Chương 2: Họa Đến Từ Hắc Phong Trại

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 2: Họa Đến Từ Hắc Phong Trại

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời của Lý trưởng lão như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, khiến không khí vốn đã căng thẳng trong Chính Điện càng thêm phần xáo động.
"Vũ khí bí mật? Trần Trường Sinh?"
Vị trưởng lão họ Vương, râu đỏ, là người đầu tiên lên tiếng, giọng đầy vẻ nghi ngờ và khinh miệt: "Lý trưởng lão, ngài đang đùa sao? Trần Trường Sinh chỉ là một tiểu tạp dịch, không linh căn, không tu vi. Dùng hắn làm vũ khí bí mật? Chẳng lẽ chúng ta định sai nó ra quét dọn trước mặt Hắc Phong Trại để họ tức chết hay sao? Thanh Vân Môn dù có suy yếu đến đâu cũng không thể để mặt mũi tu sĩ rơi xuống mức độ này!"
Chưởng môn Triệu Sơn Hà không lên tiếng, nhưng đôi mày bạc đã nhíu chặt. Ông nhìn Lý trưởng lão, ánh mắt chờ đợi một lời giải thích thỏa đáng. Các trưởng lão khác cũng xì xào bàn tán, rõ ràng không ai coi đề nghị này là nghiêm túc.
Trước làn sóng hoài nghi, Lý trưởng lão không hề lay động. Ông đứng dậy, chắp tay cung kính: "Chưởng môn, thưa các vị trưởng lão, xin hãy nghe lão phu nói hết. Đúng là Trần Trường Sinh không có tu vi, nhưng thân thể của hắn... các vị có lẽ chưa từng tìm hiểu kỹ."
Ông hắng giọng, lần này kể lại sự việc năm xưa với chi tiết đầy đủ hơn: "Năm đó, tên cướp thủ lĩnh là một tán tu Trúc Cơ sơ kỳ. Chính lão phu tận mắt chứng kiến hắn dùng một thanh pháp khí hạ phẩm chém toàn lực vào người Trần Trường Sinh. Kết quả là sao? Pháp khí gãy đôi, tên cướp bị chấn ngược, phun máu ngã lăn, còn đứa trẻ kia — không hề hấn gì! Suốt mấy năm qua, hắn làm việc ở Tạp Dịch Viện, trở thành bia đỡ đòn cho đám đệ tử ngoại môn. Các vị đã từng nghe nói hắn bị thương dù chỉ một chút chưa?"
Lời ông khiến cả điện im bặt. Ai cũng biết Trần Trường Sinh là "bao cát sống", nhưng chưa từng ai nghĩ sâu về điều đó. Một đòn toàn lực từ tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ mà không hề hằn vết? Nghe thì khó tin, nhưng nếu thật sự vậy...
Một vị trưởng lão gầy gò, vốn cẩn trọng, cất tiếng: "Lý trưởng lão, chuyện này quả kỳ lạ. Nhưng dù thân thể cứng rắn đến đâu, hắn cũng không biết công kích. Chẳng lẽ chúng ta đẩy hắn ra trước mặt Hắc Phong Lang, để mặc cho chúng đánh? Đánh đến bao giờ? Hơn nữa, ai dám chắc thân thể đó không có giới hạn? Nếu Hắc Phong Lang dùng độc, dùng hồn công, hoặc có thủ đoạn đặc biệt khác thì sao?"
"Đúng vậy!" Vương trưởng lão gật gù: "Hắc Phong Lang tàn nhẫn vô độ, làm sao có thể dùng lý lẽ thường tình đối phó? Kế hoạch này quá liều lĩnh, chẳng khác nào làm trò cười cho thiên hạ!"
Lý trưởng lão thở dài, ánh mắt đầy bất lực: "Lão phu biết nó mạo hiểm. Nhưng thưa các vị, hãy nhìn lại tình thế hiện tại. Đánh nhau — chín phần thua, một phần thắng. Bỏ chạy — mất cơ nghiệp tổ tiên, mất danh dự. Cầu cứu tông môn khác — lại là mời sói vào nhà. Vậy thì... chúng ta còn lựa chọn nào khác không?"
Ông nhìn thẳng vào mắt chưởng môn Triệu Sơn Hà, giọng khẩn thiết: "Chưởng môn, đây là một canh bạc. Nhưng là canh bạc duy nhất chúng ta có cơ hội thắng. Hãy tưởng tượng: Hắc Phong Lang kéo quân ầm ầm đến, dùng đủ đao kiếm, pháp thuật tấn công, nhưng lá chắn sống của chúng ta vẫn đứng sừng sững, không hề lay chuyển. Sư tâm của chúng sẽ sụp đổ ra sao? Linh lực của chúng sẽ cạn kiệt đến mức nào? Khi chúng mệt nhoài, chính là lúc Thanh Vân Môn chúng ta phản kích!"
Đại điện lại chìm vào im lặng. Kế hoạch nghe điên rồ, nhưng khi suy nghĩ kỹ, lại như tia sáng duy nhất giữa màn đêm tuyệt vọng.
Triệu Sơn Hà trầm ngâm, những ngón tay gõ nhẹ trên thành ghế. Cuối cùng, ông quyết định.
"Được. Làm theo lời Lý trưởng lão. Nhưng trước hết, cần kiểm chứng thực lực Trần Trường Sinh. Người đâu, đến Tạp Dịch Viện, gọi Trần Trường Sinh đến Chính Điện ngay!"
Một đệ tử nội môn lập tức nhận lệnh, nhanh chóng rời đi.
Còn tại căn phòng nhỏ xíu, đơn sơ trong Tạp Dịch Viện, "vũ khí bí mật" của Thanh Vân Môn lúc này đang làm gì?
Hắn đang ngủ.
Trần Trường Sinh cuộn tròn trong chiếc chăn cũ sờn, ngủ say như chết. Những ngày gần đây là quãng thời gian hạnh phúc nhất kể từ khi hắn lên núi — không bị đánh, không bị quấy rầy, có thể ngủ từ tối đến sáng, thậm chí ngủ trưa. Hắn đang mơ, một giấc mơ đẹp. Trong mơ, hắn tìm được một thung lũng hoang vắng, dựng một căn nhà gỗ nhỏ bên bờ suối. Ngày ngày câu cá, hái quả, sống bình yên, không còn đau đớn thấu xương.
"RẦM! RẦM! RẦM!"
Tiếng đập cửa thô bạo xé tan giấc mơ.
"Trần Trường Sinh! Có trong đó không? Mau ra đây! Chưởng môn triệu kiến!"
Hắn giật mình tỉnh giấc, bực bội ngồi dậy. Lại chuyện gì nữa đây? Chưởng môn gọi? Hắn nghe nhầm sao? Một tên tạp dịch như hắn, sao có thể kinh động đến chưởng môn?
Hắn lẩm bẩm: "Chắc lại có sư huynh nào mới được thăng chức, muốn tìm người thử chiêu cho oai. Thật phiền phức."
Dù bực, hắn vẫn không dám chậm trễ. Vội khoác áo, lảo đảo ra mở cửa.
Trước mặt là một đệ tử nội môn, mặt lạnh, ánh mắt vừa tò mò vừa khinh miệt. Sự xuất hiện của người nội môn tại Tạp Dịch Viện lập tức gây xôn xao nhỏ.
"Ngươi là Trần Trường Sinh?" đối phương hỏi, giọng cao ngạo.
"Dạ... là đệ tử." Trần Trường Sinh cúi đầu.
"Theo ta đến Chính Điện. Chưởng môn và các vị trưởng lão đang đợi." Nói xong, người kia quay đi, không nói thêm lời nào.
Trần Trường Sinh càng thêm nghi hoặc, nhưng chỉ biết im lặng bước theo. Trong lòng hắn dâng lên linh cảm bất an. Mỗi lần có chuyện bất thường, y như rằng hắn là người phải chịu khổ.
Con đường từ Tạp Dịch Viện đến Chính Điện không dài, nhưng hôm nay hắn thấy như vô tận. Hắn đi qua khu luyện võ — nơi hắn từng chịu biết bao trận đòn. Đi qua dãy phòng đệ tử ngoại môn, nội môn — cảm nhận ánh mắt tò mò đổ dồn.
Cuối cùng, cánh cửa Chính Điện uy nghiêm hiện ra. Sư huynh dẫn đường dừng lại, ra hiệu hắn tự vào.
Trần Trường Sinh hít sâu, cố trấn tĩnh trái tim đập thình thịch. Hắn bước qua ngưỡng cửa, tiến vào đại điện.
Ngay lập tức, hàng chục ánh mắt đổ dồn lên người hắn. Trên cao là chưởng môn Triệu Sơn Hà nghiêm nghị. Hai bên là các trưởng lão, ánh mắt mỗi người một vẻ — tò mò, nghi ngờ, hay như đang nhìn một vật thể kỳ lạ.
Không khí trang trọng, áp lực khiến Trần Trường Sinh thấy nghẹn thở. Hắn cúi đầu, chắp tay hành lễ.
"Đệ tử Tạp Dịch Viện Trần Trường Sinh, tham kiến chưởng môn, các vị trưởng lão."
Triệu Sơn Hà nhìn hắn từ đầu đến chân, rồi trầm giọng hỏi một câu khiến hắn sững người:
"Trần Trường Sinh, nghe nói... ngươi rất cứng, phải không?"