Khương Thanh Nhu: Vẻ Ngoài Vô Tư, Lòng Đầy Kế Sách

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối

Khương Thanh Nhu: Vẻ Ngoài Vô Tư, Lòng Đầy Kế Sách

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cậu... cậu thật sự chuyển nhà rồi à?” Bạch Trân Châu nhìn những thứ Khương Thanh Nhu đang cầm trên tay mà lắp bắp.
Khương Thanh Nhu dõng dạc đáp: “Dân dĩ thực vi thiên, tớ muốn ăn ngon một chút thì có gì sai? Đâu có cấm tự nấu ăn đâu.”
Bạch Trân Châu nhìn phần thịt hun khói đã ướp sẵn cùng dầu ăn mà nuốt nước bọt. Dù gia đình cô ấy có điều kiện khá giả, nhưng thịt và dầu mỡ cũng không phải thứ có thể ăn hằng ngày.
Dù sao, nhà ai cũng chẳng thể sánh bằng nhà Khương Thanh Nhu. Cô ấy có ông anh làm ở hợp tác xã, nên thịt và gạo chỉ cần có hàng là mua được ngay lập tức.
Ngay cả nhà ăn, cô ấy cũng đã nghe ngóng. Đa phần ở đó chỉ có bánh bao bột ngô hoặc ngô khoai lang các loại, chứ gạo trắng thế này thì không thường xuyên có đâu.
Dù có, cũng chẳng được cung cấp cho đoàn văn công bọn họ.
Nhưng cô ấy thấy hơi ngại. Đây là đồ tốt, tuy bản thân không phải không ăn được nhưng cũng không thể ăn không của người ta một bữa. Cô nói: “Tớ giúp cậu nhóm lửa xong sẽ đi nhà ăn ăn cơm, cậu đừng làm nhiều quá.”
Khương Thanh Nhu lườm Bạch Trân Châu một cái: “Cậu còn sợ thiếu bữa của cậu chắc? Tớ cảm kích cậu còn không kịp ấy chứ, ngoài cậu ra thì còn ai thèm ở cùng tớ nữa đâu?”
Đối mặt với lời nói thẳng thắn như vậy của Khương Thanh Nhu, trong lòng Bạch Trân Châu có chút chấn động.
Sao cô ấy lại có vẻ như chẳng hề bận tâm vậy?
Khương Thanh Nhu không để ý đến biểu cảm của Bạch Trân Châu. Sau khi nói chuyện với dì quản lý xong, cô lập tức đi vào bếp.
“Bà ấy thật sự đồng ý à?”
Dì quản lý là cửa ải khó khăn đầu tiên. Bạch Trân Châu vốn tưởng còn phải kỳ kèo mãi, không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng đến thế?
Gia vị trong cái bếp nhỏ kia đều là của dì quản lý. Ngay từ đầu, cô ấy đã cảm thấy dì này không dễ sống chung rồi.
Khương Thanh Nhu không cần suy nghĩ, nói: “Tớ bảo chia cho bà ấy một phần.”
“Cậu...” Bạch Trân Châu lúc này cảm thấy Khương Thanh Nhu có phải ngốc thật rồi không: “Cậu chỉ ăn bữa này thôi à? Lần sau không ăn nữa sao? Thôi thế này đi, phần của tớ tớ sẽ không ăn nữa, tớ đi nhà ăn ăn!”
Cô ấy không có thói quen chiếm lợi của kẻ ngốc.
Khương Thanh Nhu bật cười: “Chẳng phải tớ còn mượn rau xanh của dì ấy sao? Hơn nữa, tớ đâu chỉ nấu mỗi bữa này. Củi lửa, gia vị này đâu phải tự nhiên mà có, cũng không thể chiếm lợi của dì ấy được chứ?”
Bạch Trân Châu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Nhưng đồ cậu bỏ ra toàn là đồ tốt, còn đồ của bà ấy toàn là đồ thường thôi mà?”
Bây giờ ai mà chẳng thèm khát mấy miếng lương thực tinh và dầu mỡ. Khương Thanh Nhu lại dễ dàng đồng ý chia cho cô ấy và dì quản lý, khiến Bạch Trân Châu thực sự không biết nói cô ấy thế nào cho phải.
“Cho bà ấy chiếm chút lợi của chúng ta cũng chẳng có gì là không tốt, Trân Châu cậu nghĩ xem, bây giờ chúng ta ngoài phòng tập thì là ký túc xá. Tạo quan hệ tốt với dì quản lý chắc chắn không sai đâu.”
Nửa câu sau, Khương Thanh Nhu nuốt vào trong bụng.
Đó chính là ăn của người ta thì phải ngậm miệng.
Không nói ra là vì cô cũng định dùng đồ ngon để khiến Bạch Trân Châu “ngậm miệng”.
Đương nhiên rồi, cô cũng không quên Sầm Thời.
Gạo, thịt, dầu mỡ đúng là hiếm. Khương Thanh Nhu cũng thừa nhận mình ham ăn không rời được mấy thứ này, nhưng so với việc ham ăn, cô càng muốn dùng những thứ này để đổi lấy một số lợi ích thiết thực.
Bạch Trân Châu lại chỉ nghe lọt tai hai chữ “chúng ta” từ miệng Khương Thanh Nhu.
Khương Thanh Nhu đây là coi cô ấy là người của mình rồi sao? Dù sao, hai người cùng nấu nướng lại cùng ký túc xá. Dì quản lý quý Khương Thanh Nhu thì nói không chừng cũng sẽ thuận mắt với cô ấy hơn một chút.
Trong lòng cô ấy có chút cảm động, mím môi nói: “Lát nữa tớ đưa cậu tiền và phiếu. Dù sao tớ không thể ăn không của cậu được.”
Khương Thanh Nhu tặc lưỡi: “Lớp trưởng à, cậu có cần phải công chính liêm minh đến thế không? Lần sau cậu cũng cho tớ ăn chút đồ ngon là được rồi mà? Hơn nữa, tớ chẳng phải còn phải dựa vào cậu nhóm lửa sao!”
Xong còn bổ sung một câu: “Cậu làm thế cứ như tớ mở tiệm cơm quốc doanh ấy? Người khác mà biết được, tố cáo tớ đầu cơ trục lợi thì làm sao?”
Bạch Trân Châu phì cười: “Hình như cũng có lý. Được thôi, vậy lần nghỉ tới tớ sẽ mua đồ mang đến ăn cùng cậu.”
Hai người lúc này mới tất bật bắt tay vào làm.
Bạch Trân Châu tuy biết nhóm lửa nhưng cũng không thạo. Cuối cùng, vẫn là dì quản lý giúp một tay mới nhóm lửa lên được.
“Các cô có biết nấu cơm không đấy? Trông ai cũng như tiểu thư khuê các, đừng có phí phạm lương thực nhé.”
Bà ấy nhìn miếng thịt hun khói nạc mỡ đan xen cùng trứng gà ta trên bếp mà nước bọt sắp chảy ròng ròng.
Đồ tốt thì là đồ tốt, nhưng cũng phải nấu ngon mới được chứ!
Khương Thanh Nhu nói: “Dì cứ yên tâm đi. À đúng rồi dì ơi, có đậu không ạ? Nếu không có thì nấm hương cũng được, cháu muốn làm cơm thịt hun khói!”
Nghe thấy Khương Thanh Nhu lại muốn mượn đồ, dì quản lý vốn định mắng người nhưng nghe thấy bốn chữ to đùng “cơm thịt hun khói”, bà ấy rất thành thật nuốt nước bọt:
“Nấm hương khô được không? Đậu thì không có.”
Khương Thanh Nhu cau mày: “Thế dùng tạm vậy!”
Dì quản lý nghe giọng điệu của Khương Thanh Nhu trong lòng hơi khó chịu, nhưng nghĩ đến món cơm thịt hun khói, bà ấy lại vội vàng vào phòng mình lấy đồ.
Thôi bỏ đi, so đo với con bé làm gì. Lâu lắm rồi không được ăn thịt!
Bạch Trân Châu cũng ngạc nhiên khi Khương Thanh Nhu dám nói chuyện với dì quản lý như vậy. Đối với các cô ấy, dì quản lý giống như cấp trên, thậm chí vì liên quan đến đời sống nên quyền lực ngầm trong tay dì ấy cũng lớn hơn.
Sao Khương Thanh Nhu gọi dì quản lý cứ như nói chuyện với bà ấy vậy? Chẳng khách sáo chút nào.
Nhưng hình như dì quản lý cũng chịu kiểu này...
“Trân Châu, cậu giúp tớ rửa rau được không?”
Đang nghĩ ngợi thì bên kia giọng Khương Thanh Nhu đã truyền tới.
“Được, tớ đi ngay đây!”
Đến bên vòi nước, Bạch Trân Châu mới nhận ra hình như mình cũng chẳng khác gì dì quản lý...
Hồi Khương Thanh Nhu còn ở hiện đại, trước khi nổi tiếng, cô đã từng sống một mình một thời gian dài.
Những lời nói trước mặt Sầm Thời trước đó, thực ra không phải cô không biết làm mà là lười, lười làm. Nhất là trong lòng cô đã coi Sầm Thời là đối tượng tương lai nên càng không thể để lộ ra được.
Tuy nhiên, nấu cơm thì được, cô nấu ăn ngon. Vì cái miệng của mình, cô cũng sẵn lòng nấu nướng.
Tục ngữ nói, muốn trói chân một người đàn ông, trước tiên phải trói cái dạ dày của anh ta.
Khương Thanh Nhu định trói cái dạ dày của Sầm Thời trước, sau đó câu mất hồn anh, rồi lấy đi ví tiền của anh...
Khụ khụ, đi xa quá rồi.
Khi Bạch Trân Châu và dì quản lý nhìn thấy những miếng thịt và nấm hương được thái vuông vức đều tăm tắp, họ đã không còn nghi ngờ Khương Thanh Nhu nữa.