Chương 4: Danh Tiếng Khổ Ảnh

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 4: Danh Tiếng Khổ Ảnh

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trận chiến với Hắc Phong Trại kết thúc trong chiến thắng vang dội, đầy bất ngờ dành cho Thanh Vân Môn. Những tên cướp còn sống sót, khi chứng kiến đại ca của mình bị hạ gục bằng một cú đấm nhẹ bẫng như gãi ngứa, lập tức tan vỡ ý chí chiến đấu. Kẻ quỳ gối xin hàng, người vứt vũ khí quay đầu bỏ chạy như ong vỡ tổ.
Thanh Vân Môn thắng.
Cả tông môn chìm trong biển lửa ăn mừng. Các đệ tử ôm nhau reo hò, tiếng reo vang vọng khắp núi non. Chưởng môn Triệu Sơn Hà cùng các trưởng lão, dù cố giữ nét nghiêm nghị, cũng không giấu nổi nụ cười mãn nguyện nơi mép. Cơ nghiệp tổ tiên đã được bảo vệ.
Và giữa tâm điểm, người hùng của ngày hôm đó – Trần Trường Sinh, hay nay đã được gọi với cái tên mới: "Trần Thiết Thân", đang được các sư huynh đệ công kênh lên vai, tung hô như một vị thần từ trên trời giáng xuống.
"Trần sư đệ muôn năm!"
"Thiết Thân sư huynh thật bá đạo!"
"Một quyền quét ngang Trúc Cơ kỳ, đúng là thần nhân không giả!"
Đối diện với sự cuồng nhiệt ấy, Trần Trường Sinh chỉ biết nặn ra một nụ cười méo mó. Muôn năm ư? Hắn chỉ mong được nằm chết im một chỗ ngay lúc này. Toàn thân ê ẩm, từng thớ thịt như bị xé nát. Cơn đau từ hàng trăm đòn công kích của Hắc Phong Lang vẫn âm ỉ, dai dẳng như mối mọt gặm nhấm trong xương. Hắn cảm giác như vừa bị một bầy voi rừng giẫm qua giẫm lại suốt nửa ngày.
Anh hùng ư? Hắn thấy mình chẳng khác nào bao cát xui xẻo nhất thiên hạ.
Sau màn ăn mừng, hắn được đưa về một căn phòng nội môn – sạch sẽ, rộng rãi, sang trọng hơn nhiều so với phòng cũ ở Tạp Dịch Viện. Hắn nhận được vô số thứ: thuốc trị thương, linh thạch, cùng những lời khen ngợi không ngớt từ các trưởng lão.
Nhưng tất cả đều vô dụng. Thuốc không trị được vết thương vốn không tồn tại. Linh thạch chẳng thể hấp thu vào cơ thể. Lời khen cũng chẳng làm dịu cơn đau đang hành hạ hắn.
Hắn chỉ muốn yên tĩnh.
Thế nhưng, "danh tiếng" là thứ phiền phức nhất đời. Nó đến không mời mà tự tới, và một khi đã gõ cửa thì không dễ gì đuổi đi.
Tin tức về trận chiến tại Thanh Vân Môn nhanh chóng lan xa như cơn bão. Một tông môn nhỏ yếu lại đánh tan một băng cướp khét tiếng – chuyện này đã đủ gây xôn xao. Nhưng điều khiến toàn bộ giới tu chân chấn động chính là sự xuất hiện của "Trần Thiết Thân".
Một đệ tử không tu vi, dùng thân thể trần trụi đỡ trọn công kích của một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ mà không hề hấn gì, rồi một quyền kết liễu đối thủ.
Chuyện nghe như bịa đặt, hoang đường hơn cả truyện kể.
"Các ngươi nghe chưa? Thanh Vân Môn có một thiên tài Luyện Thể!"
"Nghe nói da thịt cứng hơn cả pháp bảo Huyền Khí!"
"Tao không tin. Chắc Thanh Vân Môn thổi phồng cho oai thôi."
"Thật hay giả, đến tận nơi thử là biết!"
…… Và thế là, những ngày tháng "địa ngục" thực sự của Trần Trường Sinh bắt đầu.
Nếu trước kia, cuộc sống hắn chỉ là địa ngục cấp tông môn, thì giờ đây, nó đã được nâng lên thành địa ngục cấp khu vực.
Các tu sĩ hiếu kỳ từ các môn phái lân cận đổ xô về Thanh Vân Môn. Họ đến với muôn vàn lý do cao đẹp: "giao lưu học hỏi", "kết giao bằng hữu", "thảo luận đạo pháp". Nhưng mục đích thật sự của tất cả chỉ là một: thử xem Trần Trường Sinh có thật sự "cứng" như lời đồn hay không.
Người đầu tiên đến là một nhóm đệ tử từ Thiết Quyền Môn – một môn phái chuyên tu Luyện Thể. Họ xông đến tìm Trần Trường Sinh, nói là muốn "thỉnh giáo" về đạo Luyện Thể.
"Trần sư huynh, tại hạ nghe danh đã lâu. Hôm nay xin được lĩnh giáo một hai chiêu!" – một tên cơ bắp cuồn cuộn, cúi chào lễ phép, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ khiêu khích.
Chưa kịp từ chối, chưởng môn và các trưởng lão đã vui vẻ đồng ý. Với họ, đây là cơ hội vàng để khoe "vũ khí bí mật" và nâng tầm thanh thế tông môn.
Thế là, dưới ánh mắt soi mói của đông đảo đệ tử hai phái, Trần Trường Sinh lại bị đẩy ra làm bia thử đòn. Tên đệ tử Thiết Quyền Môn tung ra những cú đấm mạnh đến nứt đất, tiếng gió rít vang. Mỗi đòn trúng người Trần Trường Sinh đều khiến hắn đau điếng, mắt hoa óng áo.
Sau nửa canh giờ, tên kia mệt lử, nắm đấm sưng vù, còn Trần Trường Sinh vẫn đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt thì ngày càng xám ngoét.
"Quả… quả nhiên danh bất hư truyền! Tại hạ bội phục!" – hắn ta thở hổn hển, chắp tay rồi lùi ra.
Nhưng chuyện chưa dừng lại. Thiết Quyền Môn vừa đi, Thần Phong Cốc đã đến. Thần Phong Cốc chưa xong, Bách Hoa Cung đã tới. Thậm chí các nữ tu sĩ xinh đẹp của Bách Hoa Cung cũng chẳng tha, dùng những dải lụa pháp khí quất tới tấp vào thân thể hắn, để thử độ dẻo dai.
Cuộc sống của Trần Trường Sinh còn khổ hơn trước. Nếu trước kia chỉ bị đệ tử trong môn hành hạ, ít ra còn biết mặt, còn có lúc nghỉ ngơi. Giờ đây, hắn phải tiếp đón những vị khách không mời từ khắp nơi, ngày đêm không ngơi. Hắn trở thành một điểm tham quan, một hiện vật trưng bày cho sự tò mò của thiên hạ.
Đỉnh điểm của cơn ác mộng đến một tuần sau.
Hôm đó, một vị trưởng lão từ Lam Dương Tông – một tông môn hạng trung có danh tiếng – đích thân đến thăm. Vị này tên là Lưu Húc, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ đạo mạo, khí chất như cao nhân đắc đạo.
Ông ta không đến để "thỉnh giáo" một cách thô bạo, mà là để "chỉ điểm".
"Ha ha, Triệu chưởng môn khách sáo quá." – Lưu trưởng lão vuốt râu, mỉm cười với Triệu Sơn Hà. "Lão phu nghe nói quý môn có một kỳ tài phòng ngự, trong lòng khâm phục vô cùng. Hôm nay đến đây, chỉ mong gặp gỡ hậu bối, nhân tiện dùng chút kinh nghiệm tu luyện ít ỏi của mình để chỉ dạy đôi phần, xem như gieo duyên tốt."
Triệu Sơn Hà vui mừng khôn xiết. Được trưởng lão môn phái lớn đến "chỉ điểm" cho đệ tử, đây là vinh dự hiếm có. Ông ta lập tức sai người gọi Trần Trường Sinh đến ngay.
Vừa thấy vị trưởng lão hiền hòa, Trần Trường Sinh đã có linh cảm chẳng lành. Kinh nghiệm dạy hắn: người càng trông đạo mạo, ra tay càng độc ác.
Quả nhiên không sai.
Lưu trưởng lão dẫn Trần Trường Sinh ra một khoảng đất trống, nói nhẹ nhàng: "Trần tiểu hữu, thân thể ngươi quả là trời ban. Nhưng chỉ có phòng ngự mà không biết vận dụng thì vẫn còn thiếu sót. Hôm nay, lão phu sẽ giúp ngươi tìm ra giới hạn bản thân, để hiểu rõ tiềm năng của mình."
Nói rồi, ông bắt đầu "chỉ điểm".
Không dùng quyền cước, mà dùng pháp thuật.
"Đây là 'Địa Hãm Thuật', khiến mặt đất dưới chân ngươi sụp xuống, thử xem hạ bàn có vững không." – một cái hố sâu đột ngột mở ra, Trần Trường Sinh rơi tọt xuống, đất đá va chạm đau nhói.
"Đây là 'Mộc Lao Thuật', dùng để giam giữ địch nhân. Ngươi thử phá vỡ bằng lực cơ bắp xem sao." – những cành cây cứng như thép mọc vọt lên từ lòng đất, quấn chặt lấy hắn, siết đến mức xương cốt kêu răng rắc.
"Đây là 'Kim Châm Thuật', chuyên phá hộ thể linh quang. Dù ngươi không có linh quang, nhưng để xem kim có xuyên qua da thịt được không." – hàng trăm cây kim nhỏ bay tới, đâm vào người hắn từng cái một, mỗi lần là một đợt đau nhói tận óc.
Lưu trưởng lão tra tấn Trần Trường Sinh suốt nửa ngày bằng đủ loại pháp thuật ngũ hành, từ thấp đến trung cấp. Vừa ra chiêu, ông vừa gật gù: "Không tệ, không tệ. Hạ bàn vững chắc. Sức mạnh cơ bắp kinh người. Da thịt quả thực cứng như sắt…"
Trần Trường Sinh bị hành hạ như chong chóng, đau đến mức không còn cảm nhận thời gian, không gian. Hắn chỉ muốn ngất đi, nhưng thể chất chết tiệt này lại giữ tinh thần hắn tỉnh táo để cảm nhận trọn vẹn từng cơn đau.
Cuối cùng, khi Lưu trưởng lão cũng mệt nhoài, ông mới dừng tay. Ông bước tới, vỗ vai Trần Trường Sinh, tấm tắc khen:
"Tuyệt vời! Quả là kỳ tài phòng ngự ngàn năm có một! Thanh Vân Môn có được ngươi, thật là phúc lớn! Cứ kiên trì phát triển, thiếu niên!"
Nói xong, ông ta vui vẻ rời đi, để lại Trần Trường Sinh đứng lặng giữa bãi đất hoang, thân không một vết thương, nhưng tinh thần gần như sụp đổ.
Đêm đó, Trần Trường Sinh nằm trên chiếc giường êm ái trong phòng nội môn, nhưng không sao ngủ được. Toàn thân vẫn ê ẩm, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với sự tuyệt vọng đang chất đầy trong tim.
Hắn đã trở thành anh hùng, niềm tự hào của tông môn. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là làm trò cho thiên hạ, là ngày ngày chịu đựng những trận tra tấn không tên.
Ở lại đây, còn khổ hơn cả chết.
Một ý nghĩ táo bạo bỗng lóe lên trong đầu. Một ý nghĩ mà trước giờ hắn chưa từng dám nghĩ đến.
Bỏ trốn.
Đúng vậy, phải trốn đi! Rời khỏi Thanh Vân Môn, rời khỏi cái nơi chết tiệt này. Tìm một nơi vắng lặng, không người, không tu sĩ, không ai muốn "thử chiêu" hay "chỉ điểm" hắn nữa. Hắn muốn sống như một người bình thường.
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, đã bén rễ và lan nhanh như cỏ dại sau mưa. Nó mang đến cho hắn một mục tiêu, một tia hy vọng. Ánh mắt Trần Trường Sinh bỗng trở nên kiên định. Hắn bật dậy, bắt đầu vạch ra kế hoạch trong đầu.