Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 453: Hối Lộ Ông Nội
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 453 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đại Bảo của Lục gia chưa bao giờ quấy phá, mới mấy tuổi đã tự biết đọc báo, ông Lục hễ có thời gian là lại dạy dỗ thằng bé. Đứa nhỏ đó mới về đại viện chúng ta hai tháng, vậy mà đã thay đổi gần như toàn bộ cách nhìn của mọi người trong đại viện rồi. Đại Bảo nhà ông mười tuổi rồi mà chữ còn chưa biết hết, suốt ngày chỉ biết bắt nạt các em, giành bánh kem của các em. Đối lập quá rõ ràng, cứ thế này lâu dần sẽ thành phế vật mất.”
“Ông nội, cháu và Minh Nguyệt đã mua một tứ hợp viện ở bên ngoài, chuẩn bị dọn ra ở riêng. Minh Nguyệt dẫn theo mẹ cháu và các con, giờ này chắc đã ở trong đó rồi! Cháu nói với ông, nhà rất rộng, chỉ có mấy người cháu ở thì rất thoải mái, đây là tiền cháu tự mình kiếm được đấy!”
“Sau này cháu sẽ kiếm được càng nhiều hơn nữa. Hay là ông suy xét chuyện cho bọn cháu ra ở riêng nhé? Cháu đảm bảo sau này sẽ biếu ông và bà nội thật nhiều tiền. Bà nội thích tiền nhất, cho bà tiền bà chắc chắn sẽ rất vui. Như vậy trong tay ông bà sẽ có tiền, ông còn lo đám con cháu không hiếu kính ông nữa sao? Dù phần lớn là vì gia sản, bọn họ vẫn sẽ ngoan ngoãn nghe lời ông mà thôi.”
Khi ông cụ vươn tay muốn đánh nó, Vương Vũ vội vàng lùi về sau mấy bước, chạy đến cửa, chuẩn bị chuồn:
“Ồ đúng rồi, còn có bác cả và anh cả mà ông quan tâm nhất. Cháu nói cho ông nghe, nhà chúng ta không có tiền bằng Lục gia. Người nhà Lục gia tuyệt đối sẽ không vì tiền mà phạm sai lầm, nhưng nhà chúng ta thì chưa chắc đâu. Đợi cháu có tiền, trong nhà có quan hệ giúp đỡ cháu, cháu sẽ chi tiền cho mọi người. Như vậy đám bác cả có tiền, đương nhiên sẽ không vì tiền mà phạm sai lầm nữa, ông thấy có đúng không ạ?”
“Ông nội, ông suy nghĩ đi. Nếu ông đồng ý cho cháu dẫn mẹ cháu ra ở riêng, cháu hứa năm nay sẽ biếu ông 5000 tệ. Ông muốn cho ai tiêu thì cho, ông có tiền, đám cháu chắt chắc chắn sẽ nguyện ý nghe lời ông. Cháu mà có tiền thì sẽ tự tin hơn nhiều.”
“Thằng nhóc thối này, mày dám hối lộ ông…”
Vương Vũ ở căn phòng nhỏ trong Vương gia, ngủ một đêm. Cả hai bên đều có một đêm ngon giấc. Riêng ông Vương thì lại không tài nào ngủ ngon được. ... Ông Vương đứng đó nhìn hồi lâu, trong lòng đã thiên vị Vương Vũ.
Khi ăn cơm sáng, quả nhiên bác gái cả lại bắt đầu ca thán, diễn trò trước mặt ông Vương, nói vài câu về mẹ Vương Vũ, sau đó nói với Vương Vũ:
“Vương Vũ, cháu mau bảo mẹ cháu về đi. Trong nhà nhiều việc như vậy mà mẹ cháu cứ ra ngoài thì còn ra thể thống gì? Một người phụ nữ không có việc gì làm, suốt ngày chạy ra ngoài làm gì chứ?”
“Còn có vợ cháu nữa…”
“Đủ rồi!” Ông Vương tức giận đập đũa: “Sáng sớm tinh mơ đã lải nhải không ngừng. Có chút chuyện vặt vãnh thôi mà con cũng lải nhải từ sáng sớm đến giờ sao? Con cả ngày nhàn rỗi không có việc gì làm à?”
Mọi người ngây người ra, trong lòng Vương Vũ hiểu rõ, có lẽ ông cụ đã nghe lọt tai.
Bác gái cả sững sờ, một lúc lâu sau mới hoàn hồn: “Con… Con… Cha, con chỉ nói Thẩm Nhược Hoa…”
“Nó làm sao? Quanh năm suốt tháng ở nhà chịu khó chịu khổ, ra ngoài mấy ngày thì có vấn đề gì chứ? Minh Nguyệt có ba đứa con nhỏ, nó là bà nội, không thể qua đó chăm sóc sao?”
“Bà cũng đừng nói nữa, đã nhiều tuổi rồi, cứ dưỡng thân thể cho tốt đi…”
“Ông còn biết tôi đã nhiều tuổi sao? Vậy ông nói những lời này là có ý gì? Ông đúng là đồ không có lương tâm, tôi sinh con đẻ cái cho ông, cực khổ lo liệu việc nhà bao nhiêu năm như thế! Trời ơi, sao số tôi lại khổ thế này…”
“Được rồi!” Ông Vương không chịu nổi nữa: “Lần nào cũng diễn vở kịch này! Chẳng qua là không muốn con dâu về hầu hạ bà, bà không chịu buông tha vậy sao? Trong nhà có mấy đứa con dâu, sao bà cứ nhắm vào một đứa thế?”
“Thân thể không tốt đúng không? Tôi cũng thấy thân thể bà không được tốt lắm, cần tĩnh dưỡng. Thời trẻ đã chịu nhiều khổ với tôi như vậy, giờ cũng nên về nhà hưởng thụ rồi. Ăn cơm xong thì thu dọn hành lý, tôi đưa bà đến núi Hồng Phong tĩnh dưỡng. Bên đó non xanh nước biếc, còn có không ít bạn già của chúng ta ở đó, đến đó cũng có người để nói chuyện phiếm. Con dâu cả cũng sẽ qua đó chăm sóc bà, ở nhà cả ngày ồn ào nhốn nháo thế này, không thích hợp cho mẹ con dưỡng bệnh đâu.” Bà Vương trợn tròn mắt.