Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 100: Bị Tố Cáo
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vương Vũ tựa vào khung cửa nhìn Lý Phú Quý, ánh mắt không mấy thiện cảm.
Ai cũng biết Lục Hướng Dương không dễ chọc, nhưng Vương Vũ cũng chẳng phải dạng vừa. Anh ta về nông thôn hai năm nay vẫn luôn giữ thái độ bất cần, trước đây không ít kẻ từng tìm cách gây sự nhưng cuối cùng đều bị Vương Vũ đánh cho phải phục.
Lục Hướng Dương tự tay rửa sạch lòng heo, sau đó Cố Thanh Thanh lại dùng nước giếng trong không gian ngâm rửa thêm lần nữa, đảm bảo sạch bong. Khi xào lên, mùi thơm lan tỏa khắp nơi!
Cô lại cắt thêm ít thịt đầu heo, trộn với rau và tương ớt tự làm, rồi bày ra đĩa thêm chút thịt bò sốt tương ớt và dưa muối.
Đợi khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, Lục Hướng Dương cũng vừa về tới.
Lý Phú Quý không muốn mất mặt trước mặt mọi người, đành nói: “Hiểu lầm, đúng là hiểu lầm thôi. Sao tôi có thể ra tay đánh phụ nữ được chứ? Thôi được rồi, hiểu lầm đã được giải tỏa, mọi người tản ra đi!”
Nói xong, Lý Phú Quý vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Mọi người thấy không còn gì hay ho nữa, trời lại lạnh nên cũng dần tản đi.
Lý Vũ Tình và Tống Manh vẫn còn ở đó, cả hai liếc nhìn Cố Thanh Thanh một cái. Chuyện hôm nay, bọn họ đều nhận ra Lý Phú Quý có ý đồ gì.
Đứng trước cửa, Vương Vũ khoanh tay trước ngực, dáng vẻ thản nhiên, giọng điệu lạnh lùng: “Ồ, Lý Phú Quý, anh đúng là có bản lĩnh đấy nhỉ! Nhân lúc bọn tôi không có mặt ở đây, anh dám cướp đồ ăn sao?”
Lý Phú Quý vẫn có chút kiêng nể Vương Vũ, nhưng trước mắt anh ta không bị bắt được điểm yếu nào nên cũng không quá sợ hãi.
“Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi mà, tôi có làm gì đâu! Là cô ta tự mình chuyện bé xé ra to, con nhóc thối này trông thì nhỏ tuổi nhưng tính tình chẳng vừa, động một tí là đánh người, cô ta…”
Cố Thanh Thanh nghe vậy thì cạn lời: “Ngày nào cũng ăn đồ trắng, lương thực tinh đâu ra mà nhiều thế!”
Vương Vũ thở dài, cắn một miếng bánh bao, cảm thấy hương vị thơm ngon ngoài mong đợi, cũng không tệ chút nào.
Cố Thanh Thanh nhìn ngôi nhà nơi đám thanh niên trí thức đang tụ tập, rồi đặt nồi trong tay sang một bên, bưng lồng hấp trở về phòng.
Bánh bao trên bếp lò đã chín, Cố Thanh Thanh lại lấy thêm hơn trăm cái bánh bao từ không gian ra, tổng cộng phải hơn hai trăm cái, đặt lên tấm ngăn cho nguội bớt.
Trong mắt Trịnh Giai Giai thoáng qua một chút tiếc nuối, nàng nhìn về hướng Lý Phú Quý rời đi như đang suy tư điều gì.
Dương Xuân Hồng cụp mắt xuống, cũng theo sau về phòng.
Vương Vũ đi tới mở lồng hấp, cầm một cái bánh bao, thấy nó không phải màu trắng tinh thì có chút ghét bỏ: “Không phải màu trắng à!”
Đã đến giờ chuẩn bị cơm trưa. Món chính buổi trưa ăn màn thầu, bánh bao là được, nhưng đồ ăn kèm vẫn phải làm thêm một chút.
Nghĩ một lát, Cố Thanh Thanh cắt ít thịt dê, thêm cải trắng và bột khoai lang đỏ để nấu canh thịt dê, sau đó lấy lòng heo ra xào.
Phần lòng heo kia sau đó vẫn chưa được ăn, phần lớn đã được phơi khô, còn một ít thì cô hong gió rồi cất vào không gian.
Dường như Lục Hướng Dương không biết nhiều về chuyện này lắm nên cũng không để ý.
“Anh Lục, hôm nay em đã đánh nhau với người ta.”
Lục Hướng Dương không để tâm, hỏi: “Đánh thắng không?”
Cố Thanh Thanh nghe những lời này, trong lòng cảm thấy vô cùng thoải mái, khóe miệng hơi nhếch lên cười.
Vương Vũ đang ngồi ở một bên, nói tiếp. Lục Hướng Dương dừng động tác lại, nhìn về phía cô.
Cố Thanh Thanh nói:
Quả nhiên, phản ứng của Lục Hướng Dương không khiến nàng thất vọng.
Vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc, nụ cười vui vẻ, nhẹ nhàng khi mới vào cửa đã biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng như băng, ánh mắt kèm theo sát khí.
“Không đánh lại được, là tên Lý Phú Quý kia. Thấy em gái đang hấp bánh bao, hắn chạy tới đòi ăn, bị cô ấy đạp một cái. Hắn còn không phục, tôi nói cho mấy câu thì hắn mới không dám làm gì nữa.”
Cố Thanh Thanh liếc nhìn Vương Vũ một cái, rồi mở miệng nói: “Không phải như vậy, anh ta muốn trêu ghẹo em.”
“Hắn ta cố ý, là đang thử giới hạn của em. Nếu lần này em tỏ thái độ dễ dãi, hay nhút nhát thẹn thùng không dám phản bác để hắn đạt được mục đích, thì lần sau hắn sẽ lấy càng nhiều đồ ăn, chiếm càng nhiều lợi lộc của em. Sau này quen dần, nhân lúc anh không có nhà, hắn sẽ dám làm những chuyện khác với một cô gái nhỏ như em.”
Vương Vũ sửng sốt: “Không phải chứ? Ít ra cũng có hai chúng ta che chở, hắn ta dám sao?”
Lục Hướng Dương hừ lạnh một tiếng: “Nơi này là nông thôn, đàn ông nông thôn có nhiều thói hư tật xấu, đặc biệt là coi thường phụ nữ. Thanh Thanh là cô gái bị đuổi ra khỏi nhà, trong mắt đám đàn ông đó, nàng chính là con cừu non chờ bị làm thịt, sẽ chẳng có ai để ý nàng nghĩ thế nào đâu. Trên thế giới này có rất nhiều đàn ông, cảm thấy chỉ cần ngủ với con gái… Khụ khụ…”
“Lá gan của tên đó đúng là không nhỏ! Nhưng em không cần phải sợ hắn ta, có anh và anh Lục ở đây, hắn ta không dám làm gì em đâu.”