Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố
Chương 14: Công ty
Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa bóng tối dày đặc, tro cốt ướt sũng được đặt vào chiếc hộp gỗ đàn hương. Châu Hà ngồi xổm bên cạnh, căm phẫn khắc ba chữ lớn "Lưu Kiến Quốc" bằng sỏi. Xung quanh hắn, từ mặt đất, vách đá, tượng thần, bích họa nhà họ Tang, đến cả những chiếc quan tài vỡ nát, đâu đâu cũng là chữ "Lưu Kiến Quốc" do hắn khắc lên.
Nơi này tĩnh lặng đến lạ kỳ, im lìm hơn cả dưới lòng đất, khiến hắn muốn phát điên.
Lưu Kiến Quốc, đúng là thằng chết tiệt đó!
Hắn chán ngán tột độ, thậm chí từng định đến khiêu khích Đẩu Mẫu Nguyên Quân, xem thử thần linh trông có giống người thường hay không. Làng Quỷ Môn xảy ra biến cố như vậy, chắc hẳn có thứ gì đó kinh khủng đã vấy bẩn nơi đây. Trong Quỷ Môn Quan, tám phần mười không chỉ có một vị thần.
Tuy nhiên, nghĩ đến Lưu Kiến Quốc ở thế giới khác, hắn lại gượng ép kìm nén dục vọng mạo hiểm, nghiến răng nghiến lợi chờ đợi cơ hội thoát ra ngoài.
Cuối cùng, hắn nghe thấy tiếng gọi xa xăm——
"Hồn về đi thôi, chẳng còn xa xôi. Tổ tiên hùng mạnh, quý danh là Hà..."
Hắn ngước mắt nhìn về phía xa xăm, trong bóng tối.
Có người đang gọi hồn hắn.
Tiếng gọi này đã vang lên nhiều lần trước đây, trước kia hắn lười biếng, thà nằm ườn trong mộ nhà họ Tang còn hơn. Giờ đây bị Lưu Kiến Quốc lừa lần nữa, hắn quyết định đáp lại tiếng gọi đó.
***
"Tinh tinh——"
Tang Hủ giật mình tỉnh giấc, tắt chuông báo thức.
Cầm điện thoại xem giờ, từ khi chìm vào giấc mộng đến nay, ngoài đời mới chỉ trôi qua một buổi tối. Bây giờ là tám giờ ba mươi sáng, đúng lúc cậu thường dậy.
Hóa ra thời gian trong mộng không tương ứng với ngoài đời.
Cậu bước ra phòng khách, nhìn chiếc đài radio cổ trên bàn, trông vẫn cũ kỹ như trước. Sau khi quan sát kỹ, cậu tháo vỏ máy ra và phát hiện dòng chữ nhỏ phía sau:
"Công ty Truyền thông Chuyện Hay, cao ốc Ngân Kiên, quận Hải Điện, Bắc Kinh."
Tra cứu trên bản đồ điện tử, quả thật có địa chỉ này.
Liệu có nên đến xem thử không? Tang Hủ trầm ngâm.
Việc vào mộng đầy rẫy nghi vấn. Người gọi điện chúc mừng sinh nhật cậu là ai? Hắn ta có mục đích gì? Suốt hai mươi lăm năm cuộc đời, cậu nghĩ rằng điều đáng sợ nhất không phải là những lần vào mộng, mà chính là trận hỏa hoạn năm cậu mười tuổi. Hỏa hoạn đã cướp đi bố mẹ và ông bà ngoại của cậu, cậu phải sống trong cô nhi viện nửa năm trước khi được cậu mợ nhận nuôi.
Tang Hủ quyết tâm điều tra chuyện "vào mộng", nếu không cậu sẽ luôn bị động.
Còn bảy ngày nữa là đến lần vào mộng tiếp theo, cậu phải tranh thủ thời gian.
Cậu nhắn tin cho Lưu Kiến Quốc xin nghỉ một ngày, đánh răng rửa mặt, mở tủ quần áo lấy ra chiếc áo nỉ có mũ cùng kiểu dáng, chỉ khác nhau về màu sắc. Mặc dù màu sắc đa dạng, nhưng chủ yếu là ba màu đen, xám, trắng với các sắc độ khác nhau. Cậu lấy bừa một chiếc áo nỉ, phối với quần bò, rồi mặc thêm áo khoác phao ra ngoài.
Hôm nay hơi xui xẻo, lúc ra khỏi tiểu khu cậu bị vấp ngã, gió lớn khiến cậu hắt xì. Tang Hủ đến bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe toàn diện, trọng điểm là xét nghiệm AIDS, HPV và các bệnh truyền nhiễm. Sau đó, cậu lên mạng tìm tin tặc điều tra vụ hỏa hoạn năm cậu mười tuổi, cuối cùng bắt xe đến tòa cao ốc Ngân Kiên.
Tòa nhà trông cũ kỹ, chắc là được xây từ những năm 80-90, tường bên ngoài loang lổ và bẩn thỉu, cô độc đứng sâu trong ngõ hẻm như một cụ già tuổi xế chiều.
Cậu bước đến cánh cửa sắt tầng một, gõ cửa bằng ngón tay.
Cửa kêu cót két, từ từ tự động mở ra.
Sảnh tầng một trống trải, hai người giấy mặc sườn xám, trang điểm đậm, được đặt phía sau quầy lễ tân. Chính giữa sảnh treo một thi thể bụ bẫm đầy ruồi nhặng. Thi thể thè lưỡi, mắt trợn trừng, như đang trợn mắt nhìn Tang Hủ. Thi thể không hề có mùi thối rữa, ngược lại tỏa ra mùi thơm độc đáo của Bổ Thiên Đan.
Sơ bộ đoán biết, đây là một người ngoại tộc, hơn nữa rất giàu kinh nghiệm, không biết đã ăn bao nhiêu Bổ Thiên Đan để tích tụ được mùi thơm sực nức như vậy.
Trên người y còn đính một tập tài liệu.
Tang Hủ không tùy tiện bước vào, trước tiên cậu đeo mặt nạ quan sát. Hai người giấy trông có chút lạ, nhưng Tang Hủ mang theo bật lửa, chắc nguy hiểm không lớn. Phòng tràn ngập ánh sáng, không có gì kỳ lạ, cậu mới bước vào.
Trên tài liệu viết "Hợp đồng chuyển nhượng Công ty Truyền thông Chuyện Hay"——
"Hai bên A B dựa trên nền tảng bình đẳng, tự nguyện, bên A chuyển nhượng toàn bộ tài sản của Công ty Truyền thông Chuyện Hay cho bên B, để làm rõ nghĩa vụ quyền lợi của hai bên, sau khi thương lượng và nhất trí, thỏa thuận này được ký kết..."
Cột người chuyển nhượng bên A đã ký tên, đề là "Triệu Quân Nam", thế nhưng người tiếp nhận bên B lại đề "Tang Hủ" cùng số chứng minh thư của cậu.
Tang Hủ: "..."
Cậu chợt nhớ đến vụ cá cược giữa người gọi bí ẩn và người dẫn chương trình lúc trước, giờ tiền cược đã được đổi thật rồi, liệu người ngoại tộc đã chết kia chính là người dẫn chương trình đài phát thanh?
Điều khoản trên hợp đồng có màu sắc kỳ lạ, khi soi dưới ánh sáng liền tỏa sáng rực rỡ, ẩn chứa sức mạnh chưa rõ. Dường như một khi đã ký tên, sức mạnh đằng sau hợp đồng sẽ có hiệu lực, cậu sẽ trở thành sếp tổng của công ty này?
Cậu bắt đầu phân vân, có nên tiếp nhận công ty này hay không? Hiện giờ giá nhà ở Bắc Kinh là bao nhiêu, một tòa nhà cũ như thế này bán được mấy chục triệu chứ?
Xấu hổ thay, Tang Hủ – kẻ chỉ là người thuê nhà ở Bắc Kinh – đã động lòng.
Sau khi do dự ba giây, lòng hám lợi của cậu đã chiến thắng nỗi sợ hãi.
Ai mà chẳng muốn có nhà ở Bắc Kinh?
Cậu cất điện thoại đi, nhìn quanh sảnh, bản đồ tầng được viết ở đầu cầu thang. Tầng một có phòng chuyển phát nhanh, phòng họp ở tầng hai, văn phòng sếp tổng ở tầng ba. Cậu đến văn phòng sếp tổng trước tiên, trong phòng có một chiếc tủ lớn, toàn là đài radio cổ, giống hệt cái mà Tang Hủ nhận được.
Trên bàn làm việc có một chiếc chìa khóa và một màn hình lơ lửng giữa không trung.
Màn hình viết nội quy công ty:
1, Không vào công ty ban đêm, vì bảo vệ sẽ tuần tra vào ban đêm.
2, Không mở cửa sắt ở phòng thư, nếu có nhu cầu gửi hàng, hãy đặt hàng ở cửa.
3, Ngoại trừ sếp tổng và người được sếp tổng cho phép, không ai được vào công ty.
4, Nếu quầy tiếp tân ở gần bạn, phải quay mặt về phía họ mọi lúc, không quay lưng lại quầy tiếp tân.
5, Dùng chìa khóa mở bất cứ cánh cửa nào, đều có thể quay về công ty.
6, Bất kể là nhân viên hay sếp tổng, đều phải thực hiện điều khoản hợp đồng, nếu không sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.
7, Xin hãy bổ sung nhân viên công ty, số nhân viên dưới 6, sếp tổng sẽ bị cắn trả. Cắn trả bao gồm: đi đường vấp ngã, tỷ lệ 0,50; ra gió nhiễm lạnh, tỷ lệ 0,30; táo bón, tỷ lệ 0,10; đột tử tại chỗ, tỷ lệ 0,10.
Tang Hủ: "..."
Ngoại trừ đột tử tại chỗ, những loại cắn trả này đều đã ứng nghiệm rồi.
Lương là gì?
Trên màn hình trượt có các mục như "giao diện hợp đồng tuyển dụng nhân viên", "danh sách nhân viên", "mở họp", cậu bấm vào giao diện hợp đồng tuyển dụng. Trên đó quy định nhân viên phải hoàn thành công việc sếp tổng sắp xếp đúng hạn, hơn nữa dòng lương tháng còn viết: "Một viên Bổ Thiên Đan".
Danh sách đề năm cái tên, phòng thư "Ngũ Quỷ", lễ tân "Thúy Hoa" và "Nhị Nha", bảo vệ "Lão Sát", chắc đều là nhân viên cũ của Triệu Quân Nam, nay thuộc về công ty của Tang Hủ.
Lương tháng của họ đều là một viên Bổ Thiên Đan.
Tang Hủ không khỏi ngạc nhiên, lương nhân viên ở đây cao quá mức.
Người cuối cùng là Tang Hủ, chức vị là "chủ sở hữu công ty".
Lễ tân? Là hai người giấy kia ư?
Hợp đồng này cũng giống tờ hợp đồng chuyển nhượng kia, mỗi điều khoản đều sáng lấp lánh, như chứa đựng sức mạnh phi phàm. Bốn nhân viên, mỗi sinh vật không xác định một tháng một viên Bổ Thiên Đan, Bổ Thiên Đan trong tay cậu chỉ chịu được sáu tháng. Công ty đã bị nhét vào tay cậu, cậu không muốn tiếp quản cũng không được. Cậu lặng lẽ nghĩ, giảm lương của nhân viên có được không?
Khảo sát toàn bộ công ty, dù nhỏ và cũ kỹ, nhưng đầy đủ chức năng. Có thể gửi thư nhận thư, tuyển dụng nhân viên, mở họp, chỉ không biết sinh lời như thế nào, có lẽ còn tùy vào cách kinh doanh của sếp tổng.
Ánh mắt của Tang Hủ dừng lại ở quy định số ba, liệu Triệu Quân Nam có dùng bên chuyển phát của công ty gửi đài radio đến nhà cậu chăng? Bất kể địa chỉ nhận ở đâu đều được ư?
Cậu chợt nảy ra một ý tưởng, nóng lòng muốn thử.
Cậu cầm lấy chìa khóa, khoác ba lô lên, quay về tầng một. Thi thể Triệu Quân Nam đã biến mất, hai người giấy mặt đỏ au ở quầy tiếp tân tầng một mắt cong cong, môi đỏ đến đáng sợ, như vừa ăn thịt người. Tang Hủ chú ý thấy dưới nền đất có vết máu, dẫn ra sau quầy.
Thi thể đã bị hai sinh vật này ăn mất rồi?
"Chào sếp."
Tang Hủ chợt nghe thấy hai giọng nói khe khẽ.
Trước giờ chỉ có bị gọi là Tiểu Tang, giờ lại có sinh vật không xác định gọi cậu là sếp.
"Thơm quá... Người ngoại tộc, thơm..."
"Sếp cũng rất thơm..."
Tang Hủ không nhìn ngang ngó dọc, đi thẳng đến phòng thư. Vì đi qua sảnh sẽ quay lưng về phía quầy lễ tân, nên cậu đi lùi.
Cửa phòng thư đóng chặt, có một chiếc bàn đặt ở cửa, trên đó là sổ đăng ký. Tang Hủ lật sổ, trang đầu tiên ghi:
Gửi thư chỉ cần điền tên và số điện thoại của người nhận.
Công ty có thể nhận thư, xin gửi tới "cao ốc Ngân Kiên quận Hải Điện, Bắc Kinh".
Cậu áp tai vào cửa, bên trong im lặng như tờ, không biết trong phòng thư có gì. Cậu lại nằm xuống, nhìn kẽ hở dưới cửa.
Cậu nhìn thấy trong kẽ hở có một đôi chân xanh tím, móng chân đen ngòm, như không rửa chân mấy trăm năm vậy.
Cậu lấy một viên Bổ Thiên Đan từ trong túi ra, viết tên Hàn Nhiêu vào sổ đăng ký.
Con người Hàn Nhiêu rất tốt, Tang Hủ muốn cứu anh ta.
Lúc trước đã cân nhắc đến việc gửi thư nặc danh, nhưng nghĩ đến rất dễ bị truy ngược thư, có thể Tang Hủ sẽ bị lộ. Lén lút bỏ Bổ Thiên Đan ở cổng nhà Hàn Nhiêu cũng không khả thi, camera giám sát có ở khắp nơi, cậu rất dễ bị ghi hình.
Chẳng biết bên chuyển phát của công ty này làm việc có hiệu quả không, nếu có, dùng nó gửi Bổ Thiên Đan là an toàn nhất. Hàn Nhiêu không thể nào tra hỏi sinh vật không xác định là ai bảo nó gửi hàng được.
Đang định bỏ Bổ Thiên Đan vào cửa, cậu chợt nhớ đến quy định cuối cùng của công ty.
——Số nhân viên không được thấp hơn 6.
Hai người giấy, một bảo vệ nguy hiểm, một ông già phòng thư, cộng thêm bản thân cậu (sếp tổng kiêm nhân viên), tạm tính là năm nhân viên, còn thiếu một người.
Bất kể là táo bón hay đột tử, Tang Hủ đều không muốn thử nghiệm.
Cậu ngẫm nghĩ, quay lại văn phòng sếp tổng, lục tìm hợp đồng tuyển dụng trong ngăn kéo. Tên công ty trên hợp đồng để trống, cậu viết bừa "Công ty hữu hạn Ác Mộng", bên B viết tên Hàn Nhiêu. Ở cuối hợp đồng bổ sung một điều khoản quan trọng——
"Bên B chấp thuận hợp đồng tuyển dụng, làm việc cho công ty, thì bên A lập tức cung cấp một viên Bổ Thiên Đan cho bên B."
Dòng lương tháng viết "một viên Bổ Thiên Đan", cậu sửa "một" thành "nửa", rồi thêm một dòng chú thích ở cuối trang: "Viên Bổ Thiên Đan vừa cung cấp sẽ được ứng trước từ lương tháng."
Cậu in hợp đồng, đặt ở cửa phòng thư, rồi lượn một vòng ở sảnh, quay về thì phát hiện hợp đồng ở cửa phòng thư đã biến mất. Móc danh sách nhân viên ra, lặng lẽ chờ đợi, một phút sau, tên Hàn Nhiêu từ từ xuất hiện trên đó.
Thư đã được gửi đi thật rồi.
Hàn Nhiêu đã đồng ý nhận việc thật rồi.