Thập Niên 70, Vợ Tôi Là Tiểu Thư Nhà Tư Bản
Chuyến đi câu cá
Thập Niên 70, Vợ Tôi Là Tiểu Thư Nhà Tư Bản thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe được Chu Văn Sơn nhạo báng, Trần Uyển hơi tức, liền nhấc chân trái nhẹ đá vào bàn chân hắn.
Người khác đều đối xử rất tốt, vậy mà cứ phải mở miệng chọc giận nàng sao?
Mỗi ngày không khiến nàng nổi giận mấy lần thì không thỏa mãn sao?
Chu Văn Sơn thấy Trần Uyển tức giận mà giậm chân, dáng vẻ có phần đáng yêu, so với lúc mới gả tới thì hoạt bát hơn rất nhiều, khóe miệng nhếch lên, cười nhạt: “Con dâu mới tốt mà, như vậy là được rồi.”
Hắn tìm ra cây kim may, đặt dưới ánh đèn nung đỏ, dùng kìm cong thành lưỡi câu hình bán nguyệt.
Trong nhà có sợi dây nilon nhỏ, đủ để làm dây câu.
Hắn xuyên dây nilon lên kim may làm lưỡi, lại đi lấy cây gậy gỗ dài khoảng hai mét, buộc đầu dây bên kia vào mộc côn.
Một cái cần câu đơn giản cũng xem như hoàn thành...
Nhìn chiếc cần câu tự chế, Chu Văn Sơn bỗng nhớ lại mình trước khi xuyên qua từng mua cần câu carbon với giá hoa69khối còn mang theo thuyền đánh cá.
Dù đem ra dùng vài lần mà chẳng câu được con nào, nhưng không phải kỹ thuật hắn kém.
Chắc chắn là mấy chục năm sau cá tiến hóa, trở nên thông minh, biết chơi xấu nên khó câu.
Giờ cá chắc chắn không còn nhút nhát nữa, hẳn là thuần phác lắm...
Hy vọng hôm nay không bị hớt tay trên, khụ khụ, phải câu được vài con cá mới được.
Chu Văn Sơn chuẩn bị xong quay lại, thấy Trần Uyển ngồi trên ghế ở bên cạnh ngẩng đầu tò mò nhìn mình, chẳng còn giận, như vậy là đã được dỗ ngon rồi.
Không tệ, đã trở thành một con dâu ngoan.
Tìm thùng nước, đợi câu được cá sẽ cho vào trong đó. Hắn quay về phía Trần Uyển, ngửa mặt nói: “Con dâu, đi thôi, chúng ta đi câu cá.”
“Hừ...”
Chu Văn Sơn cười, “Không đi thì ta đi một mình.”
Trần Uyển đứng dậy, do lên quá nhanh nên nhíu mày, hờn dỗi: “Được rồi, đi thì đi.”
“Vậy đi thôi. Câu một tiếng, một tiếng sau dù có được cá hay không đều phải về nấu cơm.”
Chu Văn Sơn cầm thùng nước một tay, tay kia mang cái hộp nhỏ chứa giun và cần câu, đi ở trước; Trần Uyển ở sau khóa cửa rồi theo sau.
Con sông không xa nhà lắm, đi chừng mười phút là tới.
Một khúc sông không rộng lắm, bờ mọc đầy lau lách, nghe nói trong đám lau ấy có gà rừng, vịt hoang con, nhưng giờ hiếm lắm mới thấy.
Nhưng nơi đây thường có trẻ con đến chơi, tìm trứng gà rừng, trứng vịt hoang, chơi trốn tìm.
Chu Văn Sơn đi theo bờ thêm vài phút, tìm được đoạn tạm ổn, thả thùng nước xuống rồi quay lại nhìn Trần Uyển: “Con dâu, ngươi tìm chỗ ngồi một lát, ta sẽ ở đây câu cá.”
Trần Uyển nhìn dòng nước chảy ầm ầm, chảy xiết, hỏi: “Sông này có cá sao?”
Chu Văn Sơn xem xét rồi nói: “Theo kinh nghiệm của ta thì có, không thiếu đâu. Đợi ta câu thử hai con xem thế nào.”
Hắn móc mấy con giun mập, xiên lấy một đoạn treo lên lưỡi câu, quăng cần, lưỡi câu rơi xuống nước.
Hắn không dùng phao, cứ nhìn cảm giác đi, có thể câu được cá thì tốt.
Câu mãi mà không được thì lại nói sông không có cá...
Không thể tại trước mặt người ta mà mất mặt!
Trần Uyển ngồi xuống lên bờ, im lặng nhìn Chu Văn Sơn cầm gậy gỗ, chăm chú câu cá...
Khi câu cá, Chu Văn Sơn rất tập trung, mím môi, đôi mắt dán chặt mặt sông, vẻ nghiêm trang, trông chẳng khác gì lúc hắn cùng phụ thân đi chơi cờ tướng, ánh mắt đầy quyết tâm.
Hắn cầm cần gỗ bất động như lão tăng, mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng thì đang hô vang: mắc câu, mắc câu, mắc câu...
Khoảng mười phút sau, Chu Văn Sơn cảm thấy cần câu hơi rung lên, như có cá đớp, muốn vùng khỏi lưỡi.
Trong lòng hắn lập tức phấn khởi: chẳng lẽ đã trúng trấn bảo hộ tân thủ? Mới vài phút cá đã mò tới.
Hắn hân hoan kéo cần lên: “Tức phụ, ta câu được cá rồi, mau lại đây xem!”
Câu cá rồi tất phải chia vui, nếu không niềm vui mất đi một nửa.
Trần Uyển cũng ngạc nhiên chạy tới, nàng cũng lần đầu xem người câu cá, thấy cá mắc câu cảm giác còn thật sự rất đặc biệt.
Chu Văn Sơn nhấc cần, dần dần kéo lên cá, một con cá to bằng bàn tay nổi lên mặt nước, theo dây câu kéo về bờ, vây đuôi cứ cào đất.
Hắn đặc bước lên phía trước, đè cá xuống, móc lưỡi câu ra, hất nước sông vào thùng, rồi thả cá vào.
Trần Uyển bước tới nhìn, cá đang bơi trong thùng: “Đây là cá trích sao?”
Chu Văn Sơn mỉm cười: “Đúng, là cá trích. Ta nói với ngươi, con cá trích này tuy nhỏ nhưng lát nữa ta câu thêm vài con nữa, về nấu canh đậu phụ ăn cũng ngon lắm.”
Con cá này khoảng hai lượng, không lớn nhưng hắn rất hài lòng.
Lần đầu đi câu, còn có con dâu đứng bên cạnh xem, cuối cùng cũng không mất mặt.
Chu Văn Sơn càng tin tưởng, lấy lưỡi câu phủ thêm giun, lại thả về chỗ vừa câu được cá.
Chỗ đó rõ ràng là vận may của hắn, vừa mới thả đi một lúc thì lần lượt bắt thêm ba con cá trích nữa, hai con cỡ ba lượng, một con khoảng hai lượng.
Canh đậu hũ cá trích sắp giống như trong tưởng tượng, chỉ cần câu thêm vài con nữa là được.
Chu Văn Sơn đắc ý nghĩ, lần trước không câu được là vì không tìm đúng nơi.
Trần Uyển nhìn hắn, ánh mắt có chút ngưỡng mộ.
Giun sắp dùng hết, chỉ còn lại hai đầu, cá cũng không phải cứ có giun là dính, có con ăn giun xong chạy mất.
Loại cá này khá tinh ranh, nhưng Chu Văn Sơn lại chẳng ưa loại đó.
...
Lúc này từ xa truyền đến tiếng ầm ĩ của đám trẻ con chơi đùa.
Chu Văn Sơn cau mày, con cái nhà ai đang chơi ở bờ sông vậy?
Thật là không biết sợ nguy hiểm, lúc này nước đang dâng, chỗ sâu cũng hơn hai mét, người lớn còn không dám xuống, nếu trẻ con trượt chân... thì nguy hiểm lắm.
Hắn quay sang Trần Uyển: “Con dâu, ngươi qua đây ngồi câu một lát, ta đi đuổi lũ trẻ kia đi. Bờ sông giờ nguy hiểm, lại không thấy người lớn nào, nhỡ một đứa rơi xuống thì khổ.”
Trần Uyển gật đầu, vừa nãy cũng nghĩ vậy, nhận lấy gậy gỗ, hơi bối rối hỏi: “Cần câu này phải câu sao?”
Chu Văn Sơn dạy nàng từng bước, nói cho sau này nàng cũng thích câu cá, lúc đó có thể trở thành bạn câu cá.
“Nắm chặt cây gậy này, cố gắng không đung đưa, cá mắc câu thì cần sẽ rung lên, lúc đó ngươi sẽ cảm nhận được, từ từ nhấc lên giống ta vừa làm.”
Trần Uyển cắn môi nhớ lại động tác hắn làm lúc nãy, thấy thật đơn giản: “Được rồi, ta đã hiểu rồi, ngươi đi đi.”
Chu Văn Sơn vừa quay đi thì bên kia bất ngờ vang lên tiếng trẻ con khóc: “Cứu mạng, tiểu Mao rơi xuống nước rồi, cứu mạng!”