Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Thổ Lộ Hết Lòng, Ngày Cưới Chẳng Còn Xa
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 187 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sức mạnh giữa nam và nữ có sự chênh lệch bẩm sinh, Lục Hướng Dương lại càng không phải là người Cố Thanh Thanh có thể kháng cự. Tuy nhiên, đến khi tình ý nồng nàn, Cố Thanh Thanh cũng đành buông xuôi.
“Đừng sợ, anh chỉ hôn một chút thôi. Trước khi kết hôn, anh sẽ không làm gì em đâu.”
Thực ra, anh rất khao khát cô.
Người con gái duy nhất khiến anh động lòng suốt hai kiếp này, làm sao anh có thể không muốn chứ?
Khi Cố Thanh Thanh tỉnh lại lần nữa, căn phòng đã tĩnh lặng. Y phục trên người cô đã được chỉnh tề, cô nằm trên giường đất, đắp một chiếc chăn mỏng.
Trong phòng dường như vẫn còn vương vấn khí tức ái muội. Đây là lần thân mật sâu sắc nhất của hai người, dù chưa đi đến bước cuối cùng nhưng đã đủ gần gũi.
Đến tận bây giờ, trong đầu cô vẫn là những hình ảnh tình tứ vừa rồi, dường như trên người cũng còn vương vấn hơi thở của anh. Cố Thanh Thanh cuộn mình trong chăn, ôm chăn thẹn thùng hồi lâu.
Cô vẫn nhớ rõ những lời anh thủ thỉ bên tai.
Sao anh lại cảm thấy cô độc chứ? Nghe anh kể về những chuyện anh làm với Chu Lâm hồi nhỏ, rõ ràng anh phải sống rất tốt mới đúng chứ! Thời niên thiếu anh là thiên tài, có một đám tiểu đệ, trưởng bối trong nhà đều yêu thương anh, rõ ràng là lớn lên trong một gia đình hòa thuận, yêu thương nhau, sao lại cô độc được?
Anh có được không gian từ khi nào? Bằng cách nào mà có được? Anh có thể đến chợ đen kiếm được nhiều tiền đến thế, có thể mang về nhiều vật tư đến vậy, vậy thì thứ trong không gian tuyệt đối không phải là thứ thuộc về thời đại này, hay là trong không gian ấy có thể sản xuất lương thực?
Mà cảm giác cô độc này, liệu có phải do kiếp trước mà ra không?
Một cô gái như cô ngủ trong nhà, anh còn biết khóa chặt cửa lại, tránh cho cô ở nhà một mình không an toàn.
Cố Thanh Thanh đứng dậy đi ra sân sau rửa mặt. Trong sân có một thùng nước lớn, chậu rửa mặt cũng đặt ở đó.
Cô vừa bước ra sân đã nghe thấy tiếng lợn kêu rất dữ dội ở chỗ chuồng gia cầm, vịt, ngỗng cũng kêu ầm ĩ. Gương mặt Cố Thanh Thanh chợt lạnh đi. Giờ nhìn thấy tên này, cô mới nhớ ra đã lâu không gặp hắn.
Nhìn bóng dáng hắn, sao trông gầy đi nhiều thế? Người ở thời đại này vốn đã gầy, Lý Phú Quý cũng không mập mạp gì, giờ lại càng thêm gầy trơ xương. Tinh thần hắn cũng không được tốt lắm, trông có vẻ âm u.
Cố Thanh Thanh nhíu mày, cô đi xem đàn gia cầm của mình, gà vịt ngỗng đều đầy đủ. Cô biết đàn gia cầm này khiến người ta thèm thuồng, cho nên nếu những thanh niên trí thức không đi làm, cô rất ít khi thả chúng ra ngoài, tránh bị người khác để ý.
Mới nuôi hai tháng mà gà con đã lớn phổng phao, ngỗng trắng được nuôi tốt nhất, thân hình hiện giờ đã béo tốt, thành một miếng thịt lớn.
“Không làm việc trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa. Tôi chỉ mở cửa thôi, sao dọa chết anh được? Anh đã làm gì trái với lương tâm sao?”
“Cô…” Lý Phú Quý tức giận nói: “Cô đừng có nói bậy, tôi chỉ đến đây xem thử, tôi chưa làm gì cả.” Nói xong, hắn ta xoay người rời đi, miệng còn lầm bầm gì đó.
Hiện giờ Cố Thanh Thanh ở sân sau, không tiếp xúc nhiều với những người ở sân trước, đặc biệt là tên Lý Phú Quý này. Hắn từng bị Lục Hướng Dương dạy dỗ mấy lần nên sau này không còn dám bén mảng đến gần cô nữa. Cố Thanh Thanh lạnh mặt, không nói thêm gì.