Chương 6: Cúng Na

Thi Thể Nói Mơ - Dương Tố thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghỉ ngơi hai tiếng, cả nhóm tiếp tục hành trình. Chân Diệp Tân đi lại khó khăn, nên Tang Hủ và Hàn Nhiêu thay nhau cõng cậu ta. Dọc đường, thỉnh thoảng lại thấy vài bộ xương khô, mọi người giả như không nhìn thấy, tập trung đi tiếp. Đi được khoảng một tiếng, phía trước bỗng hiện ra một tia sáng. Thẩm Tri Đường tưởng đã đến cửa hang, chạy vội lên, nhưng lại chết đứng trước cửa động.
Tang Hủ cùng Hàn Nhiêu bước ra khỏi hang, trước mắt quang đãng hẳn. Họ đang đứng trong một tòa tháp, bốn bức tường đá khắc đầy hoa văn, xung quanh là vô số hang động lớn nhỏ, bên trong đều có thi thể mặc đồ cổ ngồi thiền định. Nhìn thoáng qua, họ như lạc vào chốn Phật đường dưới lòng đất. Những xác ướp kia chính là tiên nhân của dòng họ Tang đã tu luyện thành thần.
Tang Hủ nhìn kỹ vào các hang động bên dưới, thấy trên vách đá có khắc chữ:
Tang Ly Ưu, Tang Hoàn Chân, Tang Chính Nam...
"Đây không phải là những vị tổ tiên trong bài vị ở nhà cụ sao?" Diệp Tân băn khoăn.
"Phải chăng đây là nơi chôn cất dòng họ Tang?" Hàn Nhiêu hỏi.
"Các vị tiền nhân, chúng tôi đều là người tốt," Diệp Tân lẩm bẩm, "Xin các vị đừng quấy nhiễu, đừng đứng dậy, đừng nói gì, để chúng tôi yên ổn lấy được Bổ Thiên Đan trở về."
Thẩm Tri Đường trợn mắt nhìn cậu, Diệp Tân vội bịt miệng, không dám nói nữa.
Mọi người dè dặt như sợ làm phiền đến tổ tiên nơi đây, rón rén đi về phía đối diện. Ở đó có một cánh cổng đá cổ xưa, hai bên dựng tượng đá cao hơn hai mét. Những bức tượng đều là tướng quân mặc giáp, nhưng đầu hơi cúi xuống, như đang nhìn xuống người phía dưới.
Trên cổng treo một tấm biển đề chữ:
Quỷ Môn Quan
Diệp Tân run lên, hỏi: "Đây đúng là Quỷ Môn Quan thật chứ?"
Thẩm Tri Đường nói nhỏ: "Dù các anh có không tin, nhưng tôi nghĩ đây đúng là Quỷ Môn Quan. Đẩu Mẫu Nguyên Quân là thần cai quản địa phủ, bà có thể mở đường đến Quỷ Môn Quan, điều này rất hợp lý."
"Thôi chết, làm sao ra được đây?" Diệp Tân trợn mắt.
"Làng Quỷ Môn, Quỷ Môn Quan..." Cô ngoảnh đầu chỉ vào xác ướp, "Các anh có nhìn thấy không, chúng đều đang quay về phía chúng ta kìa."
Tang Hủ quay đầu nhìn, quả nhiên, tất cả xác ướp đều quay về hướng họ. Nếu chúng vẫn còn mắt, thì đúng là chúng đang nhìn về Quỷ Môn Quan.
Tang Hủ cảm thấy, hình như chúng... đang canh giữ Quỷ Môn Quan.
"Tôi đoán, nhà họ Tang là tín đồ của Đẩu Mẫu Nguyên Quân, họ đang canh giữ âm tào địa phủ mà Đẩu Mẫu Nguyên Quân cai quản," Thẩm Tri Đường quan sát xung quanh, nói, "Thậm chí, rất có thể nhà họ Tang là sứ giả của Đẩu Mẫu Nguyên Quân ở nhân gian."
"Vậy sao người nhà họ Tang trên dương thế lại trở nên như vậy?" Diệp Tân lại hỏi.
Thẩm Tri Đường lắc đầu, "Không rõ. Có thể họ gặp phải biến cố gì đó, hoặc Đẩu Mẫu Nguyên Quân đã bỏ rơi họ. Nếu biến cố đến từ bên ngoài còn tốt, chúng ta xuống đây là thoát khỏi nguy hiểm rồi. Nhưng nếu biến cố đến từ Đẩu Mẫu Nguyên Quân..."
Thế thì phải cẩn thận hơn bao giờ hết.
"Tôi nghiêng về phía biến cố đến từ bên ngoài," Thẩm Tri Đường xoè tay, nói, "Dù sao thì chúng ta vừa hiến máu, Đẩu Mẫu Nguyên Quân mới mở cửa cho chúng ta, đúng không? Trong giấc mộng này, thân phận của chúng ta đều là người nhà họ Tang. Điều này chứng tỏ, Đẩu Mẫu Nguyên Quân vẫn quan tâm đến tín đồ của bà."
Hàn Nhiêu và Diệp Tân gật đầu lần lượt.
Tang Hủ nhìn quanh, không thấy con đường nào khác.
Hình như bước vào Quỷ Môn Quan là lựa chọn duy nhất của họ.
Hàn Nhiêu đột nhiên hỏi: "Mọi người có thấy lạ không? Tổ tiên dạy, cấm thắp nến ban đêm, không gặp người dưới trăng. Lạy Thiên Nữ trong miếu, cúng tế dâng huyết thực. Lên cầu chớ ngoảnh đầu, hết mười ngày về nhà. Chúng ta đã lạy Thiên Nữ, dâng huyết thực, cũng đã lên cầu, không phải bước tiếp theo là về nhà sao? Tại sao chúng ta còn phải vào Quỷ Môn Quan?"
Đồng tử mắt Tang Hủ ngưng tụ, cậu nhạy bén nhận ra họ đã mắc phải một sai lầm nghiêm trọng.
"Cúng nhầm rồi," Cậu nói.
"Gì?" Diệp Tân sợ nhất là tin xấu đột ngột, "Cúng nhầm gì?"
"Lời tổ tiên dạy không phải bảo chúng ta cúng Thiên Nữ, chúng ta cúng nhầm thần rồi," Tang Hủ quay đầu đi ngay, "Không thể vào được, mau quay lại."
Mọi người giật mình tái mặt, nghi ngờ quay theo cậu, nhưng khi quay về chỗ cũ, họ phát hiện lối vào hang đã biến mất. Mọi người hoang mang, tưởng mình đi lạc, tìm kiếm quanh cả tòa tháp nhưng vẫn không thấy lối vào.
Diệp Tân hoảng loạn, "Tôi bị ảo giác à? Chúng ta vào đây từ một đường hầm rất tối và dài đúng không?"
Thẩm Tri Đường nói: "Cúng nhầm thần chỉ là phỏng đoán của anh Kiến Quốc, sao các anh không tin tưởng phân tích của tôi? Tôi cho rằng có thể đi theo lối mà Đẩu Mẫu Nguyên Quân đã mở cho chúng ta."
Quả thật, ba chữ Quỷ Môn Quan quá đáng sợ, không đến bước đường cùng, chẳng ai muốn vào gặp ma. Hàn Nhiêu nói: "Hay là phân tích tại sao lối vào lại biến mất trước đã?"
"Chắc chắn ở đây có một lối vào, chúng ta không thể tự dưng xuất hiện ở đây được," Diệp Tân giơ tay, "Lẽ nào không khí ở đây gây ảo giác, khiến chúng ta bị ảo giác tập thể?"
Tang Hủ không thể tin vào mắt mình, nhắm mắt đi vòng quanh đáy tháp mò mẫm, nhưng vẫn không tìm thấy lối vào.
Cậu đứng im, lòng càng lúc càng nặng nề.
Từ khi đến làng Quỷ Môn, mọi việc xảy ra đều không thể giải thích bằng khoa học, cũng không thể dùng lý luận thông thường để lý giải. Cách giải thích duy nhất hợp lý, chính là có ma bám theo họ, bịt mất lối vào.
Ma bám theo họ, không phải chính là Châu Hà sao? Nhưng Châu Hà không có lý do trêu đùa họ.
"Hi hi hi..."
Bỗng nhiên, họ nghe thấy tiếng cười vọng từ phía sau.
Mọi người quay đầu lại, phát hiện một xác ướp ngồi trong hang động đang run bần bật. Tiếng cười phát ra từ đó, vai rung lên, như đang cười âm u.
"Té rồi, xác chết vẫn sống dậy," Diệp Tân sợ đến mức răng va vào nhau.
Lúc nãy Hàn Nhiêu đã thả cậu ta xuống để tìm lối vào, giờ cậu vội vàng ôm lấy Tang Hủ, sợ nếu chạy trốn mà bỏ rơi cậu.
"Không phải thi thể nhà họ Tang," Tang Hủ nói, "Đằng sau nó có thứ gì đó."
Hàn Nhiêu giơ nến, ánh sáng soi qua vai xác ướp. Quả nhiên, phía sau nó có một bóng đen. Bóng đen chậm rãi thò đầu ra, không ngờ lại là gương mặt bị bắn thủng lỗ chỗ của An Hoà. Gương mặt cô giờ đã biến dạng kỳ dị, nếu không phải nhìn thấy quần áo, họ chẳng thể nhận ra cô.
Cô vừa lộ mặt, Tang Hủ nhìn gương mặt cô, đầu óc cậu lập tức đau nhói.
"Thôi chết, chị ta vào theo từ bao giờ?" Diệp Tân hét lên.
"Đừng nhìn cô ta, mau chạy đi!" Hàn Nhiêu giơ súng bắn thẳng một phát vào An Hoà, "Mọi người mở cổng, tôi bọc hậu!"
Nhìn gương mặt anh ta, đôi mắt đều chảy máu tươi.
Thẩm Tri Đường quay đầu bỏ chạy, lao thẳng đến Quỷ Môn Quan.
Tang Hủ cởi áo ngoài ra sức ném, áo trùm lên đầu An Hoà. Hàn Nhiêu biết ơn liếc nhìn Tang Hủ, tiếp tục bắn. Tang Hủ kéo Diệp Tân dậy, theo Thẩm Tri Đường đi mở cổng. Ba người dùng hết sức đẩy cổng đá mở được một kẽ hở. Thẩm Tri Đường chui vào trước tiên, sau đó là Diệp Tân đi khập khiễng. Hàn Nhiêu vừa bắn vừa lùi, bảo Tang Hủ đi trước: "Cậu đi trước đi!"
Tang Hủ gật đầu, quay người chui qua kẽ hở. Bên trong Quỷ Môn Quan đen ngòm, không có nến, giơ tay không thấy năm ngón. Không biết Diệp Tân và Thẩm Tri Đường đã đi đâu, Tang Hủ gọi mấy tiếng không ai đáp. Lúc sau, cậu phát hiện mình đã bị tách khỏi nhóm.
Lạc mất đồng đội ở nơi này chẳng phải chuyện hay, cậu vội vàng mò mẫm quay về cổng đá, nhưng tay chạm vào thấy lồi lõm lạnh ngắt, chẳng phải cảm giác bằng phẳng của cổng đá.
Không chỉ không mò thấy cổng đá, mà từ lúc nào, cậu cũng không nghe thấy tiếng súng của Hàn Nhiêu nữa.
Cậu nhận ra chuyện lạ lại xảy ra, cổng vào lại biến mất.
Cậu hít sâu vài hơi, giữ bình tĩnh, lắng nghe xung quanh, xác nhận không gian này chắc hẳn không có sinh vật sống nào khác ngoài cậu, bèn móc nến từ bàn thờ Đẩu Mẫu Nguyên Quân lúc trước trong túi vải ra, dùng bật lửa thắp sáng. Ánh lửa bập bùng, trước mắt bừng sáng, cậu nhìn thấy mình đang tựa vào một tấm bia đá đề chữ "Quán Mạnh Bà", bên dưới có dòng chữ nhỏ:
Đi tiếp tám dặm, đến đình Bác Y.
"Quán Mạnh Bà", "Đình Bác Y" là hai trong tám địa danh âm phủ, đều là chốn dưới địa phủ. Tang Hủ chau mày, không ngờ đằng sau Quỷ Môn Quan lại là cõi âm thật... Ngoảnh đầu nhìn, có một chiếc quan tài đặt sau bia đá.
"Thôi chết, đây không phải quan tài của Mạnh Bà sao?"
Vẫn cứ cảm giác mình sẽ không xui xẻo thế, Tang Hủ nhìn kỹ hoa văn trên quan tài, cậu không am hiểu văn vật, nhưng nhờ trí nhớ tốt, nhớ hoa văn trên quan tài này giống hệt hoa văn trong những hang động trước Quỷ Môn Quan. Người chôn trong quan tài tám phần mười là tổ tiên nhà họ Tang, chứ không phải Mạnh Bà.
Nghĩ vậy, lòng cậu bình tĩnh hơn.
Cậu đang định bỏ đi, bỗng nghe thấy quan tài kêu lạch cạch, mấy ngón tay xanh tím thò ra từ kẽ hở nắp quan tài.
Nhìn là biết ngón tay này không phải của người, da đầu Tang Hủ tê rần, nhanh chóng bê một tảng đá to tới, đè lên quan tài.
Ngón tay không thò ra được nữa, cậu nghe thấy tiếng móng tay cào quan tài vọng ra, roèn roẹt, nghe mà sởn gai ốc.
"Ha." Một tiếng cười khẩy vọng từ sau lưng.
Cậu ngoảnh đầu nhìn, chẳng có gì cả, tháo kính ra, trong tầm nhìn mơ hồ xuất hiện một bóng người áo đỏ đeo mặt nạ.
Là Châu Hà.
Tổ tiên dạy: "Lạy Thiên Nữ trong miếu, cúng tế dâng huyết thực."
Giọng địa phương nặng, mấy câu này họ phiên dịch bằng tiếng phổ thông, bị nhầm vài chữ.
Thực ra chắc hẳn lời tổ tiên dạy là: "Lạy Thiên Nữ trong miếu, cúng Na dâng huyết thực."
Người họ nên cúng không phải Đẩu Mẫu Nguyên Quân, mà là Châu Hà.
"Xin lỗi, trước đây đã xúc phạm ngài," Tang Hủ xin lỗi thành khẩn.
Châu Hà nheo mắt quan sát cậu, "Ta không thấy ngươi áy náy chút nào."
Tang Hủ tiếp tục xin lỗi, "Tôi sai rồi."
"Hừ."
"Ngài có biết ra ngoài như thế nào không?" Tang Hủ hỏi.
Châu Hà khoanh tay nghiêng đầu nhìn cậu, "Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?"
Tang Hủ im lặng một giây, hỏi: "Không phải chúng ta là vợ chồng sao?"
Bóng người áo đỏ đằng xa biến mất, ngay sau đó, mặt nạ dữ tợn xuất hiện trước mắt.
Hàng mi cong dài của Tang Hủ run nhè nhẹ, cậu cảm nhận được Châu Hà đang quan sát mình. Người đàn ông kiêu ngạo này như đang xem xét một món đồ bằng ngọc, kỹ lưỡng, tập trung, ánh mắt như lửa, thiêu đốt mặt cậu.
"Ta nhớ, ngươi không chịu thành thân với ta," Châu Hà cười khẩy, "Không chịu cũng vô ích, nhà họ Tang đã dâng ngươi cho ta, ngươi không phản đối được đâu."
Nghe hắn nói xong, Tang Hủ bỗng nhớ đến người gọi bí ẩn nọ từng nói dòng họ đã dâng mình cho hắn.
Lẽ nào Châu Hà là người gọi đó?
Lòng Tang Hủ thắt lại, hỏi: "Là ngài gọi đến Đài phát thanh Ác Mộng ư?"
"Gọi Đài phát thanh gì cơ?" Châu Hà ù ù cạc cạc nhìn cậu, "Ngươi đang nói gì thế?"
Tang Hủ: "..."
Xem ra không phải Châu Hà. Người gọi bí ẩn nọ nghe rất tà ác, khác hẳn Châu Hà.
"Không có gì, em muốn nói," Tang Hủ nhìn cái mặt nạ dữ tợn của hắn, "Em bằng lòng gả cho ngài."
Châu Hà tặc lưỡi, như không tin lắm, "Thế à?"
Đồng tử mắt Tang Hủ đen láy mà trong veo, vừa sáng rực vừa chân thành.
Người bình thường nói dối sẽ không có ánh mắt trong veo thế này, trừ phi kẻ đó là một kẻ lừa đảo bẩm sinh.
"Em đã nhận ra sức mạnh của ngài," Tang Hủ dùng thái độ xu nịnh sếp, mặc kệ rốt cuộc mình có sai hay không, đầu tiên phải nhận lỗi đã, "Em xin lỗi cho sự ngu muội trước đây của mình. Ngài chăm sóc, bảo vệ em như thế, tha thứ cho sự vô lễ của em, em lại chẳng hề hay biết, có mắt không tròng."
Châu Hà bật cười lạnh lùng.
Rõ ràng hắn không tin.
Tang Hủ cũng không định làm hắn tin, cậu chỉ nói: "Xin hãy cho em cơ hội hầu hạ ngài, em nhất định sẽ trân trọng gấp bội."
"Ăn nói dễ nghe thật đấy," Sau tấm mặt nạ, đồng tử mắt đen thăm thẳm của Châu Hà toát ra vẻ nguy hiểm, "Có điều ta nhắc nhở ngươi, cúng Na phải dâng huyết thực."
"Cụ cố muốn huyết thực như thế nào?" Tang Hủ khiêm tốn hỏi.
Châu Hà cười khẽ, trong lòng Tang Hủ bỗng có linh cảm chẳng lành.
Hắn hơi cúi đầu, tua rua dưới d** tai phải lay động. Chỉ nghe thấy hắn trầm giọng nói: "Ngươi nghĩ sao?"
Tang Hủ lập tức vỡ lẽ, bản thân cậu chính là huyết thực của Châu Hà.
Cổ họng cậu thít lại, hơi do dự.
Tiếng móng tay cào quan tài đã biến mất từ lâu, kể từ khi Châu Hà xuất hiện, thứ trong quan tài bèn im lặng như đã chết rồi. Trong hang động yên tĩnh, chỉ còn lại nhịp tim của bản thân cậu, kêu thình thịch.
Mạng sống quan trọng hơn tiết tháo, ở nơi nguy hiểm này, cậu không nghĩ mình có thể trốn thoát an toàn mà không có sự giúp đỡ của Châu Hà.
Lấy lòng Châu Hà, thoát khỏi giấc mộng, đây là phương châm hành động mà cậu đã quyết định từ trước.
Cậu mất năm giây để quyết định.
Cậu hít sâu một hơi, ngửa đầu nhắm mắt, hơi kiễng mũi chân. Châu Hà đứng im bất động, ánh mắt bỡn cợt dừng trên gương mặt của thanh niên trước mắt, nhìn cậu gồng khuôn mặt trắng muốt tựa ánh trăng, toát ra chút dè dặt và sợ hãi không thể phát hiện ra, xích lại gần mình từng chút một.
Không khí lạnh toát phả lên mặt Tang Hủ, cậu biết mình đã rất rất gần Châu Hà. Dù cho đối phương là một sinh vật không xác định, không nhìn thấy được, nhưng hình như cậu cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của hắn.
Giờ phút này, dường như một giây dài hơn cả một thế kỷ.
Khí lạnh tựa vật chất, Tang Hủ cảm nhận được môi mình chạm vào tấm mặt nạ Na Thần lạnh toát.