Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 21: Cột Thu Lôi
Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay trong khoảnh khắc tia Thiên Kiếp tím lóe hướng thẳng về phía mình, Trần Trường Sinh gần như tê liệt, đầu óc trống rỗng. Nụ cười ngông nghênh trên môi hắn cứng đờ, méo xệch như thể vừa bị Thi Độc Lão Nhân dùng búa nện vào đầu.
Tia sét tím mỏng manh nhưng cuộn theo luồng năng lượng hủy diệt thuần khiết, lao xuống với tốc độ khủng khiếp. Không khí trên đường đi bị xé toạc, vang lên những tiếng "xèo xèo" chói tai. Trần Trường Sinh cảm thấy một luồng tử khí khóa chặt thân thể, không thể nhúc nhích, ngay cả ý niệm chạy trốn cũng không thể hình thành.
Hắn nhắm nghiền mắt, trong lòng gào thét: "Ta sai rồi! Ta không dám nữa!"
Nhưng đã quá muộn.
Chính lúc nghĩ mình sắp nếm trải cơn đau chưa từng có, một ý nghĩ ích kỷ nhưng thực tế bất ngờ lóe lên, lấn át cả nỗi khiếp sợ.
"Không được! Ta không thể bị đánh ở đây!"
Hắn chẳng lo mình có bị thương hay không, vì biết rõ bản thân không chết được. Hắn lo cho cái hang động phía sau — tên tiểu tử Lâm Phong đang "đau bụng" bên trong. Nếu tia sét này đánh trúng hắn, dù bản thân vô sự, dư chấn cũng đủ làm sập cả hang.
Hang sập, tiểu tử kia chết.
Tiểu tử kia chết, ai sẽ trả tiền cho hắn ăn gà quay? Ai sẽ bao hắn ở những khách điếm sang trọng? Ai sẽ còn là "tấm vé cơm" di động của hắn?
Không! Tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra! Nguồn lương thực của hắn không thể bị phá hủy một cách vô nghĩa như vậy!
Bản năng bảo vệ "bát cơm" đã đánh bại cả nỗi sợ Thiên Đạo.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần Trường Sinh làm một điều mà chính hắn cũng không ngờ tới. Thay vì lùi lại, hắn gầm lên, dồn hết sức lực, hai chân đạp mạnh xuống đất, nhảy vọt lên.
Hắn không nhảy xa, mà nhảy lên cao, đứng chắn ngay trước cửa hang động.
Hắn dang tay, ưỡn ngực, tạo thành tư thế hiên ngang, anh dũng như những nhân vật anh hùng trong truyện kể — tư thế "chết cũng phải bảo vệ đồng đội phía sau".
Nhưng trong đầu hắn lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Muốn đánh thì đánh một mình ta! Đừng đụng đến cái hang, đừng phá hỏng bữa cơm của ta!"
Và rồi, tia Thiên Kiếp đã đến.
"BÙM!"
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ một tiếng nổ trầm đục như thứ gì bị chập điện.
Tia sét tím đánh trúng ngực Trần Trường Sinh.
Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp người. Không phải đau như dao cắt, cũng chẳng phải bỏng rát như lửa thiêu. Đó là sự tê dại đến tận xương tủy. Hàng tỷ con kiến điện bò lúc nhúc trong từng thớ thịt, từng khớp xương, từng sợi thần kinh. Tóc hắn dựng đứng, quần áo bốc khói. Hắn thậm chí còn có ảo giác nhìn thấy bộ xương mình hiện lên trong chớp mắt, như trong những bức họa quái dị.
Cả người hắn co giật không kiểm soát, miệng há hốc nhưng không phát ra được tiếng.
Tia Thiên Kiếp tím — mang theo uy năng hủy diệt của Thiên Đạo — sau khi chui vào cơ thể Trần Trường Sinh, lại như dòng sông đổ vào biển. Nó biến mất không dấu vết, không tia lửa nào bắn ra, không dư chấn nào ảnh hưởng đến mặt đất xung quanh.
Nó cứ thế… bị hấp thụ hoàn toàn.
Bên trong hang động, Lâm Phong đang chuẩn bị liều mạng. Y đã kích hoạt mọi pháp bảo, dồn toàn bộ linh lực vào Thanh Phong Kiếm, chuẩn bị tung ra một nhát kiếm kinh thiên động địa để nghênh chiến Thiên Kiếp.
Nhưng đột nhiên, luồng tử khí đang khóa chặt y biến mất. Mối liên kết giữa y và Thiên Kiếp bị cắt đứt một cách khó hiểu.
"Hả?"
Y ngơ ngác mở mắt. Nhìn lên đỉnh hang, cảm nhận xung quanh — không có gì cả. Không tiếng sấm, không áp lực hủy diệt. Chỉ có linh khí đất trời, vốn đang bị Tụ Linh Trận hút vào, bỗng trở nên cuồng bạo.
Thiên Kiếp mất mục tiêu, dòng linh khí khổng lồ hội tụ để cung cấp năng lượng cho nó bỗng không nơi đổ dồn. Như dòng lũ vỡ đê, nó điên cuồng tìm lối thoát. Và lối thoát duy nhất lúc này, chính là Lâm Phong — người đã gây ra tất cả.
"Ầm ầm ầm!"
Linh khí tinh thuần, nhiều gấp trăm lần so với lúc y chủ động hấp thu, không cần dẫn dắt, tự động đổ ào vào cơ thể y qua Tụ Linh Trận.
"Á!" Lâm Phong rú lên vì đau đớn. Cảm giác như hàng ngàn con sông đổ vào một cái ao nhỏ. Kinh mạch y căng phồng đến mức sắp vỡ.
Nhưng đây là nỗi đau hạnh phúc!
Đạo cơ Trúc Cơ vừa hình thành, vốn chỉ là hạt mầm bé nhỏ, dưới sự tẩm bổ của luồng linh khí vô chủ này, bắt đầu phát triển với tốc độ kinh ngạc. Nó nhanh chóng bén rễ, nảy mầm, vươn cao, rồi trở nên vững chắc, cứng cáp, tỏa ánh sáng xanh lam rực rỡ.
Tu vi y tăng vọt: Trúc Cơ sơ kỳ… Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong…
Nền tảng tu vi của y được kiến tạo vững chắc đến mức khó tin, vượt xa bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào cùng thời. Đây không còn là đột phá, mà là một kỳ ngộ nghịch thiên!
Lâm Phong hoàn toàn choáng ngợp, không hiểu chuyện gì xảy ra. Chỉ biết mình đã đột phá thành công — một cách kỳ lạ, một cách không tưởng.
"Lẽ nào… là do tiền bối?" Một ý nghĩ lóe lên. "Chắc chắn ngài ấy đã dùng thần thông nào đó, hóa giải Thiên Kiếp thay cho ta!"
Nghĩ vậy, lòng biết ơn và sùng bái trong y bùng nổ đến mức chưa từng có — vượt cả tưởng tượng của chính mình.
Bên ngoài, Trần Trường Sinh cuối cùng cũng phục hồi từ cơn tê liệt. Hắn lắc cái đầu còn ong ong, phủi bộ quần áo đang bốc khói.
"Hơi tê tê…" hắn lẩm bẩm.
Thấy "kẻ địch" trên trời hình như đang hoang mang, hắn càng thêm đắc ý, nghĩ rằng đối phương đã nhận ra sức mạnh của mình.
"Sao nào? Thấy chưa?" Hắn chống nạnh, chỉ tay lên trời. "Đã bảo là đánh ta không được mà! Có giỏi thì xuống đây!"
Như đáp lại lời khiêu khích, con mắt bão trên trời gầm lên giận dữ. Nó lại bắt đầu tụ hợp Lôi điện. Lần này, tia sét ngưng tụ còn lớn hơn, màu tím đậm hơn.
Đệ nhị đạo Thiên Kiếp!
"Lại nữa à?" Trần Trường Sinh nhíu mày. "Tên này thật lì!
Nhưng lần này, hắn đã có kinh nghiệm. Hắn không còn sợ hãi như trước. Hắn đứng thẳng, hai chân dang rộng, tư thế như một võ sư, chuẩn bị nghênh đón.
Tia sét thứ hai lao xuống, vẫn nhắm thẳng vào hắn.
"BÙM!"
Một lần nữa, toàn thân Trần Trường Sinh tê dại. Lần này mạnh hơn, khiến hắn phải lùi một bước. Tóc cháy xém thêm, quần áo rách toạc nhiều mảng.
"Hừ, lần này hơi ngứa một chút," hắn lẩm bẩm, mặt mày nhăn nhó.
Trên trời, con mắt bão dường như hoàn toàn phát điên. Một con kiến phàm nhân dám khiêu khích Thiên Đạo liên tiếp! Uy nghiêm không thể xâm phạm!
Nó gầm lên một tiếng cuối cùng — rung chuyển đất trời. Toàn bộ mây kiếp còn lại, toàn bộ Lôi điện, đều đổ dồn, ngưng tụ thành một cột sét khổng lồ.
Cột sét to bằng thân cây cổ thụ, toàn thân tím đen đáng sợ. Không còn là tia sét nữa, mà là một cột Lôi kiếp hủy diệt thực sự — đòn đánh cuối cùng, mang theo toàn bộ phẫn nộ của Thiên Đạo!
Trần Trường Sinh nhìn cột sét khổng lồ, nụ cười tắt ngấm. Hắn nuốt nước bọt.
"Thôi xong… lần này nó chơi lớn thật rồi…"
Hắn chẳng còn thời gian suy nghĩ. Cột Lôi kiếp đã giáng xuống.
Ánh sáng tím đen bao trùm cả thung lũng, trời đất trong chốc lát chỉ còn một màu.
"ẦMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Mặt đất dưới chân Trần Trường Sinh nứt toác như mạng nhện. Đá bay tứ tung. Cả ngọn núi như muốn sụp đổ.
Ánh sáng chói lòa kéo dài vài hơi thở rồi mới dần tan.
Khi mọi thứ trở lại bình thường, cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Một cái hố sâu xuất hiện nơi Trần Trường Sinh đứng. Xung quanh, cây cối cháy thành than.
Giữa cái hố, một bóng người vẫn đứng đó — hơi lảo đảo.
Là Trần Trường Sinh.
Nhưng tình trạng hắn lúc này… hơi đặc biệt. Toàn bộ quần áo, dù là vải thô rẻ tiền, cũng bị cột Lôi kiếp đánh thành tro. Hắn đứng đó, trần truồng, toàn thân bốc khói như cái lò nướng di động. Tóc cháy xơ xác, mặt mũi đen thui.
Hắn từ từ ngẩng đầu. Con mắt bão trên trời, sau khi dồn toàn lực mà vẫn không thể diệt được "dị số" này, dường như hoàn toàn bất lực. Nó gầm gừ một tiếng đầy bất lực, rồi dần tan biến. Mây đen tản ra, lộ ra bầu trời trong xanh và những vì sao lấp lánh của buổi bình minh.
Thiên Kiếp, đã qua.
Trần Trường Sinh thở phào, một luồng khói đen bay ra từ miệng. Hắn mệt mỏi đến rã rời, lảo đảo quỳ một chân xuống đất.
Đúng lúc ấy, màn sương trước hang tan đi. Lâm Phong — đã củng cố thành công tu vi Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong — bước ra. Y định ra ngoài cảm tạ "tiền bối" cứu mạng, thì bị cảnh tượng trước mắt làm chết lặng.
Y thấy một cái hố sâu kinh hoàng. Y cảm nhận được khí tức hủy diệt của Lôi kiếp còn vương vấn. Và rồi, y thấy "tiền bối" của mình — quỳ giữa hố, trần truồng, bốc khói, vẻ ngoài vừa thê thảm vừa toát lên một vẻ bá đạo khó tả.
Lâm Phong không phải kẻ ngốc. Y lập tức kết nối mọi sự kiện.
Thiên Kiếp là của y. Tiền bối ở ngoài. Thiên Kiếp bỗng mất. Tiền bối giờ như vừa bị sét đánh.
Kết luận duy nhất: Tiền bối đã dùng thân thể mình, một mình hứng trọn toàn bộ Thiên Kiếp thay cho y!
Trời ơi! Đây là ân tình gì? Đây là sự hy sinh gì? Vì cứu một vãn bối như y, ngài ấy dám đối đầu cả Thiên Đạo!
Lâm Phong chấn động đến nghẹn lời. Nước mắt chảy dài trên má. Y bước tới, định quỳ xuống dập đầu tạ ơn.
Trần Trường Sinh lúc này cũng nhìn thấy Lâm Phong. Hắn thấy y đã thay quần áo sạch, khí chất thay đổi hoàn toàn, toàn thân tỏa ánh sáng xanh lam nhàn nhạt — dấu hiệu của một đạo cơ cực kỳ vững chắc.
Trần Trường Sinh hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hắn chỉ thấy tên nhóc lúc vào thì tái mét như sắp chết, lúc ra thì phát sáng như đèn. Hắn nhíu mày, dùng hết sức lực còn lại, cất giọng đầy quan tâm và ngơ ngác:
"Này, ngươi… ngươi ăn phải cái gì mà phát sáng thế?"
Câu hỏi ấy, như một gáo nước lạnh, dội thẳng vào biển lửa cảm xúc đang cuộn trào trong lòng Lâm Phong.
Y sững sờ.
Y nhìn "tiền bối" trần truồng, đen thui, bốc khói.
Rồi nghe câu hỏi "thâm sâu" kia.
Bộ não của một thiên tài kiếm tu, lần đầu tiên trong đời, bị đoản mạch hoàn toàn.