480. Chương 480: Chị Lý Không Hiểu Hàm Ý Trong Lời Nói Sao?

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão

Chương 480: Chị Lý Không Hiểu Hàm Ý Trong Lời Nói Sao?

Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 480 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những chuyện khác cậu bé không hiểu, chỉ hiểu rằng sau này mẹ sẽ không cho mình ăn kẹo sữa nữa...
Đợi mấy người kia rời đi, Cố Thanh Thanh liền quát lớn Lục Nhị Hùng, giọng nói vang đến mức mấy người đứng ngoài cửa đều nghe rõ mồn một.
“Lục Nhị Hùng, ai bảo con muốn ăn kẹo sữa, giờ thì gây họa rồi đúng không? Sau này mẹ sẽ không bao giờ mua kẹo sữa cho con ăn nữa. Mẹ đối xử tốt với con quá nên con thành thói quen rồi à? Con thật sự nghĩ rằng đứa trẻ nhà nào cũng có thể ăn kẹo sữa sao? Đám người không có điều kiện ăn kẹo sữa, ngày nào cũng nhìn chằm chằm con, không lạ mới là lạ. Sau này con đừng hòng ăn dù chỉ một viên.”
Cậu bé chớp mắt: “Mẹ ơi, Nhị Hùng không ăn kẹo sữa mà! Cha không cho con ăn kẹo sữa, bảo là ăn kẹo sữa sẽ rụng răng, không có răng thì con ăn thịt kiểu gì!”
Ba người ngoài cửa: “…”
Lục Nhị Hùng là đứa trẻ phàm ăn, cái gì cũng ăn, cái gì cũng thích ăn. Lục Hướng Dương cởi áo khoác ngoài, vào bếp xào nốt hai món còn lại thay Cố Thanh Thanh, vừa xào vừa trò chuyện với vợ.
“Chuyện nhỏ thế này em không cần để bụng làm gì, đáng lẽ em nên nổi giận sớm hơn. Vốn dĩ trông nom nhiều đứa trẻ như vậy đã đủ vất vả rồi, ngày nào cũng có cả đám kéo đến thế này, phiền phức chết đi được.”
“Chỉ cần em không làm chuyện xấu, bình thường em có vẻ khó gần một chút cũng không sao. Hiện giờ trình độ học vấn của mọi người không cao, cứ thích soi mói mấy chuyện nhỏ nhặt, thích săm soi người khác, không có chừng mực. Em cứ khó tính một chút, dần dần xung quanh sẽ không còn ai đến làm phiền em nữa.”
Không thể trêu chọc được!
Không thể trêu chọc được!
Mau mà đi đi!
Lục Hướng Dương thấy cậu bé ăn quá nhiều kẹo sữa, bèn lừa cậu bé rằng ăn kẹo sữa sẽ bị rụng răng. Lục Nhị Hùng vốn tham ăn, nghe vậy liền sợ hãi.
Không có răng thì cậu bé sẽ không gặm được xương, như vậy không ổn chút nào.
Nhị Hùng không để tâm mấy, nghe mẹ nói những lời này cũng chẳng để trong lòng, vẫn mải mê chơi đùa. Lục Đại Bảo trông nom ba đứa trẻ thay Cố Thanh Thanh, còn Cố Thanh Thanh thì đi nấu cơm.
Đến giữa trưa, Lục Hướng Dương tan làm trở về, Cố Thanh Thanh liền kể chuyện này cho anh nghe.
“Hôm nay em không khách sáo chút nào. Sau này anh phải cẩn thận với chồng của mấy người đó một chút, nói không chừng ngày nào đó họ lại chướng mắt anh đấy.”
Cố Thanh Thanh chớp mắt: “Nhưng em chỉ không dễ gần với người ta thôi mà, có ảnh hưởng gì đâu? Em đâu có làm chuyện xấu gì! Bạn học của em đều ở thủ đô, kỳ nghỉ kết thúc thì họ cũng chuyển đi, căn bản không thân thiết, ai có thể nói gì được?”
Cố Thanh Thanh hiểu rõ, cười tủm tỉm hôn lên má Lục Hướng Dương một cái: “Vậy thì tốt rồi. Mỗi ngày có nhiều đứa trẻ đến thế này, ồn ào đến mức đau cả đầu. Càng ngày càng được đằng chân lân đằng đầu, vậy mà còn dám đòi em kẹo sữa, đúng là được nước làm tới!”
Thành phố Giang Tinh cũng là một thành phố lớn, theo thời gian phát triển, cảnh quan nơi đây ngày càng rộng mở, đường phố cũng ngày càng náo nhiệt. Thỉnh thoảng Cố Thanh Thanh sẽ gửi đứa trẻ ở Mạnh gia, sau đó tự mình đi dạo phố. Bình thường cô ở nhà trông nom đứa trẻ, đọc sách, khi rảnh rỗi sẽ vẽ vài bản thiết kế. Khu thanh niên trí thức quen thuộc kia, và cả ngôi nhà nhỏ quen thuộc. Lần này Lục Hướng Dương đưa Cố Thanh Thanh trở về, Hứa Tấn Xuyên cũng đi cùng. Anh ta cũng đưa vợ con về nhà mẹ đẻ, đồng thời thông báo cho Vương Chính Quốc trước, bảo ông ấy dọn dẹp sạch sẽ.
Vì vậy, khi Cố Thanh Thanh và Lục Hướng Dương mở cửa, căn phòng vô cùng sạch sẽ, chỉ cần đặt hành lý là có thể vào ở ngay. Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, Hứa Tấn Xuyên rời đi trước.
Lục Hướng Dương ra sân sau lấy củi để sưởi ấm giường đất, Cố Thanh Thanh mở túi, lấy chăn ra trải lên giường đất. Lúc này nhìn lại, quả thực có rất nhiều cảm xúc.
Những thanh niên trí thức kia đã trở về thành phố hết, nơi này sớm đã vắng người, nhà trống. Nhưng ngôi nhà nhỏ của Cố Thanh Thanh và Lục Hướng Dương lại được bảo quản rất tốt, khi nhóm Hứa Tấn Xuyên còn ở đây, họ thường xuyên đến dọn dẹp.