Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 14: Kiên Cố
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trần Trường Sinh xuất hiện như một hòn đá vụt rơi giữa mặt hồ đang sóng gió, khiến mọi chuyển động trong căn nhà trưởng làng bỗng chốc ngưng lại.
Lâm Phong, người đã buông xuôi chờ chết, từ từ mở mắt trong tuyệt vọng.
Trước mặt y, bóng lưng gầy guộc nhưng quen thuộc ấy sừng sững đứng đó, che chắn toàn thân y khỏi luồng ma khí âm lạnh của kẻ địch.
Khoảnh khắc ấy, dù không chói lòa ánh sáng, không cuồng bạo khí thế, nhưng với Lâm Phong, bóng lưng này còn vững chắc và an toàn hơn bất kỳ thành trì nào trên đời.
"Tiền... bối?" Y khẽ thốt, giọng yếu ớt, pha lẫn không tin và một tia hy vọng vừa bùng cháy.
Thi Độc Lão Nhân, tên ma tu Trúc Cơ tự xưng, cũng nheo đôi mắt xanh lè. Bàn tay gầy guộc vẫn giơ cao, nhưng trảo ấn ma khí khổng lồ đã tan biến. Hắn dò xét kẻ vừa xuất hiện.
Một thiếu niên. Áo vải thô, tướng mạo bình thường, quan trọng nhất — trên người không hề có một tia dao động linh lực.
Một phàm nhân?
Sao lại có thể rơi xuống không tiếng động? Làm sao dám đứng yên trước mặt một tu sĩ Trúc Cơ như hắn?
"Ngươi là ai?" Thi Độc Lão Nhân gằn giọng khàn khàn, lạnh lẽo, lòng dâng lên cảnh giác mơ hồ.
Hắn không cảm nhận được nguy hiểm nào, nhưng chính sự bình thường đến kỳ dị ấy lại khiến hắn bất an.
Trần Trường Sinh chẳng thèm đáp.
Hắn quay lại, liếc nhìn Lâm Phong đang gục dưới đất, ánh mắt dừng lại nơi vết thương đen ngòm trên vai. Một làn khói độc mỏng manh vẫn bốc lên, thoang thoảng mùi hôi thối của xác chết và dược liệu thối rữa.
Mùi ấy xộc thẳng vào mũi, khiến hắn khẽ nhíu mày.
Hắn nhìn sang gia đình trưởng làng co ro trong góc, mặt tái nhợt vì sợ, nhưng trong mắt lại lóe lên tia hy vọng.
Cuối cùng, hắn thở dài — một tiếng thở dài chất chứa bao phiền muộn và bất đắc dĩ.
"Phiền phức thật."
Hai chữ ấy, hắn nói khẽ, nhưng trong không gian tĩnh lặng, lại lọt vào tai cả mọi người.
Gia đình trưởng làng ngơ ngác. Vị cứu tinh này sao lại kêu phiền?
Lâm Phong thì lòng chấn động.
Tiền bối! Đúng là tiền bối! Đối mặt với ma đầu Trúc Cơ kỳ, lại chỉ xem như chuyện nhỏ! Khí phách này, tự tin này, thiên hạ có mấy người?
Thi Độc Lão Nhân thì cảm nhận rõ sự khinh thường. Lửa giận bùng lên.
Hắn là ai? Trưởng lão Vạn Độc Tông, ma tu Trúc Cơ kỳ, kẻ khiến người nghe danh phải run sợ. Thế mà hôm nay, lại bị một tên phàm nhân coi là "phiền phức"?
"Muốn chết!" Hắn gào lên chói tai. "Dám xen vào việc của Vạn Độc Tông, hôm nay đừng hòng sống!"
Không muốn dây dưa, hắn ra lệnh nhanh chóng giải quyết. "Lên! Giết tên kiếm tu trước, tên phàm nhân này để ta xử lý sau!"
Ba tên ma tu Luyện Khí kỳ cười gằn, hung ác trỗi dậy. Bị Lâm Phong áp đảo trước đó, giờ thấy y trọng thương, chính là cơ hội trả thù.
"Tiểu tử kiếm tu, chết đi!"
Một tên vung đoản đao, chém ra luồng đao khí đen kịt.
Tên khác kết ấn, sương mù xanh lục mang theo mùi độc bao phủ Lâm Phong.
Tên còn lại mười ngón tay hóa thành vuốt quỷ, đen thui, vươn tới chụp lấy.
Ba đòn cùng nhắm vào Lâm Phong bất lực. Nhưng chúng quên mất — giữa chúng và mục tiêu, còn có một người đang đứng.
Trần Trường Sinh.
Hắn thấy đòn công tới, theo bản năng muốn né.
Nhưng sau lưng là Lâm Phong và gia đình trưởng làng.
Lùi một bước — họ sẽ hứng trọn tất cả. Ký ức về bóng lưng cha mẹ lại hiện lên.
Hắn cắn răng, đứng im.
"Keng!"
Đao khí đen chém vào lưng Trần Trường Sinh — âm thanh như kim loại va chạm, rồi vỡ tan thành từng đốm ma khí nhỏ.
Sương độc xanh bao phủ, nhưng chỉ lượn quanh, không thể xâm nhập dù một chút. Mùi hôi thối khiến hắn nhăn mặt, ho khan vài tiếng.
"Khụ... khụ... cái mùi gì kinh vậy..."
Vuốt quỷ cào lên vai áo — vài tiếng "ken két" chói tai.
Áo vải rách, nhưng da thịt bên trong vẫn trắng nõn, không vết xước nào.
Ngược lại, móng vuốt của tên ma tu đã có dấu hiệu mài mòn.
Ba tên ma tu sững sờ. Đòn công vô hiệu. Trần Trường Sinh vẫn đứng, chỉ mặt nhăn lại vì khó chịu.
"Chuyện... chuyện gì vậy?" Một tên lắp bắp.
Thi Độc Lão Nhân trợn mắt xanh lè.
Hắn thấy rõ — thuộc hạ tuy không dùng toàn lực, nhưng đủ khiến Luyện Thể tu sĩ cùng cấp chống đỡ vất vả.
Sao tên nhóc này lại đứng yên, chịu đựng dễ dàng? Lẽ nào là Luyện Thể tu sĩ? Nhưng sao không có khí huyết cường tráng?
"Lũ phế vật!" Hắn gầm lên, che giấu kinh ngạc, thúc giục thuộc hạ. "Nó chỉ có chút phòng ngự! Tấn công tiếp! Dùng toàn lực!"
Ba tên cắn răng, hung ác bùng phát. Chúng không tin kẻ không linh lực lại kháng cự được.
"Huyết Ma Trảo!"
"Thi Độc Vụ!"
"Âm Phong Đao!"
Lần này, chúng dốc toàn bộ ma khí, thi triển chiêu thức mạnh nhất.
Ma khí cuồng bạo, tiếng oan hồn rên rỉ mơ hồ vang lên.
Trần Trường Sinh lại thành mục tiêu. Hắn nhắm mắt, cắn răng chịu đựng.
Tấn công giáng xuống như mưa. Đau đớn ập đến. Có kim châm, có lửa đốt, có như hàng ngàn kiến cắn xé.
Nhưng... cũng chỉ có đau mà thôi.
Sau hồi công kích điên cuồng, ba tên ma tu thở hổn hển, ma khí gần cạn. Chúng kinh hoàng nhìn kết quả.
Trần Trường Sinh vẫn sừng sững — quần áo rách bươm như ăn mày, nhưng thân thể không một vết thương.
Lâm Phong nằm phía sau, tận mắt chứng kiến, lòng không còn chấn động — mà là trống rỗng.
Thế giới quan y sụp đổ, rồi xây lại. Hóa ra, phòng ngự có thể đạt tới cảnh giới thần thánh như thế.
Thi Độc Lão Nhân không giữ được bình tĩnh. Khuôn mặt xương xẩu hiện rõ kinh hoàng.
Hắn không thể hiểu! Đây rốt cuộc là quái vật gì?
"Không thể nào! Mày chắc dùng pháp bảo phòng ngự!" Hắn gào lên, không chấp nhận. "Để ta xem mày cứng đến đâu!"
Nói xong, hắn bỏ độc công. Lật tay — một cây búa xương trắng hiện ra.
Búa to bằng đầu người, khắc đầy phù văn ma đạo màu máu, tỏa khí tức hung tàn. Là pháp khí hạ phẩm, chuyên phá phòng ngự vật lý.
"Xem búa ta đây! Ma Cốt Phá Giáp Búa!"
Hắn gầm lên, dồn toàn bộ tu vi Trúc Cơ sơ kỳ vào hai tay. Cơ bắp nổi lên, nhảy cao, giáng búa toàn lực xuống đầu Trần Trường Sinh.
Búa mang theo gió rít, uy lực kinh người, như muốn đập nát cả căn nhà.
Lâm Phong tim ngừng đập. "Tiền bối, cẩn thận!"
Gia đình trưởng làng hét lên hoảng sợ.
Trần Trường Sinh ngẩng đầu, nhìn cây búa khổng lồ lao tới. Không kịp né. Cũng không muốn né.
Chỉ một suy nghĩ hiện lên:
Lần này chắc đau lắm đây...
"BOONG!!!"
Tiếng động vang trời, như chuông chùa gõ mạnh, vang khắp làng. Sóng âm khiến cửa sổ xung quanh rung lên bần bật.
Ai nấy ù tai, choáng váng.
Khi định thần, cảnh tượng trước mắt khiến linh hồn các ma tu như muốn rời xác.
Cây búa xương trắng — pháp khí sắc bén — đã bị lõm sâu ngay chính giữa. Vết nứt lan ra như mạng nhện, chỉ chờ vỡ tan.
Còn mục tiêu — Trần Trường Sinh — chỉ hơi lảo đảo. Hắn đứng yên, một tay xoa xoa đỉnh đầu.
Hắn nhíu mày, mặt nhăn nhó vì đau, rồi lẩm bẩm — một câu khiến cả phòng như đóng băng.
"Đau nát đầu ta rồi!!!"
Thi Độc Lão Nhân đứng trơ như tượng, tay vẫn giữ tư thế vung búa. Lực phản chấn kinh hoàng truyền từ búa lên tay, khiến tay tê rần, xương như vỡ vụn.
Nhưng đau thể xác không bằng chấn động trong tâm.
Lõm... Cây Ma Cốt Búa của hắn — luyện từ xương chân yêu thú Trúc Cơ kỳ — lại bị đầu một phàm nhân làm lõm?
Hắn nhìn búa nứt nẻ, rồi nhìn Trần Trường Sinh đang xoa đầu, nhăn mặt. Một nghi vấn chưa từng có trào dâng.
Lẽ nào... mấy trăm năm tu luyện ma công của hắn... là giả?
"Đại... đại nhân..." Một thuộc hạ run rẩy gọi.
Thi Độc Lão Nhân giật mình. Kinh hoàng biến thành điên cuồng. Hắn không thể chấp nhận.
"Giết! Giết nó! Ta không tin nó bất tử!" Hắn gào như điên. "Dùng tất cả! Độc chướng, nguyền rủa, ma hỏa! Tấn công! Tấn công đến chết mới thôi!"
Bị lây điên, mấy tên ma tu mất trí.
Chúng quên sợ hãi, thi triển đủ loại ma công quỷ dị.
Một tên cắt cổ vẽ trận pháp nguyền rủa dưới chân Trần Trường Sinh. Trận sáng lên — bị dập tắt bởi lực lượng vô hình.
Một tên phun lửa xanh lục — ma hỏa thiêu đốt linh hồn. Lửa chạm người Trần Trường Sinh — tắt ngấm như nến gặp gió.
Thi Độc Lão Nhân cũng không ngừng tay. Chưởng ấn kịch độc, ma khí ăn mòn liên tục giáng xuống.
Căn nhà trở thành sân khấu ma công đủ loại.
Ánh sáng xanh đỏ tím vàng lóe liên hồi, tiếng gầm rú, nguyền rủa vang không ngớt.
Giữa sân khấu ấy, Trần Trường Sinh chỉ đứng yên.
Hắn như tảng đá giữa biển khơi cuộn sóng, mặc cho gió dông, vẫn bất động.
Hắn chịu hết mọi đòn — vật lý, pháp thuật, độc công, nguyền rủa.
Thân thể đau. Rất đau.
Mỗi đòn mang đến cảm giác đau khác nhau. Nhưng hắn đã quen.
So với những ngày làm bao cát ở Thanh Vân Môn, chẳng khác là bao — chỉ là "khách hàng" lần này... nhiệt tình hơn một chút.
Thời gian trôi.
Không biết bao lâu.
Các đòn công thưa dần, rồi dừng hẳn.
Tiếng gầm biến thành tiếng thở dốc.
Khi khói và ma khí tan, cảnh tượng hiện ra.
Bốn tên ma tu, kể cả Thi Độc Lão Nhân, đều chống tay, tựa tường, thở hổn hển. Ma khí, linh lực cạn kiệt.
Mặt chúng trắng bệch như xác chết, ánh mắt không còn hung ác — chỉ còn tuyệt vọng và trống rỗng.
Chúng đã thử tất cả.
Nhưng bức tường thịt trước mặt — không thể xuyên thủng.
Đây rõ ràng là cơn ác mộng vô lý.
Lâm Phong há hốc miệng, chết lặng.
Gia đình trưởng làng đã ngất từ lúc nào.
Trần Trường Sinh đứng giữa căn phòng lộn xộn, phủi bụi trên người. Toàn thân ê ẩm, mệt mỏi rã rời.
Hắn nhìn bốn tên ma tu kiệt sức, lòng thầm nghĩ.
Giờ chúng mỏi tay, kiệt lực.
Vậy thì... có phải đã đến lúc cho chúng nếm thử cảm giác bị đánh chưa?