Chương 135: Lối thoát

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố

Chương 135: Lối thoát

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi thần mặt Na đã rời đi, tất cả bật đèn pin lên. Chỉ trong chốc lát, hoa văn mặt Na đã phủ nửa gương mặt của thi thể. Tang Hủ tiến lại gần quan sát, hoa văn ấy trông như một loại nấm, tạo thành những sợi trắng dày đặc, phân bố đều trên da thi thể. Những sợi nấm này kết thành từng hình mặt nà Na Thần, biểu cảm khác nhau, đặc biệt là khi Tang Hủ nhìn chăm chú, dường như những khuôn mặt ấy cũng đang nhìn cậu đăm đăm.
Thật kỳ diệu, đến mức khó tin.
Trước đây, Tang Hủ vẫn nghĩ rằng mọi hiện tượng kỳ lạ đều có logic của nó. Giống như khi nhìn vào hòm tối, người ta sợ chỉ vì không biết bên trong có gì. Chỉ cần tìm được logic, mọi nỗi sợ sẽ tan biến. Nhưng đến giờ, nhiều điều vẫn vượt ngoài tưởng tượng, chẳng có chút logic nào.
Có lẽ, nền tảng của thế giới vốn không có logic. Con người không thể giải thích được, chỉ có thể chấp nhận.
Mọi người tìm kiếm lối ra xung quanh thi thể, nhưng nơi này quá chật hẹp, nếu có đường ra thì đã tìm thấy từ lâu rồi. Văn Uyên thử đục tường, nhưng đó không phải tường thật, mà là lòng núi kiên cố. Đục được lỗ, nhưng với tốc độ sinh trưởng của hoa văn mặt Na, chỉ vài tiếng nữa họ sẽ bị phát hiện. Và trong vài tiếng đó, họ chỉ có thể đục được một lỗ nông.
Văn Uyên ra hiệu, "Không có đường đi."
Tang Hủ nhìn thi thể, suy nghĩ nhanh chóng. Nếu nơi này không có lối ra, tại sao thi thể lại được đặt ở đây? Chẳng lẽ chỉ để che chở tạm thời, chết sớm hay muộn đều như nhau? Tốn công như vậy, chắc chắn xung quanh có lối ra.
"Thi thể ở đây nhất định có ý nghĩa," Tang Hủ ra hiệu khẳng định, "Tìm tiếp đi!"
Bốn người lại chia nhau tìm kiếm. Tiếng bước chân nặng nề của thần mặt Na vọng lại từ bên ngoài, áp sát hơn. Trán của thi thể cũng sắp bị nấm ăn mòn, nhưng họ vẫn chưa tìm thấy gì.
Đúng lúc đường cùng, Thẩm Tri Đường chợt ngoái đầu vẫy tay. Ba người nhanh chóng tụ tập, cô chỉ về phía vách núi. Tang Hủ đưa đèn pin lại gần, phát hiện có hình dáng cửa hang, nhưng đã bị đá vụn lấp kín, nên trước đó họ không phát hiện ra.
Có thể nơi này từng có lối đi, nhưng cửa vào đã bị sập.
Thẩm Tri Đường cố đào đá ra, nhưng đá lèn quá chặt, không đào được.
Văn Uyên nói bằng ngôn ngữ ký hiệu: "Cho nổ sập đi. Tôi đặt, cần thời gian."
Châu Hà nói: "Ta câu cho mấy người năm phút. Tang Tiểu Quai, đưa Trùng Xác cho ta."
Tang Hủ thở dài, kéo cổ áo ra. Ngọc Trùng Xác được cậu xỏ làm dây chuyền, giấu dưới áo. Lúc trước trong làng, Châu Hà từng nhắc đến chuyện Trùng Xác, Tang Hủ về công ty lấy ra mang theo. Lúc đó nghĩ là chưa đến mức bất đắc dĩ thì không đưa, không ngờ lại rơi vào bước đường cùng nhanh thế.
"Em lấy ngọc của ta làm vòng đeo thật à." Châu Hà phì cười.
"Tự anh nói được mà."
Tang Hủ đặt ngọc Trùng Xác vào lòng bàn tay hắn.
Châu Hà hôn trán cậu, quay đầu rời khỏi con đường cụt. Chẳng mấy chốc bên ngoài đã vang tiếng ẩu đả, Văn Uyên mau chóng tìm chỗ, đánh dấu một vị trí, Tang Hủ đặt lựu đạn, ba người lùi ra ngã ba núp. Đoàng, ánh lửa loé lên nơi cuối con đường cụt, tạo thành một cái lỗ.
Ba người quay lại đường cụt, không ngờ thi thể không bị hư hại chút nào, vẫn ngồi sừng sững tại chỗ cũ yên lành.
Trong hang đen ngòm, không biết bên kia có gì, giờ không thể lo được nhiều vậy nữa. Văn Uyên nhanh chóng bò vào hang, sau đó là Thẩm Tri Đường, Tang Hủ đuổi theo, Châu Hà dịch chuyển vào hang. Tang Hủ ngoái đầu nhìn, thi thể đen sì kia ngồi ngay ngắn, nhưng không biết đã quay đầu lại từ lúc nào, hốc mắt đen ngòm quay về phía Tang Hủ, như đang nhìn cậu chăm chú.
Tang Hủ chợt nghĩ, có lẽ đáng lẽ phải dùng "Quan Lạc Âm" với nó, chắc chắn nó có để lại thông tin gì cho người nhà họ Tang đời sau. Nhưng sau khi chết, nó vẫn giữ được khu vực đường cụt vô hình, ắt hẳn cấp bậc phải cao hơn cậu. Nếu dùng "Quan Lạc Âm", 100% đầu Tang Hủ sẽ nổ tung.
Đường hoa văn mặt Na leo lên trán nó, thi thể thối rữa nhanh chóng, biến thành xương trắng, đổ sập tại chỗ. Đường cụt không còn vô hình nữa, thần mặt Na bên ngoài xông vào, Tang Hủ nhìn thấy áo giáp gỉ sét của chúng.
Chúng đang định lao tới cửa hang, sét loé lên trong lòng bàn tay Châu Hà, "Đếm đến ba, ta cho nổ đây!"
Thẩm Tri Đường và Văn Uyên nhảy ra ngoài, Tang Hủ cũng nhanh chóng tránh xa cửa hang.
Châu Hà hét "3", Tang Hủ chờ 2 và 1 của hắn, kết quả sét trong tay hắn lao thẳng vào vách đá, cửa hang lại nổ tung, thần mặt Na bị nổ văng đi, sóng xung kích đồng thời lan tới Tang Hủ, Thẩm Tri Đường và Văn Uyên, ba người như bị tông xe, tất cả bị hất văng.
Tang Hủ cảm thấy máu dâng lên cổ họng, miệng sặc mùi máu tanh, cơ thể bay lên không, văng ra ngoài, vài giây sau tiếng nước vọng tới bên tai, sau đó rơi xuống siêu tốc. Tên lừa đảo Châu Hà, sao có thể không đếm 2 và 1 đã cho nổ rồi?! Tiếng nước ầm ầm vọng tới, Tang Hủ chìm xuống làn nước lạnh băng, chắc chắn nơi này là thác nước trên núi, Tang Hủ nhịn cơn đau ngực và choáng váng, ra sức ngoi lên.
Châu Hà nhảy xuống theo, đầu tiên là ném Thẩm Tri Đường đang vùng vẫy như vịt lên bờ, rồi kéo Tang Hủ lên. Tang Hủ há to miệng thở hồng hộc, Châu Hà tưởng Tang Hủ định mắng mình, bèn nói: "Không được mắng ta, lúc ta đếm 3 hai tên thần mặt Na kia đã bò vào hang rồi."
Tang Hủ cơ bản là không mắng hắn được, cũng không có tâm trạng mắng hắn, cậu trèo lên bờ nằm ngửa. Trên đỉnh đầu đã là trời xanh, xung quanh là tuyết trắng phau phau, họ đã ra khỏi núi. Cậu cảm thấy mình bị chấn động não bởi vụ nổ, tiếng vù vù như ong mật bủa vây quanh tai, lại còn bị buồn nôn.
Cậu nghiêng người nôn mửa, Châu Hà vỗ lưng cậu, hỏi: "Sao thế? Lại bầu rồi à?"
Tang Hủ không muốn để ý đến hắn, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Văn Uyên tự leo lên bờ, toàn thân ướt sũng, ngồi trên tảng đá vắt quần áo. Châu Hà thấy Tang Hủ không để ý đến mình, tự biết mình đã làm cậu mất vui, ngoan ngoãn đi sang một bên dựng lều, cố lập công để được tha thứ. Trên núi tuyết gió rét buốt xương, toàn thân họ ướt đẫm, may mà đều là người có thần thông, không bị cảm dễ dàng như vậy.
Đã rời khỏi lòng đất, ba người mổ Giun Mặt Na ra. Giờ vừa lạnh vừa bị thương, Tang Hủ quyết định dựng trại ngay tại chỗ, nghỉ ngơi trước rồi tính. Việc canh gác giao cho Châu Hà, Tang Hủ ngủ không biết trời trăng gì nữa, lúc tỉnh dậy thì đã năm tiếng đồng hồ trôi qua.
Bò ra khỏi lều, bên ngoài gió lạnh rít gào. Không khí rất lạnh, nhưng lạnh làm đầu óc tỉnh táo. Núi xa trắng muốt như lụa, dưới tuyết là dãy núi đen sì, đứng sừng sững, tựa vị thần im lặng. Thẩm Tri Đường và Văn Uyên còn chưa tỉnh dậy, Châu Hà ngồi trên tảng đá trông ra núi xa, cặp mắt vàng lạnh lùng tối sầm, không biết đang nghĩ gì.
Tang Hủ rất hiếm khi nhìn thấy hắn có biểu cảm như thế này, trước giờ hắn cứ như học sinh tiểu học, dễ nổi cáu mà cũng dễ dỗ dành, thích rất nhiều thứ trẻ con, ví dụ như kính râm viết chữ trên tròng kính, phim truyền hình tình cảm chiếu lúc tám giờ và trò chơi điện tử hai người trên Switch. Nhưng bây giờ, khí chất xung quanh hắn cũng lạnh lùng và cứng rắn như núi tuyết vậy. Rõ ràng hắn ngồi ngay trên tảng đá, nhưng lại như cách Tang Hủ rất rất xa, xa đến mức Tang Hủ không với tới.
Tang Hủ không thích cảm giác này, nhíu mày gọi hắn: "Châu Hà, anh đang nhìn gì đấy?"
Châu Hà quay đầu nhìn cậu, sự âm u quanh người tan biến chỉ trong giây lát, hỏi: "Gọi ta là gì?"
"... Chồng yêu."
"Đến đây ngồi đi."
"Anh đang nhìn gì thế?" Tang Hủ ngồi bên cạnh hắn, hỏi.
"Nhìn thứ mà bé vô dụng là em không nhìn thấy."
Tang Hủ quan sát biểu cảm của hắn, lại hỏi: "Anh nhớ ra điều gì rồi à?"
Châu Hà im lặng giây lát, không trả lời, chỉ nói: "Trong lúc em ngủ, sương đen lại đến lần nữa. Có điều lần này, hình như nó không dám lại gần ta. Đã bảo là trả Trùng Xác cho ta đi mà, giờ ta lợi hại lắm, Diêm Vương nhìn thấy ta cũng phải quỳ xuống."
Chắc chắn hắn đã nhớ ra điều gì, nhưng không chịu nhắc đến. Tại sao không chịu kể? Tang Hủ nghĩ, có gì không thể kể cho người yêu được cơ chứ? Thôi, tính tình Châu Hà rất bướng bỉnh, đã quyết định chuyện gì thì ba bò chín trâu cũng không kéo lại được. Tang Hủ quyết định cứ từ từ, đợi lần sau l*m t*nh rồi hỏi hắn, "Vậy giờ chúng ta không cần sợ sương mù nữa à?"
"Ừm."
"Cũng sẽ không bị tua ngược nữa à?"
"Ừm."
"Mẫu hậu của anh thì sao?"
"Éc, cố gắng đừng đối đầu trực diện với bà ta."
Tang Hủ nhìn hắn, cậu nghĩ, trong quá khứ dài đằng đẵng của hắn, ngoại trừ sự lợi dụng của nhà họ Châu, nấm mồ của nhà họ Tang, thì còn có gì nữa? Ba nghìn năm xa xôi trước kia, rốt cuộc cuộc đời hoàng đế của hắn đã trải qua những gì? Giết cả triệu người mới trở thành Sát Sinh Tiên, hắn đã giết rất nhiều người ư? Trong số đó có người hắn quan tâm không?
Tang Hủ khẽ hỏi: "Em muốn làm anh vui, thì phải làm gì? Nếu anh muốn, Thẩm Tri Đường và Văn Uyên vẫn đang ngủ, chúng ta có thể kiếm một chỗ hẻo lánh để làm."
Châu Hà im lặng hồi lâu, thở dài một hơi.
"l*m t*nh không thể đạt được tất cả." Hắn nói.
Tang Hủ cụp mắt, không nói gì nữa.
Châu Hà nhìn cậu bật cười, nắng đong đầy cặp mắt vàng của hắn, năm tháng tan chảy trong đó tựa tuyết trắng.
"Có điều sớm muộn gì ta cũng sẽ trao tất cả của ta cho em." Châu Hà véo mặt cậu, bất lực.