Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão
Chương 512: Ai Sợ Ai Chứ?
Thập Niên 70 Ôm Chặt Bắp Đùi Đại Lão thuộc thể loại Linh Dị, chương 512 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dương Thắng Nam nhìn về phía Cố Thanh Thanh với vẻ mặt tự tin nắm chắc phần thắng: “Cố Thanh Thanh, cô cũng thấy rồi đấy, đây là do loại phụ nữ không có bối cảnh như cô gây họa cho anh ấy. Nếu tôi là vợ anh ấy, tuyệt đối không có phụ nữ nào dám mơ ước vị trí của tôi. Nhưng cô thì khác, ai cũng cho rằng cô không xứng với anh ấy.”
“Hôm nay anh ấy gặp rắc rối này đều là vì xuất thân hèn kém của cô, cô biết không? Thế mà anh ấy lại dám ra tay với tôi. Cho dù cha tôi chưa nói gì, nhưng trong lòng chắc chắn đã rất tức giận. Cô biết cha tôi khi ghi hận một người sẽ ra sao không? Trong công việc tương lai, đôi khi chỉ cần một lời của cha tôi cũng đủ để chèn ép anh ấy trong việc thăng chức. Còn có lúc mấy trưởng bối thương lượng chuyện gì đó, cha tôi chỉ cần nói vài câu, những tài nguyên, công lao vốn thuộc về anh ấy cũng sẽ không đến tay anh ấy.”
“Lúc trước anh xử lý cô ta, Dương lão có tìm anh gây rắc rối không?” Cố Thanh Thanh cắt ngang lời ả ta. Địa vị của bậc trưởng bối không thể xem thường, chuyện này không phải là mấy vị tổng tài bá đạo hễ động một chút là có thể khiến đối phương phá sản, điều đó chỉ có trong tiểu thuyết thôi.
Mà trong thực tế, địa vị của Dương lão, đừng nói là con cháu của ông ta còn chưa làm ra chuyện tày trời gì, cho dù thật sự có, có lẽ phải đợi Dương lão qua đời mới bị xử lý.
Cố Thanh Thanh cười, vuốt lại vạt áo cho Lục Hướng Dương: “Không có.” Lục Hướng Dương trả lời một cách dứt khoát: “Cô ta chỉ là con riêng, không quan trọng như em nghĩ đâu, em đừng nghe lời cô ta nói bậy.”
Cố Thanh Thanh nghe thấy thế, cũng hiểu rõ.
Thực ra Dương Thắng Nam nói cũng có lý, cho dù Dương lão không quá quan tâm đến cô con gái riêng này, ông ta cũng không cho phép người khác bắt nạt cô ta, bằng không ông ta sẽ mất mặt. “Được rồi, chuyện này anh đã vất vả rồi, cứ để em giải quyết là được.”
Những lời này khiến Lục Hướng Dương kinh ngạc tột độ!
“Em giải quyết sao? Chuyện này không liên quan tới em, cô ta nhắm vào anh, anh tự sẽ xử lý. Việc em tin tưởng anh đã khiến anh rất vui rồi.” Chuyện này cũng là lý do Dương Thắng Nam có thể kiêu ngạo nhiều năm như thế.
Hơn nữa nếu Dương lão không vừa mắt Lục Hướng Dương, thật sự có thể ảnh hưởng tới tài nguyên của anh.
Không cần cố tình tính kế, chỉ cần lúc thương lượng trong cuộc họp nào đó, phản bác một chút, chèn ép anh thăng chức, chia bớt tài nguyên của anh, chỉ cần nhắm vào một chút thôi cũng đủ khiến Lục Hướng Dương chịu ảnh hưởng. “Công việc của anh đặc biệt, quá dây dưa với cô ta, người chịu thiệt chắc chắn là anh. Chuyện này là của em, anh cứ đứng sang một bên đợi đi, để em lo!”
Lục Hướng Dương: “…”
Cố Thanh Thanh quay đầu nhìn về phía Dương Thắng Nam, thấy vẻ mặt đối phương không chút để tâm, thậm chí hoàn toàn không coi cô ra gì. Lục Hướng Dương nói: “Yên tâm đi, chuyện liên quan đến Dương gia rất phức tạp, anh sẽ cẩn thận một chút, em cứ ở bên lũ trẻ…”
Cố Thanh Thanh cười cắt ngang anh:
“Được rồi, đừng căng thẳng, có phải chuyện gì to tát đâu. Lúc trước anh từng ra tay xử lý cô ta, anh đã làm rất tốt rồi. Chuyện tiếp theo cứ giao cho em. Anh là người đàn ông của em, người khác muốn cướp người đàn ông của em mà dám đánh đến tận cửa, thật sự coi em là bùn nặn sao?” Cô cười, hai tay chống nạnh:
“Cô nói cái gì mà cô? Bị tôi nói trúng tim đen rồi à? Ai sợ ai chứ? Nào, cùng nhau chịu tổn thất đi! Nhìn xem đến lúc đó mấy huynh đệ của cô bị Lục gia nhắm vào, bọn họ có tìm cô gây rắc rối không? Một đứa con riêng không được coi trọng, dám ỷ vào quyền thế trong nhà mà không biết xấu hổ đi quyến rũ đàn ông khắp nơi, còn dám chạy đến tận nhà tôi, thật sự coi bà đây đã chết rồi sao?”
“Không biết xấu hổ phải không? Nếu cô không biết xấu hổ, vậy bà đây sẽ chiều theo ý cô!”