Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Bao Cát Không Thể Hỏng
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng hôn buông xuống đỉnh Thanh Vân Sơn, nhuộm những đám mây trôi lững lờ thành sắc cam rực rỡ. Gió núi se lạnh lướt qua những mái cong cổ kính của Thanh Vân Môn – một tông môn tu tiên nhỏ bé nhưng đã tồn tại gần vài trăm năm.
Sau khu luyện võ của ngoại môn, nơi khuất nẻo và tĩnh mịch, cảnh tượng lại chẳng hề yên bình như vẻ ngoài của tông môn.
"Hỏa Cầu Thuật!"
Một tiếng quát non nớt nhưng đầy quyết tâm vang lên. Vương sư huynh, đệ tử ngoại môn ở Luyện Khí tầng năm, hai tay kết ấn, mặt đỏ gay vì dồn linh lực. Từ lòng bàn tay hắn, một quả cầu lửa to bằng đầu người bùng cháy dữ dội phóng thẳng tới một bóng người đang đứng yên cách đó không xa.
"BÙM!"
Quả cầu nổ mạnh, tia lửa bắn tứ tung, để lại vệt cháy đen sì trên mặt đất.
Trần Trường Sinh – mục tiêu của đòn công kích – khẽ rùng mình.
"A… đau…" Hắn lẩm bẩm, mặt nhăn như đấm, cặp lông mày nhíu chặt, gương mặt thanh tú nhăn nhó như bánh đa ngâm nước.
Cơn đau quen thuộc lại tràn về. Không phải đau bỏng thông thường, mà là thứ cảm giác bị khuếch đại gấp bội vì thể chất kỳ dị của hắn. Hắn cảm nhận rõ từng luồng nhiệt năng xuyên qua lớp vải thô, thiêu đốt từng tế bào da, len lỏi vào thịt, như muốn nung chín cả xương tủy bên trong. Cảm giác như hàng vạn cây kim lửa đồng loạt đâm thẳng vào thần kinh, khiến toàn thân căng cứng, gần như tê liệt.
Nhưng điều kỳ lạ là, sau vụ nổ, lớp áo vải thô chỉ hơi cháy xém, còn làn da bên dưới vẫn trắng nõn, không một vết thương.
Đây chính là đời sống hằng ngày của Trần Trường Sinh tại Thanh Vân Môn – một bao cát sống thực thụ.
"Hụt… hụt… Sao vẫn chưa trúng vậy?" Vương sư huynh chống gối, thở dốc, mồ hôi đầm đìa. Hắn đã bắn hơn hai mươi quả cầu lửa, linh lực cạn kiệt, tay chân run rẩy, đầu óc choáng váng.
Hắn ngước nhìn "bia tập" của mình. Trần Trường Sinh vẫn đứng thẳng, quần áo thêm vài vết cháy, gương mặt hơi nhăn, nhưng hoàn toàn không bị thương.
Vương sư huynh vừa ghen tị, vừa bực bội. Gã này, Trần Trường Sinh, là kẻ dị biệt nổi danh khắp Thanh Vân Môn. Không linh căn, không thể tu luyện Luyện Khí. Thần thức yếu ớt, Luyện Hồn cũng vô vọng. Nhưng lại có thân thể cứng chắc đến mức không tưởng.
"Trường Sinh sư đệ, đệ… còn ổn không?" Vương sư huynh cố nặn ra nụ cười, hỏi câu hỏi mà hắn biết trước câu trả lời.
Trần Trường Sinh thở dài, dằn xuống cơn đau còn âm ỉ. Hắn phủi bụi trên vai, ngẩng mặt lên, gương mặt vẫn nhăn nhó, nhưng lại hỏi một câu khiến Vương sư huynh suýt ngã ngửa:
"Vương sư huynh, xong chưa ạ? Tới giờ ăn ở Tạp Dịch Viện rồi. Đi trễ là hết đồ ngon đó."
Vương sư huynh choáng váng, suýt ngã sấp mặt. Hắn – một tu sĩ Luyện Khí tầng năm – luyện công đến kiệt sức, tay chân sưng vù, còn người bị đánh thì lại lo mất suất cơm. So sánh này quá đau lòng.
"Xong… xong rồi…" Hắn phẩy tay yếu ớt, "Đa tạ sư đệ."
Nói xong, hắn lê bước nặng nề về phòng nghỉ, lòng thầm nghĩ: tên Trường Sinh này đúng là quái vật. Lần sau luyện pháp, chi bằng tìm con lợn rừng. Ít ra đánh vào còn thấy đau, còn có cảm giác thành tựu.
Nhìn bóng lưng xiêu vẹo của Vương sư huynh, Trần Trường Sinh mới thật sự thở phào. Lại một ngày làm bao cát trôi qua. Hắn xoa xoa ngực – nơi vừa hứng trọn Hỏa Cầu Thuật. Dù không tổn thương, nhưng cơn đau vẫn còn sót lại, như bóng ma dai dẳng.
Hắn thong thả bước về Tạp Dịch Viện – nơi ở của những đệ tử không tư chất tu tiên, chuyên làm việc vặt trong tông môn. Con đường đá xanh quen thuộc, hai bên là hàng cây cổ thụ. Vài đệ tử ngoại môn đi ngang, nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp: người thương hại, kẻ tò mò, có cả ánh mắt ngưỡng mộ khó hiểu.
Trần Trường Sinh đã quen. Hắn cúi đầu, bước nhanh hơn. Không cần thương hại, cũng chẳng cần ngưỡng mộ. Hắn chỉ muốn yên lặng.
Một cơn gió thoảng qua, chiếc lá khô lìa cành rơi nhẹ lên vai hắn. Cảnh chiếc lá xoay vòng giữa không trung bỗng khơi lại ký ức đẫm máu – ký ức mà hắn cố chôn vùi suốt bao năm.
Lúc đó hắn mười tuổi. Cha mẹ hắn là hai tán tu Luyện Khí kỳ, sống đời phiêu bạc, tuy vất vả nhưng gia đình luôn tràn đầy tiếng cười. Họ dạy hắn biết chữ, dạy làm người, và những điều cơ bản về tu tiên. Nhưng họ chẳng bao giờ dạy hắn cách đối mặt với sự tàn khốc của thế giới này.
Trong một lần săn yêu thú đổi linh thạch, họ đụng độ một nhóm cướp tu. Một trận chiến bất cân sức. Cha mẹ hắn chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ con trai. Hắn vẫn nhớ cha dùng thân chắn đao cho mẹ, mẹ dùng linh lực cuối cùng đẩy hắn ra xa.
Tên cướp đầu lĩnh – mặt sẹo, mắt hung ác – cười lạnh, vung đại đao chém thẳng về phía hắn. Hắn nhắm nghiền mắt, chờ cái chết.
Một cơn đau xé toạc trời đất ập đến. Đau đến mức linh hồn như bị xé thành từng mảnh. Nhưng… chỉ có đau. Khi run rẩy mở mắt, hắn thấy thanh đại đao đã gãy làm đôi, tên cướp thì hộc máu, ngã lăn, nhìn hắn như nhìn quái vật.
Hắn nhìn xuống cơ thể. Quần áo rách nát, nhưng da thịt không một vết xước. Hắn vừa chịu trọn một đao toàn lực từ tu sĩ Trúc Cơ kỳ – và sống sót.
Lúc đó, một vị trưởng lão Thanh Vân Môn đi ngang qua. Ông xử lý đám cướp còn lại, rồi đưa đứa trẻ mồ côi, chìm trong tuyệt vọng và đau đớn, về tông môn.
Vị Lý trưởng lão năm ấy từng đặt nhiều kỳ vọng vào hắn. Một đứa trẻ có thể chất phi thường như vậy chắc chắn là kỳ tài Luyện Thể hiếm thấy. Ông thử đủ mọi cách: pháp khí, bí pháp, kiểm tra linh căn…
Kết quả khiến ai nấy thất vọng.
"Không có linh căn… Thật đáng tiếc, thật đáng tiếc…" Lý trưởng lão lắc đầu, ánh mắt từ hy vọng chuyển sang lạnh nhạt. "Thân thể tuy cứng rắn, nhưng như cái thùng gỗ không đáy – không thể tích tụ linh lực. Không linh lực, Luyện Thể cũng chỉ là con đường cụt."
Và thế là, Trần Trường Sinh – kỳ tài trong tưởng tượng – bị "gửi" vào Tạp Dịch Viện. Từ đó, cuộc đời hắn bước vào trang mới: địa ngục trần gian mang tên "bao cát".
Ban đầu, chỉ vài sư huynh đệ tò mò thử xem hắn có thật sự cứng như đồn. Họ dùng tay đấm, chân đá. Khi phát hiện hắn đúng là "đao thương bất nhập", tin đồn lan rộng. Dần dần, hắn trở thành bia tập chung của toàn ngoại môn.
Người luyện quyền pháp, cước pháp mới tìm đến hắn. Kẻ mới học Hỏa Cầu, Phong Đao, Thủy Tiễn cũng tới thử. Thậm chí có người còn dán cả Định Thân Phù, Trọng Lực Phù lên người hắn để kiểm nghiệm hiệu quả.
Lần nào hắn cũng chịu đựng cơn đau tột cùng. Nhưng hắn không chết, không thương. Hắn chỉ biết cắn răng chịu đựng, ngày này qua ngày khác. Ước mơ lớn nhất của hắn không phải trở thành cường giả, hay báo thù cha mẹ – mà chỉ là được ngủ một giấc trọn vẹn, không bị ai kéo dậy giữa đêm để "thử chiêu".
"Trường Sinh, về rồi à? Mau lại đây ăn cơm, ta giữ cho ngươi cái đùi gà đây." Một giọng nói sang sảng kéo hắn về thực tại. Trương mập – quản lý bếp Tạp Dịch Viện, người đối xử tốt nhất với hắn ở đây.
Trần Trường Sinh mỉm cười – nụ cười chân thành hiếm hoi. "Cảm ơn Trương thúc."
Bữa ăn ở Tạp Dịch Viện đơn sơ: cơm trắng, rau luộc, một món mặn. Nhưng với Trần Trường Sinh, đây là khoảnh khắc bình yên nhất trong ngày. Hắn ngồi một góc, ăn chậm rãi, tận hưởng hơi ấm của thức ăn lan trong bụng.
Hắn không biết, trong lúc hắn thưởng thức bữa tối đạm bạc, tại Chính Điện Thanh Vân Môn, không khí đang căng thẳng đến nghẹt thở.
Chưởng môn Triệu Sơn Hà – lão nhân râu tóc bạc trắng, ánh mắt vẫn sắc như kiếm – ngồi trên chủ vị, sắc mặt u ám. Xung quanh là năm vị trưởng lão, ai nấy đều lo lắng, mặt mày sầu não.
Giữa điện, một lá thư bằng da dê màu đen nằm im, toát ra luồng sát khí lạnh lẽo.
"Hắc Phong Trại thật quá ngông cuồng!" Vị trưởng lão râu đỏ giận dữ đập tay xuống bàn, ly trà bật tung. "Dám đòi chúng ta cống nạp một nửa linh thạch hàng năm và mười đệ tử có tư chất! Đây là muốn dẫm lên đầu Thanh Vân Môn chúng ta sao!"
Một trưởng lão gầy gò, thận trọng hơn, thở dài: "Vương trưởng lão bớt giận. Đại ca Hắc Phong Trại – Hắc Phong Lang – là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, nổi tiếng hung tàn, thủ đoạn độc ác. Dưới trướng hắn có cả trăm lâu la, không ít đã đạt Luyện Khí hậu kỳ. Thực lực chúng… thực sự vượt xa chúng ta."
Lời này khiến cả đại điện chìm trong im lặng. Sự thật phũ phàng mà không ai muốn thừa nhận. Thanh Vân Môn chỉ là môn phái hạng bét. Chưởng môn Triệu Sơn Hà mới đột phá Trúc Cơ trung kỳ vài năm, nền tảng chưa vững. Các trưởng lão còn lại đều ở Trúc Cơ sơ kỳ. So với Hắc Phong Trại – đúng là trứng chọi đá.
"Cống nạp? Tuyệt đối không thể!" Triệu Sơn Hà trầm giọng, âm vang khắp điện. "Thanh Vân Môn có thể yếu, nhưng không thể mất khí phách. Hôm nay cúi đầu, ngày mai bị đè nén thêm. Danh tiếng tông môn tan nát, còn mặt mũi nào tồn tại ở Trung Châu?"
"Vậy… chưởng môn muốn quyết chiến?" Vị trưởng lão cẩn trọng hỏi, giọng run run.
Triệu Sơn Hà không trả lời. Ông nhìn ra ngoài điện, nơi mây chiều đã chuyển sang tím thẫm. Quyết chiến? Dễ nói. Nhưng hậu quả thì sao? Tông môn có thể diệt vong. Cơ nghiệp tổ tiên mấy trăm năm – tan thành mây khói.
Các trưởng lão tranh luận, bầu không khí bi quan. Có người đề nghị bỏ chạy, di tông môn đến nơi khác. Có kẻ muốn liều chết giữ danh dự. Lại có ý kiến cầu viện tông môn lớn – nhưng cái giá phải trả chắc chắn không nhỏ.
Tin tức về thư hù dọa lan nhanh trong các đệ tử nòng cốt, rồi tới ngoại môn. Cả Thanh Vân Môn chìm trong lo sợ, hoang mang. Ai cũng lo cho vận mệnh bản thân. Luyện công cũng uể oải, chẳng còn ai tập trung.
Chỉ một người cảm thấy… vui.
Trần Trường Sinh phát hiện, mấy ngày nay cuộc sống dễ chịu hơn hẳn. Không ai đến "mượn" hắn làm bao cát. Các sư huynh đệ suốt ngày bàn tán Hắc Phong Trại, mặt ai cũng lo lắng. Hắn có được vài ngày bình yên hiếm hoi – được ngủ trọn giấc, không bị quấy rầy.
"Giá mà Hắc Phong Trại cứ uy hiếp mãi thì tốt quá," hắn thầm nghĩ, tay phơi quần áo trong sân Tạp Dịch Viện.
Trong lúc cả tông môn chìm trong bế tắc, tại đại điện, Lý trưởng lão – người từng đưa Trần Trường Sinh về – bỗng vỗ đùi một cái.
"Phải rồi! Chúng ta vẫn còn một 'vũ khí bí mật'!"
Mọi ánh mắt đổ dồn về ông – có nghi hoặc, có tò mò, và ánh lên một tia hy vọng le lói.
Lý trưởng lão hắng giọng, ánh mắt sáng lạ thường: "Chư vị còn nhớ đứa trẻ năm đó không? Trần Trường Sinh… kẻ có thân thể đao thương bất nhập!"