Thập Niên 70 Cùng Trượng Phu Tướng Quân Xuyên Tới Nuôi Con Ở Biên Cương thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh cứ đặt ở phòng khách, tránh xa bếp lò một chút, tôi sẽ ra xử lý ngay." Tần Thanh Man vừa dặn dò Vệ Lăng, vừa thêm một khúc củi lớn vào bếp.
Mấy món cần kho đều đã được kho xong, còn phần phổi thì cô đã đổ nước vào ngâm một lúc.
Những tạp chất trong phổi không dễ rửa sạch, phải rửa đi rửa lại vài lần. Đợi khi cô ướp thịt làm lạp xưởng xong thì có thể thay nước mới cho phổi.
Trong lúc Tần Thanh Man đang bận rộn trong bếp, Sở Sở và Vệ Lăng đã vào nhà. Có thêm một người lớn, Sở Sở tỏ ra rất vui vẻ, hăng hái. Ngày thường, giờ này cậu bé đã ngủ say rồi, nhưng bây giờ lại cứ lẽo đẽo theo Vệ Lăng, thỉnh thoảng còn phụ giúp hắn.
Ví dụ như lúc vào nhà, Sở Sở đã vén rèm lên giúp hắn.
Rèm vừa được vén lên, Vệ Lăng lập tức bưng chậu vào.
Vừa bước vào, hắn liền ngẩn người.
Bởi vì quần áo của hắn đã được giặt sạch đang phơi gần bếp lò, hơi nóng từ bếp lò tỏa ra khiến quần áo bốc lên một làn hơi nước trắng mờ.
Chỉ cần nghĩ đến việc Tần Thanh Man giúp mình giặt quần áo thôi, Vệ Lăng đã cảm thấy lúng túng rồi.
Trong nhà bếp, Tần Thanh Man đã quên chuyện này rồi.
Trước đó, sau khi tắm rửa xong, cô phát hiện Vệ Lăng đã dẫn Sở Sở ra sân mổ lợn rừng. Thấy không có nước nóng, cô đoán có lẽ là để lột da. Cô nghĩ đến việc Vệ Lăng đã cứu mạng mình, còn chia nửa con lợn rừng, bây giờ lại đang bận xử lý con lợn, nên đành nén sự ngượng ngùng trong lòng lại, giặt quần áo giúp Vệ Lăng.
Cô không thể chờ Vệ Lăng xong việc rồi mới tự đi giặt, làm vậy thật chẳng phải phép chút nào.
May mắn là chỉ giặt quần áo mặc ngoài của Vệ Lăng thôi nên Tần Thanh Man cũng không quá khó xử.
Trong bếp, Tần Thanh Man vừa thêm củi vào lò, đột nhiên liền nhớ đến bộ quần áo vẫn còn đang phơi trong phòng khách, mặt cô lập tức đỏ bừng lên.
Đây là lần đầu tiên trong suốt hai kiếp, Tần Thanh Man giặt quần áo giúp đàn ông, còn bị người ta phát hiện. Chuyện này thật sự khiến người ta ngượng chết đi được.
Tần Thanh Man thẫn thờ, không dám vào phòng khách gặp Vệ Lăng nữa.
Trong phòng khách, Vệ Lăng đặt chậu xuống, nhìn Sở Sở sắp buồn ngủ đến mức gật gù rồi, nhẹ giọng nói: "Sở Sở, em đi rửa mặt rồi ngủ đi."
"Hả."
Sở Sở mở to đôi mắt, ngơ ngác nhìn Vệ Lăng vài giây, sau đó ngoan ngoãn đi rót nước rửa mặt.
Đối với người mình tin tưởng, cậu bé vô cùng nghe lời.
Lúc này, cậu bé đã rất buồn ngủ rồi nên động tác hoàn toàn theo quán tính.
Vệ Lăng thấy Sở Sở rửa mặt xong, trèo lên giường, đắp chăn. Không đợi Tần Thanh Man vào phòng hỏi, hắn suy nghĩ một lát, ánh mắt dừng lại trên bộ quần áo đang phơi của mình, cũng hiểu được lý do.
Sở Sở ngủ rồi, trong nhà chỉ còn mình hắn và Tần Thanh Man, cũng đúng lúc có thể nói chuyện.
Thế là Vệ Lăng đi vào bếp.
Trong bếp, Tần Thanh Man đã dọn dẹp gọn gàng, ngăn nắp từ sớm. Thịt trong nồi cũng đang tỏa ra mùi thơm thoang thoảng dưới hơi nóng của bếp lò, tuy mùi hương này vẫn chưa nồng nhưng Vệ Lăng biết sau khi kho xong chắc chắn sẽ rất ngon.
Lúc này, trong phòng bếp rất yên tĩnh, bởi vì thiếu vắng một người.
Tần Thanh Man không có ở đây.
Trước đó, Vệ Lăng cũng không nghe thấy âm thanh lạ nào ngoài sân, vậy Tần Thanh Man đang ở đâu?
Hắn tập trung lắng nghe, nghe được tiếng hít thở rất khẽ truyền từ sau cánh cửa đến.
Vệ Lăng thấy Tần Thanh Man trốn tránh mình như thế, hắn cũng chần chừ, do dự, đột nhiên mất tự tin.
"Tôi tên Vệ Lăng, người Kinh Thành, tham gia quân ngũ ở một đơn vị bộ đội gần đây, cấp trung đoàn, mỗi tháng nhận được bảy mươi tám đồng tiền trợ cấp, phiếu lương thực hỗ trợ mỗi tháng năm mươi cân..." Vệ Lăng nhất thời không biết phải nói thế nào để Tần Thanh Man hiểu ý mình, đành giới thiệu bản thân một cách kỹ càng.
Gia đình, công việc, tiền lương, không giấu giếm bất cứ điều gì với Tần Thanh Man.
Thật ra, Tần Thanh Man cũng không có ý muốn tránh Vệ Lăng, chỉ là khi chưa kịp nghĩ gì thì đã vô thức lùi lại một bước, đứng sau cánh cửa rồi.
Lúc này, nghe thấy Vệ Lăng giới thiệu bản thân kỹ càng như vậy, mặc dù không nhìn thấy mặt hắn, nhưng Tần Thanh Man biết Vệ Lăng đang rất nghiêm túc.
Đối phương đang chân thành giới thiệu bản thân, giống như một buổi xem mắt.
"Vì sao lại chọn tôi?" Tần Thanh Man nghe Vệ Lăng giới thiệu xong, cũng biết đối phương không chỉ có xuất thân không tệ mà bản thân cũng rất xuất sắc. Có thể nói, dù là kiếp trước hay kiếp này, Vệ Lăng là người đàn ông ưu tú nhất mà cô từng gặp.
"Ở bên cạnh em tôi cảm thấy rất thoải mái, em nấu cơm rất ngon, có cảm giác gia đình."
Vệ Lăng không quanh co, mà nghiêm túc suy nghĩ rồi trả lời câu hỏi của Tần Thanh Man.