Chương 3: Chiến Thần Bất Khó Phá

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 3: Chiến Thần Bất Khó Phá

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Câu hỏi của chưởng môn Triệu Sơn Hà treo lơ lửng trong không trung, đơn giản nhưng nặng như ngàn cân.
"Trần Trường Sinh, nghe nói ngươi... rất cứng, đúng không?"
Trần Trường Sinh ngẩn người, đầu óc trống rỗng. Rất cứng? Lời khen hay lời chê? Hắn theo bản năng gật đầu, rồi vội vàng lắc đầu, cuối cùng cúi gằm mặt, chẳng biết trả lời sao cho đúng.
Hắn cứng thật. Cứng đến đau khổ.
Thấy bộ dạng lúng túng của hắn, Vương trưởng lão râu đỏ hừ lạnh, bước ra khỏi hàng, chắp tay với chưởng môn:
"Chưởng môn, lời đồn khó tin. Muốn biết thực hư, cứ để lão thử một lần là rõ!"
Nói xong, ông không đợi chưởng môn đồng ý, ánh mắt lóe sắc bén, linh lực tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bộc phát. Bàn tay phải ông biến thành màu đỏ rực như sắt nung.
"Xích Dương Chưởng!"
Vương trưởng lão quát lớn, tung chưởng về phía Trần Trường Sinh. Đây là một trong những tuyệt kỹ của ông, đủ sức đánh tan tảng đá lớn. Ông dùng ba thành công lực, đủ để đệ tử Luyện Khí hậu kỳ trọng thương.
Trần Trường Sinh thấy vệt đỏ lao tới, theo phản xạ muốn né, nhưng áp lực tu vi khiến hai chân hắn như bị đóng đinh. Hắn chỉ kịp nhắm mắt.
"Bốp!"
Tiếng trầm đục vang lên. Cú chưởng vững chãi đánh trúng ngực hắn.
Cơn đau kinh hoàng bùng nổ từ lồng ngực, lan khắp cơ thể. Đau hơn Hỏa Cầu Thuật của Vương sư huynh gấp trăm lần. Hắn cảm giác lồng ngực bị cây búa tạ nện, lục phủ ngũ tạng chấn động, xương cốt muốn vỡ vụn.
Hắn lảo đảo lùi hai bước, mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Hắn cắn chặt răng để không kêu thành tiếng, nhưng tiếng rên vẫn thoát ra.
Thế nhưng... cũng chỉ có vậy.
Sau lảo đảo, hắn đứng vững. Hắn cúi đầu nhìn ngực, nơi vừa bị chưởng. Áo vải thô rách toạt nhưng da vẫn nguyên vẹn, không một vết nhăn.
Cả đại điện chìm trong im lặng chết chóc.
Vương trưởng lão đứng sững, bàn tay giữ tư thế xuất chưởng, mắt mở to không tin nổi. Ông cảm nhận cú chưởng đã trúng đích, nhưng luồng linh lực nóng biến mất không dấu vết. Ngược lại, luồng phản chấn kỳ lạ khiến cánh tay tê rần.
"Chuyện... chuyện này..." Ông lẩm bẩm, giọng run run.
Các trưởng lão khác đứng bật dậy, mặt đầy kinh hãi. Họ chứng kiến tu sĩ Trúc Cơ dùng tuyệt kỹ tấn công, nhưng người chịu đòn chỉ lùi hai bước. Không phải "cứng" nữa, đây là "bất hoại"!
Chưởng môn Triệu Sơn Hà hít sâu, mắt già lóe sáng cuồng nhiệt. Canh bạc này, quả thật có cơ hội thắng!
"Tốt! Rất tốt!" Ông vỗ mạnh tay vịn ghế, đứng dậy. "Trần Trường Sinh, từ nay ngươi không cần làm tạp dịch nữa. Ngươi có nhiệm vụ quan trọng hơn."
Trần Trường Sinh vẫn đang chìm trong đau âm ỉ, nghe vậy ngẩng đầu, mắt mờ mịt. Nhiệm vụ quan trọng? Chẳng lẽ là làm bao cát cho các trưởng lão? Nghĩ đến đây, mặt hắn càng tái mét.
Ba ngày sau.
Mặt trời chưa lên khỏi đỉnh núi, không khí Thanh Vân Môn căng như dây đàn. Tiếng chuông báo động dồn dập vang lên, xé tan yên tĩnh buổi sớm.
Dưới chân núi, con đường mòn dẫn lên sơn môn bụi mù ngút trời. Gần trăm bóng người mặc hắc y, mặt hung tợn, cầm đủ loại binh khí, hùng hổ tiến lên. Đầu là Hắc Phong Lang, đại ca Hắc Phong Trại, cao lớn, râu quai nón, vai vác đại đao.
"Lũ rùa rụt cổ Thanh Vân Môn! Mau ra đây nộp mạng!" Hắn gầm lên, âm thanh chứa linh lực vang khắp thung lũng.
Trên quảng trường trước sơn môn, chưởng môn Triệu Sơn Hà dẫn toàn bộ trưởng lão và hơn hai trăm đệ tử xếp trận, sắc mặt nghiêm trọng. So với khí thế hung hãn của Hắc Phong Trại, Thanh Vân Môn trông yếu ớt và lo lắng.
Đứng ở hàng đầu, trước chưởng môn và trưởng lão, là Trần Trường Sinh.
Hắn mặc bộ quần áo mới, sạch sẽ hơn thường ngày. Ba ngày qua, hắn được "bồi dưỡng" đặc biệt, không phải làm việc, được ăn ngon ngủ kỹ. Nhưng hắn chẳng vui chút nào. Hắn biết bữa ăn này không hề miễn phí.
"Trường Sinh, nhớ lời ta dặn. " Lý trưởng lão đứng sau lưng, vỗ vai hắn, giọng trịnh trọng pha chút áy náy. "Ngươi chỉ cần đứng yên. Bất kể chuyện gì, không được di chuyển, không được chạy. Cứ đứng yên. Mọi chuyện giao cho chúng ta."
Đứng yên? Trần Trường Sinh cười khổ trong lòng. Ngoài chịu đòn, hắn còn làm gì khác chứ?
Hắc Phong Lang dẫn đám lâu la đến trước trận, thấy đội hình kỳ quặc của Thanh Vân Môn bật cười ha hả.
"Ha ha ha! Triệu Sơn Hà, lão già bị úng nước rồi à? Cho một thằng nhóc miệng còn hôi sữa ra chịu chết? Thanh Vân Môn hết người rồi sao?" Hắn liếc Trần Trường Sinh, thấy hắn gầy gò, không có chút linh lực, mắt đầy khinh thường.
Triệu Sơn Hà hừ lạnh:"Hắc Phong Lang, đừng ngông cuồng. Hôm nay chính là ngày tàn của Hắc Phong Trại các ngươi!"
"Vậy sao? Để ta xem các ngươi có bản lĩnh gì!" Hắc Phong Lang cười gằn, không nói nhiều. Hắn quyết lập uy, dùng đòn đánh tan sự chống cự yếu ớt. Hắn vung đại đao, linh lực Trúc Cơ trung kỳ cuồn cuộn, thanh đao phát tiếng "ong ong".
"Cuồng Phong Đao Pháp - Nhất Đao Đoạn Sơn Hà!"
Hắn gầm lên, vung đao chém xuống. Đao khí màu đen khổng lồ, gió rít gào hung hãn chém về phía Trần Trường Sinh. Uy lực mạnh hơn cú chưởng Vương trưởng lão không biết bao lần.
Đệ tử Thanh Vân Môn sau lưng sợ hãi, mặt cắt không còn giọt máu, người nhắm mắt không dám nhìn.
Trần Trường Sinh nhìn đao khí sắc bén phóng tới, toàn thân cứng đờ. Cảm giác tử vong lại ập đến. Hắn chỉ nghĩ: "Lần này chắc chết thật rồi..."
"Xoạt!"
Đao khí chém trúng người hắn.
Cơn đau xé trời đất, hắn chưa từng trải qua. Cảm giác như bị ngọn núi đè nghiền nát, từng tấc da thịt, khúc xương gào thét đau đớn. Đầu óc nổ tung, trước mắt chỉ còn trắng xóa.
Nhưng hắn không chết.
Khi cơn đau đỉnh điểm qua đi, tầm mắt hắn dần rõ. Hắn vẫn đứng, hai chân run rẩy. Hắn cúi nhìn, áo trước ngực rách dài, nhưng da bên trong... vẫn hoàn hảo không vết xước.
Sự im lặng bao trùm chiến trường.
Nụ cười đắc ý trên mặt Hắc Phong Lang cứng lại, thay bằng kinh ngạc tột độ. Hắn không tin nổi mắt mình. Đòn toàn lực của hắn đủ chém tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ làm đôi, lại không thể làm gì thằng nhóc vô danh?
"Không... không thể nào!" Hắn gầm lên như thú bị thương, danh dự bị sỉ nhục nặng nề.
"Ta không tin! Chết đi cho ta!" Hắn điên cuồng vung đao, từng nhát chém tới. Đao khí dọc ngang, tiếng gió gào thét. Hắn dùng hết Cuồng Phong Đao Pháp. Đao pháp không hiệu quả, hắn chuyển sang pháp thuật. Hỏa cầu, băng tiễn, phong đao... đủ loại pháp thuật cấp thấp trung bay về phía Trần Trường Sinh như mưa.
"Bùm! Bốp! Xoạt!"
Quảng trường biến thành pháo hoa hỗn loạn. Trần Trường Sinh đứng giữa tâm bão, hứng tất cả. Mỗi đòn là lần đau chết đi sống lại. Hắn không cảm nhận gì ngoài đau đớn. Hắn cắn môi đến bật máu, nhưng nhớ lời trưởng lão, hai chân như mọc rễ, kiên quyết không lùi.
Cả hai bên hóa đá.
Đám cướp Hắc Phong Trại há hốc mồm, quên tấn công. Họ nhìn thủ lĩnh như kẻ điên tấn công núi không thể lay chuyển.
Đệ tử và trưởng lão Thanh Vân Môn sững sờ. Họ biết Trần Trường Sinh rất cứng, nhưng không ngờ cứng đến thần thánh. Bóng dáng gầy gò bỗng trở nên cao lớn lạ thường.
Thời gian trôi, đòn tấn công của Hắc Phong Lang ngày càng yếu. Hắn thở hồng hộc, linh lực cạn kiệt, mồ hôi ướt đẫm, cánh tay run bần bật. Hắn nhìn Trần Trường Sinh đứng sừng sững, mắt không còn hung hãn, chỉ còn hoảng sợ tuyệt vọng.
"Quái... quái vật..." Hắn lẩm bẩm, lảo đảo lùi lại.
Chính lúc này, Triệu Sơn Hà bừng tỉnh. Ông hét lớn, giọng phấn khích:"Cơ hội đến rồi! Toàn thể đệ tử, giết!"
Trưởng lão và đệ tử Thanh Vân Môn như tiếp thêm sức mạnh, gầm lên xông về phía đám cướp mất tinh thần.
Trần Trường Sinh lúc này đầu óc ong ong vì đau. Hắn thấy Hắc Phong Lang kiệt sức, định bỏ chạy. Không biết sức mạnh từ đâu trỗi dậy, có lẽ từ sự uất ức bấy lâu. Hắn lảo đảo bước tới.
Toàn bộ linh lực ít ỏi tích tụ, cái mà trưởng lão gọi là "vô dụng", hắn dồn vào nắm tay phải.
Hắn vung cú đấm. Cú đấm bình thường, không khí thế, không uy lực, như người phàm đánh nhau.
"Bình Phàm Quyền."
Cú đấm nhẹ nhàng đáp lên mặt Hắc Phong Lang, kẻ đã kiệt sức không né tránh.
"Bốp."
Tiếng không lớn vang lên.
Rồi tất cả thấy, Hắc Phong Lang, uy chấn một phương, trợn ngược mắt ngã ngửa bất tỉnh.
Cả chiến trường hỗn loạn bỗng khựng lại.
Mọi ánh mắt Thanh Vân Môn và Hắc Phong Trại đổ dồn vào Trần Trường Sinh.
Hắn đứng đó, lảo đảo, xoa xoa nắm tay vừa đấm, mặt nhăn nhó vì đau.
Trong khoảnh khắc, một tin đồn bắt đầu hình thành. Thanh Vân Môn có vị chiến thần bất đắc dĩ.