Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 20: Thiên Kiếp giáng trần
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bầu trời biến mất từ lúc nào.
Thay vào đó, một xoáy mây đen khổng lồ, chậm rãi xoay tròn trên đỉnh núi, giống như con mắt quỷ của thượng thiên đang lạnh lùng nhìn xuống hạ giới. Giữa vòng xoáy là vực thẳm đen ngòm, hút hết ánh sáng xung quanh. Xung quanh nó, những tia sét tím to như những con trăn khổng lồ uốn lượn, va chạm nhau không ngừng, phát ra tiếng "ầm ầm" trầm đục khiến cả không gian rung chuyển.
Một làn uy lực cổ xưa, vô cùng mạnh mẽ từ trên trời giáng xuống, bao phủ toàn bộ núi rừng. Dưới làn uy lực này, vạn vật đều cúi đầu. Cây cối ngừng xào xạc, cỏ cây rạp mình xuống đất. Những loài yêu thú hung dữ nhất trong rừng sâu cũng phải nép mình trong hang, run rẩy không dám động đậy. Ngay cả không khí cũng như ngưng đọng, trở nên nặng nề và khó thở.
Trần Trường Sinh đứng giữa bãi đất trống, ngơ ngác nhìn bầu trời. Mái tóc hắn bay tán loạn trong gió, quần áo rách tả tơi phần phật. Hắn cảm nhận được sức ép vô hình đè nặng lên vai, lên lưng, khắp toàn thân. Cảm giác ấy không gây đau đớn thể xác như bị đấm hay chém, nhưng lại khiến ngực hắn tức tối, dòng máu trong người như chảy chậm lại.
Hắn sống mười mấy năm, bị đánh đập từng ấy năm, nhưng chưa bao giờ gặp tình cảnh kỳ lạ như thế này.
Đây là gì? Một trận pháp khổng lồ? Hay là cao thủ nào đó đang thi triển thần thông? Nhưng tại sao lại nhắm vào chốn hẻo lánh này?
Trong lúc Trần Trường Sinh còn ngơ ngác, bên trong hang động, Lâm Phong rơi vào kinh hoàng tột độ.
Ngay khi đạo cơ vừa kết thành, y đã cảm nhận được sự biến đổi của đất trời. Làn thiên uy kinh khủng kia, dù đã bị vách đá và ba tầng trận pháp ngăn cản phần nào, vẫn xuyên qua, đè nặng lên linh hồn y.
"Thiên Kiếp... nó đến thật rồi!"
Mặt Lâm Phong trắng bệch như giấy, không còn giọt máu. Y đã đọc vô số điển tịch về Thiên Kiếp, nghe các trưởng bối trong gia tộc kể lại sự đáng sợ của nó, nhưng chỉ khi trực diện đối mặt, y mới hiểu được sự bất lực và nhỏ bé của bản thân trước uy lực của Thiên Đạo.
Làn uy lực ấy không chỉ đàn áp tu vi, mà còn trực tiếp tấn công ý chí. Nó như một giọng nói vô hình, không ngừng thì thầm bên tai y: "Ngươi chỉ là một con kiến hôi, dám chống lại ý trời? Chấp nhận trừng phạt đi! Từ bỏ đi! Ngươi không thể chống lại được đâu!"
"Không!" Lâm Phong cắn chặt đầu lưỡi, cơn đau nhói giúp y tỉnh táo trở lại. "Ta là kiếm tu! Kiếm tu có thể chết đứng, chứ không thể quỳ gối! Đạo tâm của ta, không thể bị lay chuyển!"
Y vội vàng lấy viên Tịnh Tâm Đan đã chuẩn bị sẵn, nuốt vào. Một luồng khí mát lan tỏa khắp thân thể, giúp y chống lại sự xâm nhập của thiên uy.
Y nhìn lên đỉnh hang, ánh mắt xuyên qua lớp đá, nhìn về phía những đám mây cuồn cuộn trên trời. Y biết, thử thách thực sự vẫn chưa đến. Đây mới chỉ là màn dạo đầu.
"Ta phải chuẩn bị!"
Y không dám chậm trễ, lập tức lấy ra một tấm thuẫn nhỏ bằng đồng xanh. Đây là Thanh Đồng Thuẫn, một pháp bảo phòng ngự cấp thấp mà y đã phải dành dụm lâu mới mua được. Y dồn linh lực vào, tấm thuẫn bay lên, lơ lửng trên đầu y, tỏa ra quầng sáng xanh nhạt.
Tiếp theo, y lấy ra một bộ nội giáp mềm mại, dệt từ tơ Băng Tằm. Y nhanh chóng mặc vào. Băng Tằm Giáp không chỉ phòng ngự vật lý, mà còn giảm sát thương từ Lôi điện.
Cuối cùng, y nắm chặt Thanh Phong Kiếm, dồn toàn bộ linh lực vừa ổn định vào thân kiếm. Kiếm ý sắc bén, vừa mới lĩnh ngộ, bùng lên mạnh mẽ. Đây là vũ khí duy nhất y có thể dùng để tấn công, chém tan Lôi Kiếp.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Lâm Phong ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn lên trời, trong lòng tràn ngập bi tráng của kẻ sắp bước vào trận tử chiến.
"Thiên Đạo! Cứ đến đi! Lâm Phong ta hôm nay, xin dùng thanh kiếm trong tay để hỏi đạo trời cao!"
Bên ngoài, Trần Trường Sinh vẫn khó chịu với làn áp lực vô hình. Hắn đi đi lại lại, cảm thấy bực bội không yên.
"Rốt cuộc là đứa nào chơi trò này vậy?" hắn lẩm bẩm. "Trốn ở đâu mà kỹ thế không biết? Có giỏi thì ra đây tay đôi, dùng mấy trò áp lực này dọa ai chứ?"
Hắn hoàn toàn không nghĩ đây là hiện tượng tự nhiên. Trong suy nghĩ của một kẻ bị bắt nạt, mọi nỗi đau đều phải có thủ phạm cụ thể. Bị sư huynh đánh, thủ phạm là sư huynh. Bị yêu thú cắn, thủ phạm là yêu thú. Bây giờ bị áp lực vô hình đè lên người, chắc chắn cũng phải có "đứa nào đó" đứng sau giở trò.
"ẦM!!!"
Một tiếng sấm kinh thiên động địa đột nhiên vang lên, lớn hơn cả tiếng búa của Thi Độc Lão Nhân đập vào đầu hắn. Cả ngọn núi rung chuyển dữ dội. Trần Trường Sinh giật nảy mình, ù cả tai.
Hắn tức giận ngẩng đầu, nhìn vào con mắt bão đen kịt trên trời.
"Này! Cái tên ở trên kia! Ngươi làm gì mà ồn ào thế? Có biết người khác đang cần yên tĩnh không hả?"
Câu nói của hắn vang vọng trong núi, nhưng chỉ nhận lại tiếng sấm vẫn gầm thét.
"ẦM! ẦM! ẦM!"
Trong con mắt bão, những tia sét tím bắt đầu hội tụ, quấn lấy nhau, dần ngưng tụ thành một tia sét duy nhất. Tia sét này không lớn, chỉ mỏng bằng ngón tay út, nhưng mang màu tím sâu thẳm đáng sợ, trên thân nó lượn lờ những luồng điện quang bạc li ti. Nó tỏa ra khí tức hủy diệt thuần túy, dường như có thể xuyên thủng tất cả.
Đệ nhất đạo Thiên Kiếp, đã ngưng tụ thành công!
Trần Trường Sinh nhìn thấy tia sét tím ấy, càng thêm chắc chắn suy đoán của mình.
"A ha! Lộ mặt rồi nhé! Thì ra là dùng sấm sét để đánh người! Trò này ta lạ gì nữa!"
Tia Thiên Kiếp tím, sau khi ngưng tụ xong, khẽ rung lên, rồi không chút do dự, hóa thành vệt sáng tím, xé rách không gian, mang uy năng hủy diệt, đánh thẳng xuống đỉnh núi nơi Lâm Phong đang bế quan.
Mục tiêu của nó, chính là kẻ nghịch thiên kia!
Bên trong hang, Lâm Phong cảm nhận được luồng tử khí ập xuống đầu. Y gầm lên, dồn toàn lực, kích hoạt tất cả phòng ngự.
Xích Hỏa Phòng Ngự Trận ngoài cùng sáng rực, tạo thành màn chắn lửa đỏ. Thất Tinh Mê Hồn Trận cũng vận chuyển đến cực hạn, cố nhiễu loạn quỹ đạo tia sét. Thanh Đồng Thuẫn trên đầu tỏa ánh sáng xanh mờ mịt. Băng Tằm Giáp trên người y cũng phát ra hàn khí lạnh lẽo. Cuối cùng, y vung Thanh Phong Kiếm, chém ra đạo kiếm quang mạnh nhất, nghênh đón tia sét từ trên trời.
Tất cả những điều này, Trần Trường Sinh bên ngoài hoàn toàn không biết. Hắn chỉ thấy tia sét tím kia đánh về phía hang.
"Ấy! Đánh vào đó làm gì? Tên nhóc kia đang đau bụng ở trong đó mà!"
Hắn theo bản năng hét lên. Hắn không lo cho Lâm Phong, mà lo cho chính mình. Nếu tên nhóc này chết, ai sẽ trả tiền cho hắn ăn cơm, ai sẽ cho hắn ở không cần trả tiền nữa?
Nhưng điều khiến hắn tức giận nhất, không phải chuyện đó.
Mà là, cái tên trên trời kia, rõ ràng đang nhắm vào hắn, nhưng lại không dám đánh thẳng, mà đi đánh hang bên cạnh.
Đây là hành vi gì? Khinh thường trắng trợn!
Trong đầu Trần Trường Sinh, suy luận của kẻ bị bắt nạt chuyên nghiệp lại trỗi dậy.
"À, thì ra là ngươi sợ ta! Biết đánh thẳng vào ta cũng không có tác dụng, nên mới đi đánh người bên cạnh để dọa ta đúng không? Cái trò này, vô số kẻ hạ không được ta dùng hoài! Mỗi lần đánh ta không lại, bọn hắn đều quay sang dọa nạt mấy con gà bên cạnh!"
Sự tức giận và cảm giác bị sỉ nhục dâng lên ngút trời. Hắn, Trần Trường Sinh, đường đường là một "bị bao" có thâm niên, sao có thể chịu đựng sự khinh miệt như vậy?
Hắn ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, chỉ thẳng lên trời, vào chính con mắt bão đen kịt kia.
Hắn dùng toàn lực, gân cổ lên, hét lớn câu mà từ khi sinh ra đến giờ hắn luôn muốn hét vào mặt kẻ bắt nạt mình.
"NÀY! CÁI TÊN ĐẦN TRÊN KIA, NGƯƠI BỊ ĐIẾC À?"
Tiếng hét của hắn, tuy không chứa linh lực, nhưng mang theo sự uất ức dồn nén mười mấy năm, vang vọng khắp núi rừng, thậm chí át cả tiếng sấm gầm thét.
"CÓ GIỎI THÌ ĐÁNH TA NÀY! ĐÁNH LÉN LÚT VÀO CÁI HANG THÌ ANH HÙNG CÁI GÌ? CÓ NGON THÌ XUỐNG ĐÂY! MỘT CHỌI MỘT!"
Hắn vừa hét vừa nhảy cẫng lên, vung tay múa chân, ra sức khiêu khích.
Dường như nghe được lời khiêu khích, con mắt bão trên trời khẽ rung động. Tia Thiên Kiếp tím đang lao xuống, đột nhiên khựng lại giữa không trung, chỉ cách đỉnh hang vài trượng.
Bên trong hang, Lâm Phong đã chuẩn bị sẵn sàng để liều mạng, đột nhiên thấy luồng tử khí trên đầu biến mất. Y ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bên ngoài, Trần Trường Sinh thấy tia sét dừng lại, lại càng thêm đắc ý.
"Sao? Sợ rồi à? Biết là đánh ta không lại nên không dám đánh nữa chứ gì? Ta biết ngay mà! Một lũ hèn nhát!"
Hắn chống nạnh, cười ha hả, dáng vẻ ngông cuồng.
Và rồi, như để đáp lại sự ngông cuồng ấy, tia Thiên Kiếp tím đang lơ lửng giữa không trung, đột nhiên chuyển hướng.
Nó không còn nhắm vào hang động nữa.
Mà nhắm thẳng vào... Trần Trường Sinh.
Kẻ đang đứng dưới đất, chỉ tay lên trời, miệng vẫn còn đang cười.
Nụ cười trên mặt Trần Trường Sinh cứng lại.
Hắn đã thành công... chọc giận cả Thiên Đạo.