Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 15: Tuyệt Học!
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không khí trong căn nhà đổ nát như đặc lại, chỉ còn lại tiếng thở dốc của bốn tên ma tu và tiếng tim đập thình thịch của Lâm Phong. Mọi ánh mắt, dù là tuyệt vọng, trống rỗng hay sùng bái đến tận cùng, đều đổ dồn về phía Trần Trường Sinh.
Hắn đứng giữa đống gạch vụn, phủi lớp bụi trên bộ quần áo rách nát tả tơi. Toàn thân ê ẩm, tinh thần rã rời. Cảm giác bị hàng chục loại ma công thay nhau "mát-xa" suốt một thời gian dài thật sự chẳng dễ chịu chút nào. Hắn chỉ mong có một cái giường, dù là giường gỗ cứng, để ngả lưng ngay lập tức.
Nhưng trước khi đi ngủ, vẫn còn vài việc cần giải quyết.
Hắn liếc nhìn bốn tên ma tu kiệt sức, ánh mắt giờ đây chẳng còn hung hãn, chỉ còn lại nỗi khiếp sợ tột cùng. Chúng đã mỏi tay, cạn hơi, đã cho hắn nếm đủ mọi "hương vị" đau đớn.
Vậy thì giờ đây, theo phép lịch sự tối thiểu, chẳng phải hắn cũng nên "đáp lễ" một chút sao?
Nghĩ vậy, Trần Trường Sinh chậm rãi bước tới.
Một bước.
Chỉ một bước chân đơn giản, nhưng bốn tên ma tu đang thoi thóp bỗng giật nảy mình như chim sợ cành cong. Trái tim vốn đã lạnh giá của chúng co rút mãnh liệt.
Tên quái vật này… hắn muốn làm gì?
Thi Độc Lão Nhân, kẻ có tu vi cao nhất, cố gượng dậy, hai chân gầy guộc run lẩy bẩy. Hắn muốn bỏ chạy, nhưng ma khí và linh lực trong người đã cạn kiệt, đứng vững còn là điều xa xỉ.
"Ngươi… đừng lại đây!" Hắn lắp bắp, giọng không còn lạnh lùng, chỉ còn là tiếng kêu hoảng loạn của thú bị dồn vào đường cùng.
Trần Trường Sinh không đáp, bỗng tăng tốc, lao thẳng đến một tên ma tu Luyện Khí kỳ – kẻ vừa dùng móng vuốt cào nát vai hắn.
Hắn chạy tới, vừa chạy vừa nâng nắm đấm lên.
Tên ma tu kia thấy nắm tay Trần Trường Sinh, ký ức kinh hoàng về cây búa xương bị đập lõm ùa về. Hắn sợ đến hồn xiêu phách lạc, vội giơ hai tay che ngực như gái quê sợ bị hãm hiếp, miệng la hét thất thanh.
Thấy hắn gào thét ầm ĩ, Trần Trường Sinh càng bực. Hắn vung một cú đấm – một cú đấm hết sức bình thường, không dùng linh lực, chỉ dựa vào sức cơ bắp.
"Bốp."
Tiếng động nhỏ vang lên. Cú đấm nhẹ chạm vào cằm tên ma tu.
Tên kia đang hét bỗng im bặt. Hai mắt trợn trắng, người mềm nhũn ngã xuống, bất tỉnh. Hắn đã kiệt sức, tinh thần sụp đổ, một cú đấm bình thường cũng đủ tiễn hắn đi gặp chu công.
Trần Trường Sinh xoa xoa nắm tay, thấy hơi đau. Rồi quay sang mục tiêu tiếp theo.
Lâm Phong nằm dưới đất, lòng lại dâng lên cơn chấn động.
Một quyền! Chỉ một quyền đơn giản! Không linh lực, không khí thế, nhưng lại đánh trúng thời điểm đối phương sơ hở nhất, tinh thần yếu đuối nhất! Đây không phải võ học, đây là Đạo! Đạo của sự giản dị, đạo của hiệu quả! Tiền bối đang dùng hành động dạy cho ta: chiêu thức hoa mỹ đều là phù du, chỉ có nắm bắt thời cơ và đánh vào yếu điểm mới là chân lý!
Trần Trường Sinh tiến đến tên thứ hai – kẻ vừa phun ra luồng sương độc hôi thối.
Hắn ghét mùi đó nhất.
Tên này thấy đồng bọn ngã, sợ đến tè ra quần, ướt cả mặt sàn.
Hắn bò lùi, miệng van xin: "Tha mạng… tiền bối, tha mạng… con không dám nữa…"
Trần Trường Sinh chẳng buồn nghe. Lại một cú đấm nữa.
"Bốp."
Tên thứ hai cũng ngã theo.
Lâm Phong hít sâu một hơi.
Lại một quyền! Vẫn đơn giản như vậy! Nhưng lần này, y đã thấy rõ. Nắm đấm của tiền bối tuy chậm như thường nhân, nhưng đã khóa chết mọi đường lui. Nó không chỉ đánh vào thân thể, mà còn đập nát ý chí, khiến đối phương không còn sức chống cự! Đây… đây chính là "Quyền Ý"! Dùng ý dẫn quyền, một quyền phá vạn pháp!
Trần Trường Sinh đến trước tên thứ ba. Tên này cứng đầu hơn. Biết không thể chạy, hắn gầm lên, dồn chút ma khí cuối cùng hóa thành lưỡi dao găm đâm tới.
Trần Trường Sinh chỉ hơi nghiêng người, dễ dàng né tránh. Đồng thời, nắm đấm đã vung ra.
"Bốp."
Tên thứ ba ngã xuống.
Lâm Phong cảm thấy đầu óc như sắp nổ tung vì cảm ngộ liên tiếp ập đến.
Né tránh! Một bước né hoàn hảo! Không thừa, không thiếu! Nó không chỉ tránh đòn, mà còn đặt cơ thể vào vị trí tốt nhất để phản công! Mọi động tác của tiền bối đều được tính toán chính xác tuyệt đối, không dư một ly! Giản dị, trực diện, hiệu quả! Đây… đây chính là cảnh giới tối cao mà mọi tu sĩ đều khao khát!
Cuối cùng, chỉ còn Thi Độc Lão Nhân và Trần Trường Sinh đối diện nhau trong phòng.
Thi Độc Lão Nhân dựa lưng vào tường, toàn thân run rẩy. Hắn vừa chứng kiến ba tên thuộc hạ Luyện Khí kỳ bị hạ gục chỉ bằng ba cú đấm thường. Không còn chút ý chí chiến đấu. Trong mắt hắn, thiếu niên trước mặt chắc chắn là cao nhân cải trang.
"Ngươi… rốt cuộc là ai?" Hắn run rẩy hỏi – câu hỏi thứ hai, không còn cảnh giác, chỉ còn sợ hãi và tuyệt vọng.
Trần Trường Sinh không đáp. Hắn bước tới. Muốn giải quyết tên chủ mưu rồi đi ngủ.
Thấy Trần Trường Sinh tiến gần, bản năng sinh tồn bật dậy. Hắn biết không thể thoát. Điên cuồng tràn ngập tâm trí.
"Chết cũng phải kéo ngươi xuống!" Hắn gầm lên, cắn mạnh đầu lưỡi, phun ra ngụm máu đen ngòm – là máu tâm huyết chứa toàn bộ Thi Độc tu luyện cả đời.
Ngụm máu vừa rời miệng liền hóa thành mũi tên máu đen, rít lên chói tai, tỏa ra tử khí nồng nặc, lao thẳng vào mặt Trần Trường Sinh. Đây là đòn mạnh nhất, cũng là cuối cùng. Hắn tin, không sinh vật nào dưới Kim Đan kỳ sống sót sau đòn này.
Trần Trường Sinh nhìn mũi tên máu bay tới, cảm nhận được nguy hiểm và mùi hôi thối kinh khủng. Hắn cực kỳ chán ghét. Mọi bực tức vì bị phá bữa ăn, quấy giấc ngủ, tra tấn bởi ma công, tất cả dồn nén thành lửa giận.
Lần này, hắn không chỉ dùng sức cơ bắp.
Hắn hít sâu. Toàn bộ linh lực ít ỏi trong đan điền – thứ mà Lý trưởng lão gọi là "vô dụng" – được dồn hết vào nắm tay phải.
Hắn lao tới, vung một cú đấm.
Vẫn một cú đấm bình thường, không khí thế kinh thiên, không linh quang chói mắt. Nhưng nếu nhìn kỹ, đầu nắm đấm có một quầng sáng mờ, gần như vô hình.
"Bình Phàm Quyền."
Nắm đấm chạm vào mũi tên máu.
Không nổ lớn.
Khi chạm nhau, mũi tên máu – thứ có thể ăn mòn pháp bảo – lại như băng tan dưới nắng, bốc hơi trong chớp mắt, không để lại dấu vết.
Nắm đấm phá tan mũi tên, không hề giảm lực, tiếp tục lao tới, đấm thẳng vào ngực Thi Độc Lão Nhân.
"Bịch."
Tiếng trầm vang lên.
Thi Độc Lão Nhân trợn mắt. Hắn cúi nhìn ngực, không thấy vết thương, nhưng cảm nhận rõ một luồng sức mạnh kỳ dị, bá đạo và sắc bén, đã xuyên qua lồng ngực, chấn nát nội tạng và đan điền.
"Quá… cứng…" Hắn lẩm bẩm hai chữ cuối, rồi sinh cơ tắt ngúm. Người mềm nhũn, trượt xuống đất, chết không thể chết hơn.
Căn phòng trở lại im lặng.
Trần Trường Sinh từ từ rút tay về, xoa nắm đấm. Cú đấm vừa rút cạn linh lực, khiến hắn hơi choáng. Nhưng trong lòng lại trào dâng cảm giác thoải mái khó tả. Được tự tay trả đũa, thay vì chịu trận, thật sự rất đã.
Đúng lúc đó, Lâm Phong – người chứng kiến toàn bộ – dùng hết sức lết đến trước mặt Trần Trường Sinh. Y không quỳ, vì biết tiền bối không thích nghi lễ rườm rà. Y chỉ ngẩng đầu, ánh mắt cuồng nhiệt, sùng bái đến mức không lời nào tả nổi.
Trong đầu y, mọi mảnh ghép đã ghép thành bức tranh hoàn chỉnh – bức tranh về Đại Đạo.
Lấy tĩnh chế động, lấy thân thể bất hoại làm nền, khiến địch tự tiêu hao. Hậu phát tiên chí, ra tay khi địch mệt mỏi, tinh thần suy sụp. Dùng chiêu thức đơn giản nhất, trực tiếp nhất, không động tác thừa, để đạt hiệu quả tối đa. Cuối cùng, một quyền Phản Phác Quy Chân, trả mọi thứ về nguyên bản, dùng sức mạnh thuần túy phá vỡ mọi kỹ xảo, mọi mưu mô.
Đây không phải một bộ quyền pháp. Đây là một loại Đạo! Một con đường tu luyện hoàn toàn mới, vượt xa Luyện Thể, Luyện Khí, Luyện Hồn!
Lâm Phong cảm thấy cánh cửa thế giới mới đang mở ra. Y run rẩy vì kích động.
"Tiền bối!" Y khàn giọng, đầy kính ngưỡng. "Một quyền cuối cùng của ngài… nó… nó thật sự chứa đựng đạo lý trời đất! Đã vượt qua mọi hình thức, đạt đến cảnh giới 'vô chiêu thắng hữu chiêu'!"
Y nói dài, say sưa như tín đồ giảng kinh. Y tin mình đã thấu hiểu chân ý của tiền bối.
Trần Trường Sinh nghe xong, đầu óc ong ong. Vừa đánh xong trận, lại phải nghe một tràng lời cao sâu khó hiểu, đầu bắt đầu đau.
Hắn gãi mái tóc rối, mặt mờ mịt, ngơ ngác.
"Vậy à?!"
Một câu trả lời đơn giản, đầy nghi hoặc và ngây thơ, hoàn toàn phá tan bầu không khí trang nghiêm, cao thâm mà Lâm Phong vừa dựng lên.
Lâm Phong sững người.
Vậy à?!
Hai chữ ấy, trong tai y, lại được não tự động dịch ra tầng nghĩa khác.
Tiền bối đang khiêm tốn! Ngài cho rằng cảnh giới chưa đủ cao! Hoặc… ngài muốn nói: Đạo không thể gọi tên, không thể diễn tả. Một khi đặt tên, đã không còn là Đại Đạo!
Ta hiểu rồi! Ta lại thấu thêm một tầng nữa rồi! Đa tạ tiền bối!
Lâm Phong cảm thấy tâm cảnh có dấu hiệu đột phá. Y không thể tin, chưa đầy một tháng, y đã đột phá hai lần. Y nhìn Trần Trường Sinh bằng ánh mắt nóng rực hơn, không chỉ sùng bái, mà còn là ánh mắt của một người "tri kỷ".
Trần Trường Sinh thì chẳng hiểu gì. Hắn thấy tên nhóc này cứ nhìn mình chằm chằm, gật gù lia lịa, như rất hài lòng. Hắn thở dài, bỏ mặc.
Hắn nhìn căn phòng đổ nát, nhìn xác ma tu, rồi lại nhìn Lâm Phong bị thương.
"Thôi xong, lại phải dọn dẹp rồi," hắn lẩm bẩm. "Biết thế, lúc nãy cứ để chúng bắt người đi cho xong chuyện."