóc trên đầu thằng bé một lần nữa, rồi mới nắm lấy tay Sở Sở dạy cậu viết lại chính xác từng chữ một.
Dù sao cũng chỉ là học vẹt, nên không tính là đã biết. Sở Sở rất thông minh, sau khi được Tần Thanh Man cầm tay chỉ dạy ba lần, đã nhớ kỹ triệt để cách viết của các chữ rồi.
"Được rồi, mấy chữ này em luyện cũng lâu rồi, mình không viết nữa, đi nấu cơm trưa trước đã." Tần Thanh Man biết việc học không thể hoàn thành trong ngày một ngày hai, nghĩ đến Sở Sở trước đó còn suy dinh dưỡng, nên cũng không nóng vội đốt cháy giai đoạn.
"Vâng ạ." Sở Sở rất nghe lời Tần Thanh Man, lập tức cất gọn que gỗ, rồi theo sát bên cạnh Tần Thanh Man để giúp đỡ. Mặc dù không giúp được việc lớn, nhưng những việc như cầm đũa, lấy bát thì cậu vẫn làm được. Điều này khiến Tần Thanh Man càng thêm đau lòng và thương xót thằng bé.
Trong nhà vẫn còn rất nhiều củi, nhiệt độ trong phòng thấp nhất cũng vẫn luôn duy trì ở mức mười mấy độ C, là mức nhiệt thoải mái nhất. Cơm nước xong xuôi, hai tỷ đệ ôm theo đĩa lê đông lạnh, ghé người nằm úp sấp trên bệ cửa sổ nhìn ra phía bên ngoài phòng. Tuyết rơi dày hơn trước, gió cũng thổi mạnh hơn, trời đất một mảng mênh mông, mịt mờ.
Cũng may nhà gỗ ở Đông Bắc đều được dựng từ những tấm gỗ lớn, bên ngoài tường còn làm thêm một lớp cách nhiệt, do đó mới có thể chống chịu được dưới cái lạnh cắt da cắt thịt như vậy. Cắn một miếng lê đông lạnh, Sở Sở vui thích đến mức đôi mắt to tròn trong veo cũng híp tít lại. "Tỷ tỷ, buổi sáng đệ có nhìn thấy chị họ Thải Vân đi lên trấn." Lời nói bất chợt của thằng bé dọa Tần Thanh Man giật mình.
"Làm sao đệ biết chuyện này?" Tuy Tần Thanh Man trên trấn có trông thấy bóng dáng của Tần Thải Vân, nhưng cô vẫn hết sức ngạc nhiên khi một đứa nhỏ như Sở Sở lại có thể biết được chuyện Tần Thải Vân có lên trấn. Suy cho cùng thì người có tật giật mình chắc chắn sẽ không rêu rao khắp nơi về việc mình đi làm chuyện xấu.
"Tỷ tỷ ơi, sau khi bọn tỷ đi không lâu, đệ liền nhìn thấy chị Thải Vân lén lút ngồi lên xe bò của nhà thím Trương để ra ngoài, mà chúng ta lên trấn chỉ có một con đường này, chị Thải Vân bọn họ đi về hướng đó cũng chính là đi lên trấn rồi." Sở Sở đúng là vô cùng thông minh, còn biết dựa vào tình huống để phân tích.
"Sở Sở nhà ta thật là thông minh." Tần Thanh Man khen ngợi, xoa đầu thằng bé, đồng thời cũng càng chắc chắn Tần Thải Vân nhất định sẽ làm gì đó với Lưu Hòa Xương. Chẳng qua, những việc này chẳng liên quan gì đến cô, cô từ trước đến giờ chưa từng ép buộc cô ta, cũng chẳng cố tình dẫn dắt cô ta. Quả nhiên, mọi việc đích thực đúng như Tần Thanh Man phỏng đoán.
Đúng là có người muốn leo cao, muốn rời khỏi cái nông thôn nghèo khó này, muốn trở thành phu nhân của lãnh đạo. Sau khi nhóm người của Chu Hồng Hà rời đi không lâu, Tần Thải Vân liền tìm cớ để đi nhờ xe bò của thím Trương lên trấn. Cô ta lên trấn chỉ chậm hơn nhóm người của Chu Hồng Hà 20 phút, thế nhưng điều đầu tiên cô ta làm lại là đi gặp Lưu Hòa Xương. Tiền Ái Dân vẫn muốn giúp cô ta, ngoài những việc cần giấu kín không thể tiết lộ liên quan tới Lưu Hòa Xương và vợ trước, những tin tức khác đều đã nói ra hết. Tần Thải Vân suy nghĩ mất cả một buổi tối, cuối cùng vẫn quyết định ra tay.