Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 399: Lên Xe, Tôi Đưa Anh Đi
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 399 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lỡ không phải sắp sinh thì sao? Bên ngoài lạnh như vậy, anh sợ Cố Thanh Thanh ra ngoài sẽ bị cóng.
Với động tác nhanh nhẹn của người từng qua huấn luyện, anh chỉ mất khoảng một phút để chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy, rồi lập tức đưa Cố Thanh Thanh ra cửa. Cố Thanh Thanh cảm thấy cơn đau ập đến rất nhanh, trong tình huống này, việc đi lại rất vất vả, nên Lục Hướng Dương đã ôm cô ra cửa.
Bệnh viện còn cách một đoạn, lái xe là cách nhanh nhất, vì vậy anh đưa Cố Thanh Thanh đến nhà cậu mình trước, vì ông ngoại anh có xe riêng.
Chẳng ngờ, mới đi được nửa đường, Tần Tô ngồi xe của cha cô ấy lại vừa vặn đi ngang qua.
“Lục Hướng Dương, làm sao vậy?”
“Có lẽ Thanh Thanh sắp sinh rồi, tôi đang đưa cô ấy đến bệnh viện.”
Tần Tô lập tức trợn tròn mắt, rồi reo lên đầy phấn khích: “Sắp sinh rồi ư? Nhanh lên nhanh lên, lên xe đi, tôi đưa anh đến bệnh viện!”
Lục Hướng Dương vội vàng ôm cô dỗ dành:
“Đừng sợ, đừng sợ, anh ở đây, cảm thấy thế nào? Còn đau không? Càng ngày càng đau ư?”
Cố Thanh Thanh gật đầu.
“Đau bụng ư?” Lục Hướng Dương vội vàng đi tới sờ bụng cô: “Đang yên đang lành sao lại đau bụng? Thế nào rồi? Rất đau sao?”
Cố Thanh Thanh nắm chặt tay anh, thực ra cô cũng rất căng thẳng, đây là lần đầu tiên cô sinh nở trong cả hai kiếp, vào phòng sinh, mọi chuyện đều nằm ngoài tầm kiểm soát, đây là nỗi sợ hãi cố hữu của mọi phụ nữ.
“Em… Em… Càng ngày càng đau, em sợ…”
Tần Tô lập tức nhảy xuống xe mở cửa, Lục Hướng Dương nhanh chóng ôm Cố Thanh Thanh vào xe.
Người lái xe là cha của Tần Tô, một người có cấp bậc cao hơn Lục Hướng Dương. Lục Hướng Dương chào hỏi xong thì Tần Tô cũng đã lên xe.
“Cha, đi bệnh viện! Nhanh lên nhanh lên, nhanh lái xe!”
Chẳng mấy chốc đã đến bệnh viện, Lục Hướng Dương ôm Cố Thanh Thanh đi thẳng vào trong, Tần Tô hưng phấn chạy theo sau, nhưng cha Tần vội kéo cổ áo cô ấy lại, muốn lôi cô ấy về.
“Cha biết gì chứ? Cố Thanh Thanh sắp sinh rồi, con nghe nói cô ấy sinh đôi cơ đấy, con muốn đi "cướp" con trai của Lục Hướng Dương về làm con nuôi, để sau này dưỡng lão cho con. Cha, cha sắp làm ông nội rồi, cha mau về chuẩn bị bao lì xì thật dày đi, con đi đây!”
Nói rồi, cô ấy vèo một cái đã biến mất hút vào bệnh viện.
Cha Tần chỉ biết trợn mắt há hốc mồm nghe mọi chuyện, hoàn toàn không kịp phản ứng gì.
Thật là hết nói!
Mợ cả Mạnh gia làm việc tại bệnh viện này, chuyện Cố Thanh Thanh sắp sinh đã được báo trước, nên khi Lục Hướng Dương vừa đến, có người đã đi thông báo cho mợ ngay, không lâu sau mọi chuyện đã được sắp xếp ổn thỏa.
Chuyện sinh nở này, nói nguy hiểm thì cũng nguy hiểm thật, nhưng nói bình thường thì thực ra cũng rất bình thường.
“Buổi sáng Thanh Thanh ăn cơm chưa?”
Anh biết sinh con thì tốn thời gian, nhưng không ngờ lại lâu đến thế.
Mới bắt đầu đau thế này thôi mà mặt vợ anh đã trắng bệch ra rồi, nếu đau cả ngày cả đêm thì sao cô ấy chịu nổi?
“Sao lúc này cháu có thể về được chứ? Đi đi về về lâu như vậy, lỡ Thanh Thanh sinh mà không thấy cháu…”
Mợ cả Mạnh trừng anh:
“Đã ăn, nhưng mà chưa ăn xong, đang ăn sáng thì đột nhiên đau bụng, cháu lập tức đưa cô ấy đến đây.”
Mợ cả nghĩ một lát:
“Nhanh đi đi, mợ ở chỗ này trông chừng, sợ cái gì?”
Mợ cả đá nhẹ chân Lục Hướng Dương một cái, giục anh đi.
“Chắc là không nhanh đến thế đâu, cháu về mang đồ dùng cần thiết của em bé đến đây, sắp tới con bé chắc chắn phải ở bệnh viện mấy ngày, mang tất cả những thứ cần thiết đi. À, còn nữa, mang ít đồ ăn tới, nếu cần thì đút cho con bé ăn no, ăn no mới có sức mà sinh.”
Lục Hướng Dương có chút sốt ruột:
“Làm sao mà nhanh như vậy được? Cháu đi mượn xe, đi về chưa đến một tiếng mà, cháu về đến nơi thì đứa nhỏ này vẫn chưa sinh ra đâu. Ba bốn tiếng là sinh ra đã là nhanh rồi, có người đau cả ngày cả đêm cũng có nữa là.”
Lục Hướng Dương há hốc mồm kinh ngạc: “Cái gì? Phải đau lâu như vậy ư?”
Lục Hướng Dương đi nhanh mà về cũng nhanh, anh đi nhờ xe về, khi quay lại thì đã lái chiếc xe của ông ngoại đến.
“Còn phải đợi nữa, mấy người sinh con, có người phải đợi mấy tiếng đồng hồ ấy chứ.”
Mợ cả Mạnh kiểm tra một lượt những thứ Lục Hướng Dương mang tới, rồi cười nói: “Đúng là chuẩn bị đầy đủ hết cả rồi.”