60. Chương 60

Thập Niên 80: Này Thủ Trưởng, Ôm Một Cái Đi! thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù nói quà cưới lại là đi khám sức khỏe khiến anh hơi lạ, nhưng nghĩ đến nhà cậu mợ cô chỉ có thể đưa những thứ đó làm hồi môn, nhiều khả năng cũng là sự thật.
Cũng chẳng nghĩ nhiều nữa.
"Không cần, năm nay tôi sẽ đến bệnh viện Đông Thành kiểm tra sức khỏe."
Trần Huy lập tức hiểu ra, đây hẳn là do đồng chí Khương đã sắp xếp xong từ trước, anh gật đầu nói: "Vậy đến lúc đó tôi sẽ lái xe đưa anh và đồng chí Khương qua đó."
"Ừ, hôm nay anh cũng vất vả rồi, không có việc gì nữa thì về nghỉ ngơi trước đi."
"Không quấy rầy lãnh đạo nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai tôi sẽ tới đón anh." Trần Huy nói xong liếc nhìn đồng hồ, cũng mới chưa đến chín giờ, trước đây giờ này lãnh đạo còn có thể ngồi thêm hai tiếng nữa, đúng là kết hôn rồi cũng khác hẳn trước.
Hôm nay dì Lưu lại nấu toàn những món Khương Tuệ Ninh thích ăn, nên cô chẳng để ý đã ăn tới hai bát cơm. Ăn xong lại thấy dạ dày hơi căng, nhân lúc thư ký Trần đang ở thư phòng nói chuyện với Quý Thần Nham, cô quyết định ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm.
Ở những năm bảy mươi này, ban đêm luôn vô cùng yên tĩnh. Nhưng vì trong đại viện thường xuyên có người đi tuần tra nên cô cũng không quá sợ hãi. Hơn nữa cả khu đại viện này hầu như toàn là người làm việc ở đoàn bộ, cũng không tính là rộng lắm, chỉ đi bộ được một đoạn ngắn là đã tới nhà.
Cô vốn rất sợ bóng tối và ma quỷ, trời tối thì không thích ra ngoài, càng không có ý định đi xa, nên đang định quay người trở về. Nhưng vừa quay đi thì nghe thấy một giọng nói giận dữ truyền tới: "Cút đi, về sau không được dùng bất cứ cách gì tới tìm tôi. Thái Minh Ngọc, tôi đã nói rồi, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ ai trong số các người nữa."
Giọng nói này sao quen tai vậy?
Quý Tử Thư!!!
Khương Tuệ Ninh quay đầu nhìn, đúng thật là Quý Tử Thư, bên cạnh cậu còn có một cô gái trạc tuổi. Đây là cô tình cờ bắt gặp cảnh chia tay hay cảnh vứt bỏ vậy??
Lúc này Quý Tử Thư cũng quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau. Bầu trời tuy không sáng lắm nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng nhau.
Trên mặt cả hai đều lộ ra chút xấu hổ.
Chuyện này chẳng khác nào hồi học cấp ba yêu đương vụng trộm, đang tay trong tay đi dạo phố thì vô tình bị mẹ bắt gặp. Mà Khương Tuệ Ninh đóng vai người mẹ già kia, nhưng chuyện này cô cũng không có quyền lấy danh nghĩa người mẹ ra để giáo huấn cậu.
Nói thật thì ngày thường Quý Tử Thư đều có chừng mực, cũng sẽ không vượt qua giới hạn đó. Loại chuyện này xảy ra, nếu cô muốn ra mặt đóng vai mẹ kế thì chắc chắn sẽ bị người khác chán ghét.
"Anh Tử Thư..." Cô bé vừa khóc lóc vừa giữ chặt vạt áo của cậu.
Bây giờ mà không đi thì còn đợi đến bao giờ, cô cũng không muốn xem cảnh con riêng của chồng chia tay bạn gái. Vì vậy Khương Tuệ Ninh liền xoay người, chạy nhanh về phía nhà mình.
Hôm nay quả nhiên ra ngoài không xem ngày, mọi chuyện đều không thuận lợi chút nào.
Quý Tử Thư nhìn tốc độ rời đi của cô, tưởng cô định về nhà cáo trạng, nên trực tiếp hất tay người đang giữ mình ra, chạy nhanh đuổi theo Khương Tuệ Ninh.
Cô gái nhỏ không có giấy thông hành, hiển nhiên bị ngăn ở ngoài đại viện, chỉ có thể đưa ánh mắt mong ngóng nhìn người đang rời đi.
"Dì chạy cái gì?"
Khương Tuệ Ninh vốn dĩ lười vận động, nên đâu phải đối thủ của Quý Tử Thư, chạy chưa được ba mét đã bị cậu đuổi kịp.