Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối
Chương 37: Đã Ăn Của Người, Phải Ngậm Miệng
Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Như Bảo Bối thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Món cơm thố tuy đơn giản nhưng nguyên liệu và nước sốt lại là yếu tố quan trọng nhất.
Nếu có nồi đất thì gọi là cơm niêu, không có thì là cơm thố. Nồi sắt khó canh lửa, Khương Thanh Nhu thỉnh thoảng lại phải kiểm tra xem đáy nồi có bị cháy không.
Gạo thơm nức mũi được hấp chín một nửa, sau đó xếp thịt hun khói và nấm hương đã thái hạt lựu vào. Đậy nắp nồi lại, cô dùng một lớp dầu mỏng láng đều quanh vành nắp.
Đây chính là bí quyết để có lớp cơm cháy ngon tuyệt.
Cuối cùng, cô cho rau cải thìa đã rửa sạch vào, đập thêm hai quả trứng gà, để lửa nhỏ nhất om thêm năm phút là xong.
Quay đầu lại, Khương Thanh Nhu thấy Bạch Trân Châu và dì quản lý đang há hốc mồm kinh ngạc.
Cô đắc ý vỗ tay, cảm thấy thao tác thuần thục của mình đã khiến họ phải ngỡ ngàng.
Thế là cô hất cái cằm nhỏ kiêu ngạo lên, hỏi: “Thế nào? Có phải rất lợi hại không?”
Dì quản lý buột miệng thốt lên: “Em gái, nhà em mở xưởng lương thực à? Sao mà dùng đồ hoang phí thế?”
Bạch Trân Châu cũng nói: “Khương Thanh Nhu, cậu định ăn một hai bữa thôi à?”
Lúc đầu họ còn ngạc nhiên vì sự thành thạo của Khương Thanh Nhu, sau đó lại kinh ngạc trước sự hào phóng khi cô sử dụng nguyên liệu.
Đúng là chưa từng thấy ai dùng đồ như vậy.
Cả một miếng thịt hun khói lớn như thế mà cho hết vào sao?
Lúc đổ dầu, dầu chảy xuống như nước, chẳng thấy có dấu hiệu đứt đoạn gì cả.
Trứng gà ăn một lúc hai quả, chẳng lẽ nhà cô mở trại gà?
Khương Thanh Nhu chớp mắt: “Hả?”
Nhưng rất nhanh cô hiểu ra họ đang nói gì.
Cô còn tưởng mình đã dùng tiết kiệm rồi chứ... trong lòng cũng không khỏi cảm thấy mình hơi phung phí, lần sau phải chú ý hơn.
Dù sao đây cũng là thời đại mà ăn một miếng thịt cũng phải đắn đo.
Nhưng cô nghĩ, muốn có món ngon thì phải chịu chi, nguyên liệu đầy đủ mới khiến món ăn đạt đến độ hoàn hảo. Cô muốn mọi người ăn no ăn ngon, ăn đến mức kinh ngạc.
Và quan trọng nhất là người ở trong doanh trại kia.
Nếu như lúc đầu Bạch Trân Châu còn cảm thấy ngại ngùng muốn từ chối bữa cơm thịt hun khói thịnh soạn này thì khi nhìn thấy Khương Thanh Nhu mở nắp nồi gỗ ra, những lời từ chối đó đã trôi tuột xuống bụng cùng với nước miếng rồi.
Thịt hun khói thái hạt lựu sau khi hấp chín, lớp mỡ bên trong tứa ra hết, mùi thơm mặn mòi của thịt hun khói và lớp mỡ bóng loáng bao phủ bên trên khiến Bạch Trân Châu, người rõ ràng tối qua trước khi đi đã ăn sườn xào cũng phải cồn cào ruột gan.
Vị ngọt của nấm hương khô và độ tươi non của cải thìa hòa quyện hoàn hảo vào nhau, màu sắc phân tầng rõ rệt, ngay cả hai quả trứng gà cũng chín tới vừa vặn, dường như chỉ cần chọc nhẹ một cái là dòng lòng đỏ vàng óng sẽ chảy ra.
Dì quản lý càng thèm đến mức liếm mép liên tục. Bình thường bà ấy cũng tự nấu ăn riêng nhưng cũng chỉ ngon hơn nhà ăn một chút thôi, chứ hoàn toàn chưa đến mức độ này.
Nhiều thịt và dầu mỡ lại còn cơm trắng thế này, phải đến Tết mới được ăn một lần.
Lúc đồng ý, bà ấy đã chuẩn bị tâm lý “ăn của người ta thì phải ngậm miệng” rồi, bây giờ thì càng cam tâm tình nguyện hơn.
Khương Thanh Nhu nhìn biểu cảm của hai người họ, trong lòng cũng dấy lên niềm tự hào.
Tay nghề giỏi ở thời đại nào cũng được ưa chuộng. Kiếp trước cô mang theo tay nghề giỏi lên show truyền hình, mọi người đều khen cô tài năng và gần gũi. Ở cái thời đại vật chất khan hiếm này, mọi người ăn no đã là hạnh phúc, tay nghề giỏi càng là một tuyệt kỹ hiếm có khó tìm.
“Đợi chút nhé! Sắp xong rồi!” Cô nói xong lại rưới nước sốt bí truyền mình vừa pha xung quanh nồi cơm.
Nước sốt vừa rưới vào liền chảy qua lớp cơm thấm xuống đáy nồi, cùng với đáy nồi đang nóng hổi phát ra tiếng xèo xèo vui tai.
Ngay sau đó là mùi thơm nồng nàn của nước tương hòa quyện với mùi thơm cháy cạnh của lớp cơm cháy. Hai mùi hương dường như xảy ra phản ứng hóa học nào đó, sau khi hòa quyện thì lập tức thăng hoa lên một tầm cao mới.
“Mẹ ơi, thơm quá đi mất!” Dì quản lý nhìn đến ngẩn ngơ.
Bạch Trân Châu liếm môi: “Cậu lợi hại thật đấy.”
Cô ấy vốn tưởng mình cũng biết nấu ăn nhưng so với Khương Thanh Nhu, cô ấy bỗng xấu hổ nhận ra mình chỉ biết làm chín thức ăn mà thôi.
Khương Thanh Nhu nhếch mép: “Lấy bát ra đi, à đúng rồi dì ơi, dì có hộp cơm nhôm không? Cháu muốn mượn hai cái.”
Cô muốn mang cho Sầm Thời nhưng cũng không thể quên cảm ơn Hạ Vĩ.
Nếu chỉ đưa cho Sầm Thời thì có vẻ hơi có ý đồ, đưa cả hai mới thể hiện là cảm ơn.
Lần này dì quản lý không nói thêm lời nào, vội vàng đi lấy ngay. Chẳng phải chỉ là hai cái hộp cơm thôi sao? Lần sau bảo bà ấy cung cấp gạo cũng được!
Khương Thanh Nhu chia cơm thành bốn phần, dùng muôi gỗ lớn trộn đều rồi múc gọn gàng vào bát của Bạch Trân Châu và dì quản lý.
Phần của mình để lại trong nồi trước, sau đó múc cho Sầm Thời và Hạ Vĩ mỗi người một phần. Khương Thanh Nhu định đi đưa cơm.
Phần ăn của năm người vừa vặn nhưng sức ăn của đàn ông chắc lớn hơn, đoán chừng là không no.
Khương Thanh Nhu lại cảm thấy không no mới tốt.
Ăn một lần no nê thì tốt hơn, hay là ngày nào cũng nhớ nhung thì tốt hơn?
“Ấy!” Bạch Trân Châu bưng bát gọi Khương Thanh Nhu lại: “Thanh Nhu, cậu không ăn à?”
Khương Thanh Nhu quay đầu lại nói: “Mọi người ăn trước đi! Tớ có chút việc!”
Dì quản lý cắm cúi ăn cơm chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Thế để dì hâm nóng cho cháu!”
Bát cơm này đã hoàn toàn chinh phục bà ấy rồi, bình thường làm gì có cơ hội ăn đồ ngon thế này?
Nhìn thì đơn giản, không ngờ ăn vào miệng lại ngon đến thế!
“Cảm ơn dì ạ!” Khương Thanh Nhu nói xong câu này người đã chạy biến mất tăm.
Vốn dĩ cô không biết đi đâu tìm Sầm Thời cũng không biết dùng lý do gì để tìm Sầm Thời.
Vừa nãy Hạ Vĩ đến thật đúng lúc.
Khương Thanh Nhu không ngốc, cô đương nhiên biết đó là ý của Sầm Thời.
Anh giúp cô, cô báo đáp anh, hợp tình hợp lý.
Bây giờ là giờ ăn cơm, Sầm Thời khó tìm nhưng Hạ Vĩ thì dễ tìm.
“Đội trưởng Hạ, có người tìm!”
Nghe Khương Thanh Nhu trình bày ý định xong, một chú lính nhỏ hét vọng vào trong doanh trại nghỉ ngơi.
Sau đó đỏ mặt nói với Khương Thanh Nhu: “Cô, cô đợi một chút, đội trưởng ra ngay đây.”
Trong quân đội vốn ít phụ nữ, cô gái nhỏ xinh đẹp như Khương Thanh Nhu lại càng chưa từng thấy bao giờ.
Còn đẹp hơn cả nữ ca sĩ được mời đến biểu diễn lần trước.
Khương Thanh Nhu mỉm cười: “Cảm ơn.”
Hóa ra là một đội trưởng.
Khương Thanh Nhu âm thầm ghi nhớ.
Mặt chú lính nhỏ càng đỏ hơn: “Chỉ, chỉ là tiện miệng thôi mà.”
Khương Thanh Nhu âm thầm quan sát bên trong. Giờ ăn cơm trong quân đội muộn hơn đoàn văn công cũng không cùng một nhà ăn, bây giờ nhìn có vẻ như họ vẫn chưa ăn cơm.