Chương 5: Kế Hoạch Thoát Thân

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 5: Kế Hoạch Thoát Thân

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quyết định đã được đưa ra. Ngọn lửa mang tên "tự do" bùng cháy trong tim Trần Trường Sinh, xua tan tất cả tuyệt vọng và đau đớn từng dày vò hắn bấy lâu nay.
Hắn không hành động vội vàng. Những ngày làm bao cát đã dạy hắn bài học quý giá: phải nhẫn nhịn. Trần Trường Sinh bắt đầu lên kế hoạch tỉ mỉ. Ban ngày, hắn vẫn đóng vai Trần Thiết Thân – đệ tử kiêu hãnh của Thanh Vân Môn, mỉm cười chịu đựng những màn "giao lưu học hỏi" từ các vị khách, nhưng trong đầu đã tính toán từng bước đi.
Hắn lén chuẩn bị lương khô và một bầu nước lớn. Hắn dành hàng giờ trong thư viện tông môn, không phải để nghiên cứu công pháp thượng thừa, mà để sao chép một bản đồ sơ lược về các dãy núi xung quanh, đánh dấu những nơi hoang vu, hẻo lánh.
Cuối cùng, sau một tuần chuẩn bị, thời cơ đã chín muồi. Đó là một đêm không trăng, không sao, trời đen như mực. Hầu hết đệ tử và trưởng lão đều đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài.
Trần Trường Sinh đặt lên bàn một lá thư ngắn gọn. Nét chữ hắn không đẹp, thậm chí có phần nguệch ngoạc, nhưng chất chứa khát khao cháy bỏng: "Con đi tìm sự bình yên. Mọi người đừng tìm con. Khi đạt tới cảnh giới nhất định, con sẽ quay về."
Hắn khoác lên người bộ quần áo vải thô màu tối, đeo túi hành lý, hít một hơi thật sâu. Hắn mở cửa phòng, thân hình nhẹ nhàng như mèo, lẩn vào bóng đêm. Nhờ thường xuyên bị đánh đập, hắn đã rèn được khả năng cảm nhận cực kỳ nhạy bén với những dao động nhỏ trong không khí. Hắn dễ dàng né tránh các đội tuần tra, luồn lách qua những góc khuất, và cuối cùng, đứng trước cổng sau của Thanh Vân Môn.
Nhìn lại tông môn chìm trong bóng tối – nơi cho hắn chỗ nương thân nhưng cũng mang đến vô vàn đớn đau – trong lòng hắn dâng lên cảm xúc phức tạp. Nhưng khát vọng tự do nhanh chóng lấn át tất cả. Không chút do dự, hắn luồn người qua khe hở bên cạnh cổng, rồi lao thẳng vào rừng sâu.
Hắn chạy, chạy mãi, không dám ngoảnh lại. Chạy đến khi phổi như bỏng rát, chân như rã rời. Khi ánh bình minh đầu tiên ló dạng, hắn đã ở sâu trong một khu rừng xa lạ, không còn thấy bóng dáng Thanh Vân Môn.
Hắn ngã vật xuống gốc cây cổ thụ, thở hổn hển, nhưng trên môi nở nụ cười.
Tự do! Cuối cùng hắn cũng được tự do!
Sau khi nghỉ ngơi lấy lại sức, hắn tiếp tục lên đường. Mục tiêu rất rõ ràng: tìm một sơn cốc hẻo lánh, không người, đặc biệt là không có tu sĩ, để sống cuộc đời phàm tục.
Dọc đường, hắn gặp một con thỏ trắng muốt đang gặm cỏ. Hắn ngồi xuống nghỉ chân, tò mò quan sát sinh vật nhỏ bé đáng yêu. Con thỏ dường như không sợ người, nhảy lại gần, mũi nhỏ khịt khịt đánh hơi. Bỗng nhiên, nó há miệng cắn phập vào ống chân Trần Trường Sinh.
"Cạch!"
Một tiếng giòn tan vang lên.
Trần Trường Sinh nhíu mày vì cơn đau nhói quen thuộc. Con thỏ đứng khựng, mắt tròn xoe ngơ ngác. Hai chiếc răng cửa xinh xắn của nó... đã gãy làm đôi, rơi lả tả trên đám cỏ. Nó nhìn răng gãy, rồi lại nhìn cái chân cứng như đá của Trần Trường Sinh, như không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Sau một giây hoảng loạn, nó quay đầu, co giò chạy biến vào bụi rậm.
Trần Trường Sinh xoa xoa chân, thở dài thượt, lẩm bẩm:
"Đến súc vật cũng không tha cho ta."
Hắn không biết rằng, phiền phức thực sự vẫn còn phía trước.
Khi mặt trời lặn, hắn bước vào khu rừng rậm rạp và âm u hơn. Tiếng côn trùng râm ran, tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như thì thầm ma quái. Một cảm giác nguy hiểm khiến hắn dừng bước.
"GÀO!"
Một tiếng gầm dữ dội vang lên từ bụi cây. Một con yêu sói khổng lồ, thân hình lớn gấp đôi trâu mộng, từ từ bước ra. Lông xám tro phủ kín, mắt đỏ rực như hai than cháy, nanh sắc nhọn nhỏ dãi, trông vô cùng hung hãn.
Rõ ràng đây là một yêu thú Luyện Khí kỳ.
Con sói nhìn thấy Trần Trường Sinh – con mồi yếu ớt, đơn độc – ánh mắt liền sáng lên vì đói khát. Nó không do dự, gầm lên một tiếng rồi lao tới như mũi tên đen.
Trần Trường Sinh hoảng đến mức chân tê dại, chỉ biết đứng im chịu trận.
Con sói há miệng rộng, đớp thẳng vào tay hắn.
"GRÀM!"
Yêu sói cảm giác như cắn phải tảng thiên thạch. Lực phản chấn mạnh truyền từ nanh lên tận óc, khiến nó choáng váng. Hàm răng đau buốt, may mà chưa gãy.
Còn Trần Trường Sinh thì đau đến nỗi mặt nhăn như quả táo khô. "A... đau quá..."
Con sói như bị chọc tức. Chưa từng gặp con mồi nào kỳ dị thế này. Cơn đói và cơn giận khiến nó mất hết lý trí. Nó bắt đầu tấn công điên cuồng.
Cắn vào chân, vai, lưng, mông Trần Trường Sinh. Dùng móng vuốt cào cấu, dùng đầu cứng như đá húc liên hồi.
Giữa cơn mưa đòn, Trần Trường Sinh vừa lăn lộn vì đau, vừa la oai oái:
"Này! Đừng cắn chỗ đó! Chỗ đó hiểm lắm! Aaaa!"
"Ái da, lưng ta! Hôm qua mới bị mấy sư huynh Thần Phong Cốc dùng Phong Đao chém thử, còn đang mỏi đây!"
"Ngươi... ngươi cắn một chỗ thôi được không? Cắn lung tung thế này ta đau không chịu nổi!"
Đúng lúc ấy, một tiều phu gần đó nghe tiếng gầm và la hét, vội vác rìu chạy tới, bụng nghĩ mình sẽ thành anh hùng cứu người.
Nhưng khi đến nơi, ông ta đứng khựng. Cảnh tượng trước mắt quá kỳ lạ.
Một con yêu sói khổng lồ đang "vờn" một thiếu niên. Con sói liên tục tấn công, nhưng trông có vẻ tức giận và bất lực hơn là hung dữ. Còn thiếu niên kia thì lăn lộn trên đất, la oai oái – nhưng nghe kỹ lại giống như đang phàn nàn hơn là kêu cứu.
"Đừng... đừng cắn vào nách... nhột quá... ha ha... đau!"
Tiều phu dụi mắt. Hắn vừa khóc vừa cười, chẳng giống người đang gặp nguy hiểm. Ông ta lắc đầu, lẩm bẩm:
"Chắc thiếu gia nào đang huấn luyện linh thú đây. Giới trẻ bây giờ chơi đùa cũng kỳ lạ thật."
Nghĩ vậy, ông ta quay người, vác rìu bỏ đi, chẳng muốn xen vào.
Để lại Trần Trường Sinh với con yêu sói gần như phát điên.
Cuộc "vờn nhau" kéo dài gần một canh giờ. Yêu sói đã kiệt sức. Nanh ê ẩm, móng mòn vẹt, toàn thân rã rời. Nó nhìn con mồi – vẫn nằm lăn lộn, quần áo rách bươm, nhưng trên người chẳng hề hấn gì.
Sự hung hãn trong mắt con sói tan biến, thay vào đó là hoang mang, bối rối, và một chút... sợ hãi. Nó không hiểu sinh vật này là gì. Nó gầm lên tiếng cuối cùng – đầy uất ức và bất lực – rồi cụp đuôi, quay đầu chạy biến vào rừng, bỏ lại một mớ hỗn độn.
Trần Trường Sinh nằm vật ra đất, thở hổn hển. Toàn thân đau như búa bổ, tinh thần kiệt quệ.
Hắn nằm ngửa trên thảm lá mục, nhìn lên tán lá đen kịt che kín trời. Tự do mà hắn hằng khao khát, hóa ra cũng chỉ là một dạng đau đớn khác. Hắn nhắm mắt, kiệt sức đến tột cùng, rồi thiếp đi giữa khu rừng hoang vu và nguy hiểm.