136. Chương 136: Cái nóng

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cởi giày, rồi cởi áo khoác ngoài cho anh, Cố Thanh Thanh đắp chăn cho anh. Đáng lẽ cô không thể xoay sở được một người say rượu như vậy, nhưng khi cởi áo, anh lại rất hợp tác. Giờ đây, anh đã nằm gục trên giường đất, đắp chăn ngủ say sưa.
Cố Thanh Thanh cạn lời, cầm khăn ướt lau mặt cho anh, mặc kệ anh ngủ.
Kiếp trước cô không phải sinh ra đã thông minh, phần lớn thời gian cô dựa vào sự chăm chỉ và khả năng thực hiện mạnh mẽ. Một khi đã nghiêm túc đọc sách, cho dù Lục Hướng Dương vẫn đang nằm trên giường đất, mọi sự chú ý của cô đều dồn vào sách vở.
Lục Hướng Dương nằm một lúc, thấy trong phòng không một tiếng động, thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng lật sách, không hiểu sao anh lại thấy hơi khó chịu.
Cố Thanh Thanh nhanh chóng dọn dẹp phòng xong. Lục Hướng Dương vẫn còn ngủ, cô không có việc gì làm nên dứt khoát ngồi vào bàn học, đọc sách.
Thực ra chủ yếu là đọc một ít sách ngoại khóa, còn đống sách giáo khoa kia cô lại không vội vàng. Trong không gian có rất nhiều sách, còn bên ngoài chỉ có vài cuốn Lục Hướng Dương tìm cho cô, thế nên có cuốn nào cô đọc cuốn đó.
Cố Thanh Thanh làm việc rất nghiêm túc, đây là thói quen đã hình thành từ kiếp trước. Anh khẽ cựa mình, còn giơ chân đạp chăn ra.
Quả nhiên sự chú ý của Cố Thanh Thanh bị thu hút, thấy anh như vậy cô đành chịu đi tới kéo chăn lại cho anh. Anh kéo cổ áo xuống, còn vén chăn ra khỏi người, dáng vẻ đó dường như là đang rất nóng?
Cố Thanh Thanh vươn tay sờ giường đất bên dưới, hơi nóng thật. Thực ra bình thường khi ngủ cô sẽ không để nóng đến mức này, buổi tối chỉ để hơi ấm, cô luôn thích rúc trong chăn đặt hai túi chườm nóng, như vậy sẽ tiện hơn.
Hiện giờ là ban ngày, giường đất hơi nóng một chút, chỉ đơn thuần là vì muốn trong phòng ấm áp hơn. Đời này cô chắc chắn sẽ kiếm được bằng cấp cao cho mình, nhưng sách giáo khoa không xem trong thời gian dài sẽ quên, thi đại học còn cần nhiều năm nữa, tạm thời cô không vội.
Trước mắt, việc tăng thêm kiến thức cho bản thân cùng với việc luyện chữ tương đối quan trọng hơn. Chẳng trách anh lại chê nóng. Với động tác như vậy của cô, Lục Hướng Dương đáng lẽ phải tỉnh rồi mới phải. Cổ áo lông được lật xuống, lộ ra nửa phần cổ, trông thoải mái hơn nhiều. Cố Thanh Thanh đi lấy khăn lông tới lau mặt cho anh. Khi nóng, rửa mặt sẽ thoải mái hơn nhiều.
Cả đời này của anh định sẵn là không tầm thường, có thể quyền cao chức trọng, cũng có thể nghèo túng thất bại. Nhưng điều duy nhất có thể chắc chắn là, người phụ nữ đi theo bên cạnh anh sẽ không thuận buồm xuôi gió. Dưới tình huống như vậy, người phụ nữ không chịu nổi sóng gió là không phù hợp nhất. Cho dù mới đầu có tình cảm tốt đẹp, nhưng theo thời gian ở lâu dài sẽ bị mài mòn sạch. Thà rằng không lựa chọn ngay từ đầu.
Lục Hướng Dương bỗng nhiên vươn tay, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô trong lòng bàn tay mình. Bàn tay mềm mại không xương, làn da mềm mại mịn màng đến thế, nhỏ nhắn, tay của anh có thể hoàn toàn bao lấy. Anh nắm lấy tay cô không muốn buông ra.
Cố Thanh Thanh mặc kệ anh nắm lấy, cứ ngồi bên cạnh anh một lát như vậy. Bỗng nhiên, tay trái anh vươn qua lấy chiếc khăn lông từ tay cô đặt sang một bên, cô chậm rãi khom người tới gần anh. Cố Thanh Thanh đánh bạo vươn tay vuốt ve gương mặt anh, đây là gương mặt đẹp trai nhất mà cô từng thấy, đẹp đến mức trong lòng cô xao động. Đôi mày kiếm này, tràn đầy vẻ nam tính.
Cố Thanh Thanh nhìn một lát, khóe miệng bắt đầu cong lên, quả nhiên nhìn soái ca thì tâm trạng sẽ tốt!
Cô gái càng lúc càng gần, hơi thở cũng ngày càng rõ, Lục Hướng Dương sẽ không cảm nhận được sao? Cô thật sự không nghĩ tới anh sẽ có động tác như vậy. Chẳng phải tên này cũng rất lý trí và tỉnh táo giống cô sao? Anh đã nghĩ thông suốt nhanh đến vậy sao? Đã đưa ra quyết định nhanh đến vậy ư? Dám trực tiếp kéo cô vào lòng?
Lúc này Lục Hướng Dương nằm nghiêng trên giường đất, mặt quay vào trong vách tường. Cố Thanh Thanh bị anh kéo ngã vào một bên, vừa vặn nằm gọn trong lòng anh. Anh vốn nằm ngửa, giờ đây nghiêng người, một tay khác còn đặt ngang eo cô. Cố Thanh Thanh nhìn anh một lúc lâu, tên này vẫn luôn nhắm nghiền mắt không hề mở ra.
Cố Thanh Thanh thử gọi hai tiếng: “Anh Lục? Lục Hướng Dương?”
Lục Hướng Dương không hề có phản ứng. Cố Thanh Thanh không chắc rốt cuộc anh say thật hay giả vờ, nhưng mà anh đã kéo em vào lòng rồi, em cứ rời đi như vậy thì hơi thiệt thòi!
Hai người mặt đối mặt kề sát, đây là lần đầu tiên Cố Thanh Thanh nhìn anh từ góc độ này. Lúc này nhìn càng rõ, gương mặt này, cái mũi, cái miệng, kể cả hơi thở, đều có thể cảm nhận rõ ràng.