410. Chương 410: Có Muốn Sinh Thêm Hai Đứa Nữa Không?

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 410: Có Muốn Sinh Thêm Hai Đứa Nữa Không?

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 410 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nước dinh dưỡng trong không gian giúp cơ thể cô nhanh chóng hồi phục. Giờ đây, thân thể cô không hề suy yếu đi, vẫn vẹn nguyên như trước khi mang thai.
“Thật sự không cần, em không thích trong nhà có người ngoài lui tới. Con của mình vẫn nên tự mình chăm sóc thì hơn. Hiện giờ anh đang bộc lộ mũi nhọn, vẫn nên kiềm chế một chút thì hơn. Chuyện thuê người giúp việc dễ bị người khác nhắm vào, thời buổi này vẫn nên cẩn thận một chút, đừng để người khác cảm thấy chúng ta quá hưởng thụ.”
“Không cần, em đã sinh xong hơn một tháng, cơ thể hồi phục khá tốt. Đại Bảo thật sự rất ngoan, không cần tốn nhiều công sức. Lão nhị em một mình trông được, khi anh trở về phụ giúp một chút là được, không cần bảo người khác tới đây.”
Lục Hướng Dương sợ cô bị lạnh, bảo cô nằm trên giường đắp kín chăn.
“Anh đã nói để em ở cữ hai tháng. Nếu em không muốn làm phiền bên nhà cậu, vậy anh mời một chị dâu tới đây giúp đỡ, chúng ta đâu phải không mời nổi.”
“Em không yên tâm giao đứa bé cho người khác chăm sóc. Người ở đây cũng không quen thuộc, bọn họ làm đồ ăn em cũng không biết có sạch sẽ không, em không muốn ăn. Hơn nữa, mỗi ngày anh đều cho em ăn ngon như vậy, người ngoài biết thì thế nào?”
Lục Hướng Dương ngồi bên cạnh cô, sờ gương mặt nhỏ nhắn được nuôi đến trắng nõn của cô:
“Thật sự không cần à? Em còn ít tuổi, bản thân vẫn còn là đứa bé, bảo em chăm sóc hai đứa bé như vậy, anh sợ em lúng túng không chăm sóc được.”
Gia tộc Mạnh có chỗ dựa vững chắc ở cấp trên, cấp bậc của ông cụ Mạnh và cậu cả Mạnh đã đạt đến mức cao, nhưng Lục Hướng Dương thì chưa.
Cố Thanh Thanh vốn sống giàu có, chuyện này người xung quanh đều nhìn ra được. Điều kiện gia đình họ tốt, cuộc sống sung túc thì không sao, nhưng nếu còn hưởng thụ xa xỉ thì không được hay cho lắm.
“Lão đại rất ngoan, không cần quá nhiều công chăm sóc, chỉ khi đói bụng mới kêu vài tiếng, bình thường không cần em dỗ dành. Chỉ có lão nhị ầm ĩ một chút, nhưng mà thằng bé ăn được ngủ được, em cũng có nhiều thời gian nghỉ ngơi, đừng lo lắng.”
Trong lòng Cố Thanh Thanh ấm áp, tươi cười tràn ngập trên mặt:
“Anh đối xử tốt với em như vậy, em sẽ không nhịn được mà sinh thêm mấy đứa bé cho anh.”
Lục Hướng Dương sửng sốt, anh vốn định sinh thêm mấy đứa, nhưng hiện giờ đã sinh được hai đứa, anh có chút do dự…
“Anh không ở nhà, một mình em có ổn không? Hay là… tìm người giúp em trông chừng? Hay là mời một chị dâu tới đây giúp việc nhà? Em còn chưa ở cữ xong, lại phải trông hai đứa bé ngay. Nhị Hùng còn ầm ĩ như thế, Đại Bảo vẫn đáng yêu hơn.”
Lão nhị rất ầm ĩ, vừa khóc là khóc vang trời dậy đất. Nhị Hùng trở thành nhũ danh của đứa bé.
Cố Thanh Thanh lắc đầu:
Cố Thanh Thanh cười nói: “Nếu thật sự không lo liệu được hết mọi việc, em sẽ nói với anh, ít nhất tạm thời không cần tìm người khác.”
Nhìn hai đứa bé đáng yêu trên giường, lại nhìn người trong lòng, Lục Hướng Dương gật đầu:
“Vậy được rồi, khi anh trở về sẽ làm nhiều việc hơn một chút. Tã của đứa bé anh giặt, em tạm thời đừng chạm vào nước lạnh. Khi ăn cơm cứ để bát đũa ở đó, đợi anh về rồi hãy nói.”
Đứa bé ầm ĩ lên, hình như không còn đáng yêu như trong tưởng tượng.
Nếu lại sinh thêm mấy đứa, trông kiểu gì?
Đại Bảo thật sự càng ngày càng ngoan, gần như không quấy khóc. Chỉ khi đói bụng hay cần thay tã mới kêu vài tiếng, sau khi được thỏa mãn thì đứa bé sẽ ngoan ngay. Phần lớn thời gian đều chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn. Có đôi khi tỉnh giấc cũng ngoan ngoãn nằm ở đó, không quấy khóc, không làm ầm ĩ.
Cố Thanh Thanh nhìn cũng cảm thấy thần kỳ.
Hơn nữa, hơn một tháng nay lão đại không chịu bú sữa mẹ. Mỗi lần đút sữa mẹ, đứa bé luôn nhắm mắt khóc ré lên, nghiêng đầu không muốn bú.
Cố Thanh Thanh ôm Nhị Hùng đến hợp tác xã mua ít sữa bột. Khi trở về, cô vừa hay gặp Lục Hướng Dương tan làm về.
Lục Hướng Dương đi tới ôm lấy Nhị Hùng, hai người cùng nhau đi về nhà.
“Đại Bảo ở trong nhà à?”
Khỏe mạnh kháu khỉnh, nhìn là thích.
“Cậu út gọi điện cho anh, nói cậu ấy sẽ sớm được điều tới Giang Ninh làm việc. Đến bên này sắp xếp ổn thỏa sẽ qua một chuyến, thăm hai đứa bé.”