Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 22: Dạy Dỗ Lý Hồng Mai
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy Cố Thanh Thanh nhìn sang, Lý Hồng Mai và Lâm Đống Lương mới dám chắc, người trước mặt chính là Lý Thanh Thanh mà họ quen biết.
Trong mắt Lý Hồng Mai lóe lên vẻ ghen tị: “Được lắm! Xem ra sống cũng không tệ nhỉ, nhóc tư. Dù sao thì Lý gia cũng nuôi cô mười tám năm, giờ cô sống tốt rồi, không biết đường về nhà thăm nom sao? Trong nhà còn có trưởng bối, không biết trở về hiếu kính trưởng bối à?”
Cố Thanh Thanh nhếch mép: “Cuộc sống của tôi đúng là không tệ, phu quân tôi đúng là có tiền, dù sao không phải ai cũng có thể bỏ ra được sính lễ 300 tệ.”
Nói xong, nàng còn liếc nhìn Lâm Đống Lương một cái. Ít nhất tên này chắc chắn không thể bỏ ra được.
Lý Hồng Mai cứng họng! Tức giận nói: “Nếu đã vậy, vậy tại sao không về nhà thăm nom? Gả ra ngoài rồi thì không biết hiếu kính trưởng bối sao? Trong mắt cô không có trưởng bối, khác gì sói mắt trắng?”
Cố Thanh Thanh cười khẩy nhìn cô ta: “Sao vậy, muốn đến cửa đòi tiền nhanh thế à? Lúc trước khi bán tôi, viết giấy đoạn tuyệt quan hệ, sao không nghĩ tới mình là trưởng bối? Đúng là không biết xấu hổ!”
Đối phó với loại người cực phẩm như vậy, Cố Thanh Thanh hoàn toàn không muốn khách sáo. Nếu dùng sự giáo dưỡng đối với loại người này, cô ta sẽ cho rằng nàng yếu đuối dễ bắt nạt. Cho nên Cố Thanh Thanh vừa mở miệng đã gay gắt, ra đòn phủ đầu.
“Cô…”
Lý Hồng Mai kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ tới Cố Thanh Thanh dám mắng mình, ở Lý gia không có mấy ai dám mắng cô ta.
Nhìn biểu cảm kinh ngạc của Lý Hồng Mai, Cố Thanh Thanh nghiêng đầu, cười rất hiền lành, nhưng những lời nói ra lại chẳng hiền lành chút nào: “Sao vậy? Bị tôi nói trúng rồi à? Người Lý gia các cô đúng là không biết xấu hổ! Thấy tiền là sáng mắt, ngay cả đứa bé trong nhà cũng có thể bán, loại gia đình táng tận lương tâm như vậy, cô còn có mặt mũi nói đạo hiếu gì đó với tôi sao? Không biết xấu hổ mà còn có thể đường đường chính chính như vậy, thật sự khiến người ta mở mang tầm mắt.”
Lý Hồng Mai trợn mắt há hốc mồm, quả thật Lý Thanh Thanh trước mắt quá khác biệt so với Lý Thanh Thanh ngày trước. Vốn là cháu gái trưởng trong nhà, Lý Hồng Mai vẫn luôn có vị thế ở Lý gia, đặc biệt là trước mặt đám em gái mình. Giờ đây bị Cố Thanh Thanh mắng một trận như thế, làm sao chịu nổi? Lập tức muốn dạy dỗ Cố Thanh Thanh.
“Con ranh chết tiệt kia, dám mắng tỷ tỷ mày! Lâu rồi không dạy dỗ mày, mày không biết trời cao đất rộng là gì rồi sao? Mày lại đây ngay!”
Cô ta vươn tay muốn nắm lấy tóc Cố Thanh Thanh. Cố Thanh Thanh biết đàn bà đanh đá khi đánh nhau luôn là như vậy, dù sao kiếp trước nàng cũng sống ở nông thôn có nhiều người cực phẩm, nhà nàng cũng có một lũ cực phẩm.
Nàng không muốn đánh nhau với người phụ nữ này! Đậu hũ sương sáo trong giỏ bị nát thì sao đây?
Sớm đã chuẩn bị tâm lý, nàng nhanh tay lẹ mắt nắm lấy bàn tay Lý Hồng Mai đang vươn ra. Theo đà kéo mạnh của cô ta, Lý Hồng Mai không kịp đề phòng lập tức lảo đảo mấy bước chân, bị Cố Thanh Thanh kéo đến cong cả eo. Một chân của Cố Thanh Thanh dẫm vào đống phân chó bên cạnh, rồi nhấc chân quệt lên người Lý Hồng Mai.
“Tặng cô một đống phân chó, cho cô thối chết!”
Lý Hồng Mai sửng sốt, chưa kịp đứng vững đã thấy chân Cố Thanh Thanh quệt lên người mình mấy cái. Từ trước ngực đến vạt áo đều dính đầy thứ dơ bẩn.
“A a a…”
Tiếng thét chói tai vang vọng. Thử hỏi một người phụ nữ đang mặc quần áo sạch sẽ, đột nhiên có người nâng chân dẫm phân chó quệt lên người mình, sẽ có phản ứng như thế nào? Đương nhiên là sẽ lùi về sau theo bản năng!
Cố Thanh Thanh đã sớm biết cô ta sẽ có phản ứng này, lợi dụng đà lùi của cô ta, nàng nắm chặt tay cô ta đẩy mạnh một cái. Lý Hồng Mai lùi về sau hai bước, trực tiếp ngồi phịch xuống đất. Cố Thanh Thanh đẩy cô ta xong, cất bước bỏ chạy. Phía sau truyền đến tiếng thét chói tai càng thêm phẫn nộ của Lý Hồng Mai. Tiếng thét chói tai kia đều sắp vỡ giọng, còn kèm theo những lời chửi rủa và nguyền rủa đối với Cố Thanh Thanh. Cố Thanh Thanh không bận tâm, vẫn cứ chạy như bay, vừa chạy vừa cười lớn. Ha ha ha ha ha ha ha ha ha, thật sự là quá sảng khoái! Chạy một mạch thật xa, cảm thấy phía sau không còn ai đuổi theo, lúc này nàng mới nấp vào góc tường quay đầu nhìn lại một lát.