Thập Niên 70, Vợ Tôi Là Tiểu Thư Nhà Tư Bản
Chương 83: Cứu đứa nhỏ rơi vào sông
Thập Niên 70, Vợ Tôi Là Tiểu Thư Nhà Tư Bản thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Văn Sơn trong lòng căng như dây đàn, chưa kịp nói gì nữa thì đã rời khỏi chỗ đứng, lao về phía trước. Hắn vừa chạy vừa lớn tiếng: “Con dâu, nhanh đi tìm người!!”
Trần Uyển nghe giọng gấp, vội đưa gậy gỗ đang cầm xuống đất rồi hô: “Ngươi cẩn thận chút, tuyệt đối đừng gây náo, để ta đi gọi người!”
Nói xong thì chẳng giữ được bình tĩnh, nàng vội chạy đi gọi người. Những nhà làm ruộng gần nhất cũng cách nơi này chừng hai trăm mét.
Trần Uyển vừa chạy vừa hô lớn: “Cứu người! Có hài tử rơi xuống sông!”
Chu Văn Sơn theo bờ sông lao vùn vụt tới phía trước. Hắn chạy nhanh như tốc hành, chỉ trong khoảng mười giây đã đến nơi cách đó chừng trăm mét.
Lấy tốc độ này, nếu đem ra so với vận động viên điền kinh thì chẳng cần huấn luyện gì thêm cũng đủ vào sân đấu.
Rất nhanh, Chu Văn Sơn đã nhìn thấy mấy đứa trẻ thất kinh, dùng tay chân vùng lên từ bờ sông.
“Ai rơi xuống sông? Người ở đâu?”
Một tay cởi quần áo, tay kia vẫn hỏi hết đứa này đến đứa nọ.
Nếu thực sự có người mạng nguy kịch thì những đứa trẻ này cũng chẳng gánh nổi hậu quả, về nhà bị cha mẹ mắng một trận cũng là nhẹ.
Những đứa nhỏ thấy có người lớn tới, như thấy cứu tinh. Mặt vẫn còn hoảng loạn, đẫm nước mắt, chỉ về phía con sông và nói: “Ở đấy, là tiểu Mao bị rơi xuống!”
Chu Văn Sơn theo tay điểm chỉ nhìn lại. Trên mặt nước nổi lên một vòng sóng nhỏ, một cái đầu liên tục vùng vẫy, hai tay loạn đạp, theo dòng nước càng trôi xa, cứ chìm xuống lại nổi lên, nguy hiểm vô cùng.
Không còn thời gian suy nghĩ, hắn cởi giày, bỏ quần dài, chỉ mặc chiếc quần cộc, chạy hai bước, “bịch” một tiếng nhảy thẳng xuống sông.
Trước đây ở trường hắn từng là thành viên câu lạc bộ bơi lội, còn nhờ một lần vì muội tử mà tham gia, giờ đây mới phát huy tác dụng.
Một cái lặn xuống, đôi đùi rắn chắc đập nước liên hồi, vài cái nhảy lên lại, khi hắn ngóc đầu lên thì đã cách đứa nhỏ chưa đến mười mét.
Trên bờ, các đứa trẻ nhìn chăm chú, chỉ mong Chu Văn Sơn cứu nhỏ bạn lên.
Trong nước hắn đạp vài nhịp nữa, mặc dù dòng nước cuộn xiết, nhưng vẫn nhanh chóng bơi tới bên tiểu Mao.
Hắn nhẹ tay chụp lấy sau cổ đứa bé, từ sau kéo lên để đầu nó nổi trên mặt nước.
Tiểu Mao vẫn chưa tỉnh, hai tay vẫy loạn, nhưng không gây cản trở cho Chu Văn Sơn.
Là thành viên câu lạc bộ bơi lội nên mấy chiêu cứu người cơ bản hắn vẫn biết, không để đứa bé làm khó thêm cho mình.
“Hắn nặng tay quá,” hắn nghĩ, song vẫn giữ chặt. Hắn mở rộng cánh tay, đẩy tiểu Mao về phía trước rồi bơi ngược lên bờ, đôi tay ngắn cánh loạn đập nhưng không chạm đến được.
Thêm nữa, vì cơ thể lúc này sung mãn nên việc cứu người trở thành trò đùa nhẹ nhàng.
“Đưa lên, đưa lên, tiểu Mao không sao.”
Trên bờ, bọn trẻ nhảy cẫng lên reo vang.
Lúc này từ xa vang lên tiếng chân ồn ào, là Trần Uyển cùng người đi tìm tới.
“Ai rơi xuống sông? Người ở đâu?”
Mấy người lớn phía sau chạy tới cũng lo lắng sợ rằng con mình bị cuốn mất.
Trên bờ, những đứa trẻ chỉ lại, cho biết mấy người lớn kia là thân nhân của tiểu Mao.
“Là tiểu Mao, tiểu Mao rơi xuống sông! Văn Sơn thúc thúc đang cứu cháu.”
Người dẫn đầu đứng lại chính là phụ thân tiểu Mao, trông thấy cụm từ “tiểu Mao” liền hét lớn: “Tiểu Mao!!”
Rồi toàn lực chạy về phía trước.
Năm sáu người đi đầu, còn Trần Uyển thì thở hồng hộc phía sau, chạy đến mức gần như hụt hơi.
Sau lưng nàng còn có vài người thợ đồng ruộng vội chạy theo.
Trần Uyển vốn đã mệt, vừa chạy gọi người lại dốc hết sức, giờ lại lo Chu Văn Sơn có chuyện, đánh không nổi nhau là đến ngay, sắc mặt cứ muốn đen sạm.
Nàng ngậm chặt một hơi, mong muốn thấy Văn Sơn hoàn toàn bình an mới chịu.
Nàng biết Chu Văn Sơn chắc chắn đã nhảy xuống cứu người, trong lòng thầm cầu nguyện: Văn Sơn, ngàn lần không được có chuyện, ngàn lần không được xảy ra điều gì...
Khi những người lớn chạy đến bờ sông thì Chu Văn Sơn đã đưa được tiểu Mao lên bờ.
“Khụ khụ... Ồ ồ...”
Tiểu Mao được đẩy lên, lúc này mới ho khan khóc nức nở.
“Tiểu Mao!”
Là phụ thân Triệu Khánh cùng.
Đang khóc, tiểu Mao nghe tiếng gọi, ngẩng đầu nhìn lên, khóc to hơn: “Cha, ồ ồ~~”
Chu Văn Sơn trèo lên khỏi nước, vừa lau mặt vừa nhìn tiểu Mao, nói với Triệu Khánh cùng: “Khánh Hòa ca, sau này hài tử muốn chơi gần đây thì phải hạn chế lại, bờ sông quá nguy hiểm, nước lại chảy xiết. Hôm nay nếu không phải chúng ta tình cờ đến đây câu cá thì sợ là đã bị cuốn đi mất.”
Triệu Khánh cùng nghe lời tâm can tim gan rung lên, nước mắt suýt rơi. Nghe Chu Văn Sơn nói thế, mặt mũi xúc động: “Đúng rồi, đúng rồi, sau này ta sẽ giữ chặt hắn, không để hắn chạy tới đây nữa. Hôm nay may mà có Văn Sơn, ngươi cứu được mạng cháu, đến đây, tiểu Mao, cho Văn Sơn thúc thúc dập đầu.”
Chu Văn Sơn giật mình, suýt chút nữa đã không kịp tránh, vội nói: “Khánh Hòa ca, đừng như vậy, để ta dập đầu chẳng phải hại ta sao.”
Triệu Khánh cùng mới tỉnh, đưa tay vỗ vỗ mặt mình rồi quạt một cái: “Xin lỗi, Văn Sơn, ta nhất thời hồ đồ.”
Lúc này Trần Uyển cũng chạy tới, nhìn thấy Chu Văn Sơn bình an, trong lòng thở phào, không chịu nổi nữa ngồi khụy xuống đất, đôi mắt gần như tối đen, thở mạnh đến nỗi không nói được lời nào.
Chu Văn Sơn liếc Trần Uyển, rồi nói với Triệu Khánh cùng: “Hôm nay may mà có phù thân nàng ấy, chính nàng kéo ta tới đây câu cá, bằng không ta cũng chẳng đến được. Muốn cảm ơn thì cảm ơn nàng đi!”
Hắn bắt đầu nghĩ về việc phân chia công lao cứu người. Đẩy phần lớn công lao sang cho Trần Uyển cũng giúp nàng được tăng thân phận trong thôn, khiến nhạc phụ bên kia có thể nhìn nàng khác đi.
Dù sao họ Triệu vốn là một gia tộc danh giá dẫn đầu xóm thôn, dân số cũng chiếm nửa là người họ Triệu, và cộng đồng lại đoàn kết.
Việc hắn và Trần Uyển cứu được tiểu Mao khiến mọi người trong thôn đổi khác ấn tượng với Trần Uyển, khỏi lo bị bàn ra tán vào.
Triệu Khánh cùng nhìn Trần Uyển trên bờ, ánh mắt cũng thoáng chút cảm kích.
Tiểu Mao thấy đã qua cơn nguy hiểm, Chu Văn Sơn nhắc nhở: “Tiểu Mao vừa hít nước vào, chú ý xem có bị sốt không. Nếu thấy nóng sốt thì nên đem đi Viện Y tế kiểm tra.”
Triệu Khánh cùng cảm kích: “Được rồi, ta nhớ, cảm ơn ngươi, Văn Sơn, chuyện sau còn tính.”
Người trong thôn chạy tới thấy không có chuyện gì, thở một hơi, nhìn thấy đứa trẻ vẫn sống, liền xỉa xói: “Mấy người định thách chết à, dám để con trẻ đến bờ sông chơi. Lần này suýt chút xảy ra chuyện rồi!”
Bờ sông lại vang lên tiếng khóc gào giận dữ của vài người lớn.
......
Chu Văn Sơn mặc quần cộc ướt sũng, chân đất đi đến trước mặt Trần Uyển, ngồi xuống, ân cần nhìn nàng.
Một lúc lâu sau, Trần Uyển mới hồi phục phần nào, ngẩng đầu nhìn thấy Chu Văn Sơn ánh mắt sáng ngời nhìn mình, “Con dâu, còn hai con giun, mình lại đi nhổ giúp nó nhé?”