Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 49: Kéo Bè Kéo Cánh
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Em cứ phải chuẩn bị thêm mấy món ăn kèm đơn giản! Nếu không, mùa đông này các anh chỉ có thịt với củ cải trắng thì sẽ quá nổi bật. Mấy món này tuy không đáng giá là bao, nhưng ăn kèm sẽ không bị ngán, nếu ăn không hết còn có thể mang tặng cho người khác.”
Cố Thanh Thanh nói xong, nhìn Lục Hướng Dương, cười tủm tỉm, kéo nhẹ tay áo anh, ra hiệu anh đến gần hơn một chút.
Lục Hướng Dương tiến lại gần cô, chỉ nghe cô nhỏ giọng nói:
“Thật ra anh Lục, điều kiện của anh tốt là điều hiển nhiên, cho dù có che giấu thế nào cũng không thể nào nghèo khó như những người khác được. Chỉ cần cuộc sống của anh tốt hơn người xung quanh, vậy thì dù có che giấu thế nào cũng có khả năng gây ra sự đố kỵ, chỉ là vấn đề xác suất lớn hay nhỏ mà thôi.”
“Cho nên, nếu không muốn bị hội đồng, cũng có cách giải quyết.”
Lục Hướng Dương nhìn cô gái nhỏ với đôi mắt sáng lấp lánh đang đưa ra chủ ý cho mình, anh cảm thấy thật thú vị, cảm thấy cuộc sống bình đạm không chút gợn sóng của anh dần trở nên phong phú hơn.
“Biện pháp gì?”
“Kéo bè kéo cánh ý!”
Lục Hướng Dương: “…”
Cố Thanh Thanh nhỏ giọng nói:
“Nói một cách đơn giản chính là đừng để mình rơi vào hoàn cảnh cô đơn không nơi nương tựa. Khu thanh niên trí thức này chỉ cần có một nửa số người có quan hệ tốt với chúng ta, cho dù nửa còn lại không thân thiết với chúng ta cũng chẳng hề gì.”
“Nếu bọn họ hẹp hòi mà nói anh lãng phí, xa xỉ, chỉ biết hưởng thụ, vân vân, thì không cần anh phải lên tiếng, những người phe chúng ta sẽ lập tức nhảy ra phản bác kẻ đó. Đối phương liệu có dám ngay lập tức đắc tội với nhiều người như thế không?”
“Còn có đại đội trưởng của chúng ta nữa, đại đội trưởng Vương Chính Quốc có địa vị cao trong thôn, nhà ông ấy lại có anh hùng chiến đấu, ở công xã thậm chí trong huyện đều có uy tín rất cao. Nếu anh có cơ hội thì hãy xây dựng mối quan hệ thật tốt với ông ấy, như vậy chỉ cần anh không làm chuyện xấu, những chuyện còn lại cơ bản ông ấy sẽ giúp anh dàn xếp ổn thỏa.”
Lục Hướng Dương cười, nhướn mày nhìn cô gái nhỏ, không nhịn được vươn tay xoa đầu cô bé:
“Em biết được thật nhiều!”
Cố Thanh Thanh nâng cao cằm:
“Đó là đương nhiên, từ nhỏ em đã lớn lên ở trong thôn, khi mẹ em còn sống đã dạy em rất nhiều điều. Sống ở Lý gia với hoàn cảnh phức tạp lâu như vậy, mọi thứ thay đổi rất nhanh, em biết được rất nhiều nhưng trước đây thực lực quá yếu, không có cơ hội phát huy.”
Tối hôm đó, Lục đại lão lại lén đi gặp “cô vợ nhỏ bí mật” của mình, bởi vì buổi tối anh yêu cầu ăn mì. Sau khi ăn xong, anh đuổi Vương Vũ ra ngoài, còn anh thì dùng số mì sợi còn lại nấu một bát mì, cho thêm hai quả trứng vào.
Anh cho mì trứng vào trong bát to rồi đặt vào trong thùng, còn nói với Cố Thanh Thanh một câu:
“Anh mang tới cho một người bạn, đừng nói ra ngoài.”
Cố Thanh Thanh cực kỳ ngoan ngoãn gật đầu, với vẻ mặt như thể “em nhất định sẽ giữ bí mật cho anh”.
Trong sân vẫn còn có người, đồ đặt trong thùng người ngoài không thể nhìn thấy được, Lục Hướng Dương xách theo thùng nghênh ngang đi ra ngoài.
Vương Vũ nhìn anh xách thùng đi, hai mắt sáng rực: “Lão Lục, anh đi đâu thế?”
“Đi bắt lươn!”
Vương Vũ vui vẻ đến mức suýt nhảy cẫng lên: “Anh yên tâm đi, ngày mai tôi sẽ dọn dẹp nhà cửa, đảm bảo dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm.”
Lục Hướng Dương: “…”
Mọi người: “…”
Cố Thanh Thanh ở trong phòng, lo lắng mình sẽ bị đuổi đi.
Vừa lo lắng đại lão theo đuổi được “cô vợ nhỏ” kia thì sẽ đuổi cô đi, lại lo lắng nếu không theo đuổi được, tâm trạng không tốt cũng sẽ đuổi cô. Haizz! Đúng là đau đầu muốn chết!
Gần mười giờ tối, Lục Hướng Dương trở về, đương nhiên là mang về không ít lươn.
Khóe mắt Cố Thanh Thanh giật giật, người thì đã về, nhưng cái bát thì không.
Xem ra cô nên chuẩn bị thêm mấy cái bát nữa, nếu không sẽ không đủ cho đại lão mang đi tặng.
Ngày hôm sau, toàn bộ đại đội Hòe Hoa náo nhiệt hơn bao giờ hết, vì chia lương thực và chia thịt.
…
Gần như tất cả già trẻ lớn bé trong nhà đều xuất hiện, sôi nổi cầm chậu, thùng, bao tải tụ tập tại quảng trường, xếp hàng chờ đợi.
Chia lương thực trước, bởi vì bên cạnh đang mổ heo.
“Nhị sư huynh” béo mập được nuôi dưỡng kĩ càng phát ra tiếng kêu thảm thiết bi thương, các thôn dân nhìn nó với đôi mắt sáng rực như mắt sói. Ngay cả đám trẻ vây quanh ở một bên cũng vỗ tay nhảy nhót, vui vẻ không kìm nén được.
Khóe miệng Cố Thanh Thanh giật giật, Nhị sư huynh đáng thương!