Chương 6: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 6: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu không khí trong rừng sâu lúc đêm khuya lạnh lẽo hơn Trần Trường Sinh tưởng tượng rất nhiều. Những giọt sương đêm rơi từ lá cây xuống mặt đất ẩm ướt, kèm theo cái lạnh thấu xương. Hắn tỉnh giấc không phải vì đói hay rét, mà vì cơn đau nhức nhối từ trận đấu đêm qua.
Cơn đau vẫn còn ám ảnh khắp người dù trên thân thể hắn không hề có vết thương nào. Mỗi tấc da, từng khớp xương như bị hàng trăm cây búa tạ giáng xuống, cảm giác ấy thật đáng sợ.
Con sói đêm qua chắc cũng xui xẻo khi đụng phải hắn. Nó điên cuồng cắn xé suốt nửa đêm, cuối cùng kiệt sức, miệng đầy máu vì răng va vào "thép", buộc phải bỏ chạy trong tức tối. Còn Trần Trường Sinh, hắn nằm đó, đau đến mức bất tỉnh, rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
"Ít nhất cũng ngủ được một giấc ngon," hắn tự an ủi mình. So với việc bị các sư huynh ở Tạp Dịch Viện đánh thức giữa đêm để thử nghiệm Hỏa Cầu Thuật hay Kim Cương Chỉ, thì bị sói cắn rồi ngủ quên giữa rừng quả thực dễ chịu hơn nhiều.
Trần Trường Sinh vật vã ngồi dậy, vươn vai nghe tiếng xương kêu răng rắc như rang ngô. Hắn lảo đảo đến bên một con suối nhỏ, cúi mặt xuống dòng nước mát lạnh. Cơn lạnh đột ngột khiến tinh thần hắn tỉnh táo hơn. Nhìn bóng mình dưới mặt nước, hắn thấy một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi, gương mặt thanh tú nhưng luôn nhăn nhó vì đau, đôi mắt đờ đẫn, mệt mỏi, chẳng còn chút sức sống của tuổi trẻ.
"Giờ phải đi đâu đây?" hắn lẩm bẩm.
Sau khi uống no nước suối, cái bụng rỗng cũng vơi đi phần nào. Hắn hái vài quả dại không rõ tên, cẩn thận nếm thử. Vị chua chát lan tỏa trong miệng, nhưng ít nhất cũng lấp được cái đói. Hắn không sợ độc, bởi từ khi nổi tiếng, hắn đã từng thử qua vô số độc dược nhưng dường như miễn nhiễm với tất cả, trừ nỗi đau.
Trong lúc hắn chuẩn bị tìm hướng tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm "sự bình yên", bỗng nhiên từ sâu trong rừng vang lên tiếng gầm rú kinh thiên động địa, xen lẫn tiếng cây cối gãy đổ ầm ầm.
Trần Trường Sinh giật mình. Phản xạ đầu tiên không phải là tò mò mà là tìm chỗ trốn. Kinh nghiệm mười mấy năm làm bia đỡ đạn cho hắn biết, nơi nào có tiếng động lớn, nơi đó là rắc rối. Mà rắc rối luôn đi kèm với những trận đòn.
Hắn vội vã nấp sau một gốc cây cổ thụ, hé mắt quan sát.
Chỉ thấy một bóng trắng lao ra từ trong rừng như tia chớp. Đó là một thiếu niên mặc áo trắng, tuổi tác tương đương hắn, tay cầm thanh trường kiếm sáng loáng, nhưng tình trạng vô cùng thê thảm. Áo trắng đã nhuốm đầy máu, hơi thở hỗn loạn, bước chân lảo đảo, rõ ràng bị trọng thương và linh lực cạn kiệt.
Đuổi theo sau là một con hổ khổng lồ. Con vật to như trâu mộng, toàn thân phủ lớp lông vằn đen tuyền, đôi mắt đỏ ngầu như hai chiếc đèn lồng, tỏa ra yêu khí nồng nặc. Mỗi bước chân của nó làm mặt đất rung chuyển nhẹ.
"Yêu thú cấp Luyện Khí tầng tám, Hắc Vân Hổ!" Trần Trường Sinh chỉ liếc qua liền nhận ra. Ở Thanh Vân Môn, dù hắn không tu luyện được nhưng kiến thức về tu chân giới vẫn bị nhồi nhét không ít. Hắc Vân Hổ nổi tiếng với sức mạnh vật lý kinh người và bộ da cứng như sắt.
Thiếu niên bạch y kia, dù bị thương nặng, nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị, không hề có ý định bỏ chạy. Y quay người, trường kiếm trong tay vẽ một vòng cung đẹp mắt, kiếm khí sắc bén chém về phía Hắc Vân Hổ.
"Thánh Kiếm Quyết - Trảm Phong Thức!"
Tiếng hét của y đầy chính khí, nhưng đáng tiếc, một kiếm chém vào người Hắc Vân Hổ chỉ tóe lên tia lửa nhỏ, để lại vệt trắng mờ nhạt trên lớp lông đen của nó.
"Gào!"
Hắc Vân Hổ bị chọc giận, gầm lên tiếng long trời lở đất, cái đuôi to như roi sắt quất mạnh về phía thiếu niên. Y vội vàng đưa kiếm lên đỡ, nhưng vẫn bị lực lượng khổng lồ đánh bay, đập mạnh vào thân cây, phun ra ngụm máu tươi.
"Khốn kiếp!" Thiếu niên nghiến răng, cố gượng dậy. Y tên là Lâm Phong, đệ tử của một gia tộc tu chân nhỏ, lần này một mình đến Nam Cương Vạn Thú Sơn để rèn luyện, không ngờ lại đụng phải yêu thú mạnh như vậy. Y đã chiến đấu với nó suốt một ngày một đêm, linh lực cạn kiệt, pháp bảo phòng ngự cũng vỡ nát.
Hắc Vân Hổ không cho y cơ hội thở dốc, nó há miệng rộng hoác đầy răng nanh sắc nhọn, một luồng yêu khí màu đen ngưng tụ thành quả cầu, bắn thẳng về phía Lâm Phong.
Lâm Phong tuyệt vọng nhắm mắt lại. Y biết mình không thể tránh được đòn này.
Trong khi đó, Trần Trường Sinh đang nấp sau gốc cây, lòng thầm cầu nguyện:"Đánh nhanh lên rồi đi đi, đừng làm phiền ta."
Hắn hoàn toàn không có ý định ra tay cứu giúp. Cứu người? Cứu thế nào? Hắn còn không tự cứu nổi mình khỏi những trận đòn hàng ngày. Hơn nữa, ra mặt lúc này chẳng khác nào tự biến mình thành mục tiêu.
Nhưng số phận dường như luôn thích trêu ngươi hắn.
Quả cầu yêu khí của Hắc Vân Hổ bắn về phía Lâm Phong. Y trong lúc nguy cấp dồn hết tàn lực cuối cùng, lăn người sang một bên, tránh được đòn tấn công trong gang tấc.
"Ầm!"
Quả cầu yêu khí bay sượt qua chỗ Lâm Phong, không hề suy giảm uy lực, bay thẳng về phía... gốc cây cổ thụ nơi Trần Trường Sinh đang ẩn nấp.
"Trời ơi!"
Trần Trường Sinh chỉ kịp kêu lên trong đầu. Hắn muốn chạy, nhưng quả cầu có sức mạnh kinh hoàng đang di chuyển rất nhanh. Hắn chỉ có thể theo bản năng cuộn người lại, hai tay ôm đầu, chuẩn bị hứng chịu cơn đau kinh hoàng nữa.
Quả cầu yêu khí nổ tung ngay trên người hắn. Một luồng năng lượng bạo ngược và nóng rực bao trùm lấy toàn bộ cơ thể. Cảm giác đau đớn như bị hàng vạn mũi kim châm cùng lúc, như bị ném vào lò luyện đan, thiêu đốt từng tế bào.
"Aaaa..." Hắn rên lên đau đớn, nhưng âm thanh bị tiếng nổ át đi.
Khói bụi tan đi. Gốc cây cổ thụ đã bị nổ thành từng mảnh vụn. Một cái hố sâu xuất hiện tại chỗ.
Lâm Phong nằm trên mặt đất, ho khù khụ, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào trung tâm vụ nổ, lòng đầy áy náy. Y không ngờ cú né của mình lại hại một người vô tội.
Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt khiến y phải trợn tròn mắt, quên cả hô hấp.
Giữa cái hố sâu, một bóng người từ từ đứng dậy, phủi phủi bụi đất trên quần áo. Quần áo rách bươm, nhưng thân thể bên trong lại không có một vết thương nào, làn da vẫn trơn bóng như ngọc. Người đó chính là Trần Trường Sinh.
"Đau... đau quá..." Trần Trường Sinh lẩm bẩm, mặt nhăn như quả táo tàu. Cú nổ vừa rồi chắc chắn là một trong những đòn mạnh nhất hắn từng chịu, cảm giác đau đớn vượt xa cả Hỏa Cầu Thuật của các sư huynh.
Hắc Vân Hổ cũng ngẩn người. Nó không hiểu tại sao con mồi của nó né được, mà lại có kẻ khác đứng ra chịu đòn, và sau khi chịu đòn lại chẳng hề hấn gì. Trí tuệ của yêu thú không cho phép nó lý giải được hiện tượng siêu nhiên này. Nó chỉ cảm thấy uy nghiêm của mình bị khiêu khích.
"GÀO!!!"
Nó gầm lên giận dữ, coi Trần Trường Sinh là mối đe dọa lớn hơn. Nó bỏ qua Lâm Phong đang nằm thoi thóp, bốn chân đạp mạnh xuống đất, thân hình khổng lồ lao về phía Trần Trường Sinh như ngọn núi nhỏ. Tốc độ cực nhanh, mang theo luồng gió tanh tưởi.
Trần Trường Sinh thấy con hổ lao về phía mình thì hồn bay phách lạc. Hắn muốn chạy, nhưng nỗi đau từ cú nổ vừa rồi vẫn khiến hắn chưa hoàn hồn. Hắn chỉ có thể đứng trơ ra đó, nhìn cái miệng hổ đầy răng nanh ngày càng lớn trong tầm mắt.
"Cẩn thận, đạo hữu!" Lâm Phong hét lên trong tuyệt vọng. Y muốn đứng dậy cứu người, nhưng cơ thể đã không còn một chút sức lực. Trong mắt y, thiếu niên bình thường kia chắc chắn sẽ bị xé thành từng mảnh.
Và rồi, Hắc Vân Hổ đã lao tới. Nó há miệng, nhắm thẳng vào vai của Trần Trường Sinh mà đớp một cái thật mạnh.
"RĂNG RẮC!"
Một âm thanh giòn tan, chói tai vang lên.
Nhưng đó không phải là tiếng xương của Trần Trường Sinh bị cắn gãy.
Đó là tiếng... răng của Hắc Vân Hổ bị gãy.
Cả khu rừng đột nhiên im phăng phắc.
Lâm Phong đang nhắm mắt chờ đợi cảnh tượng máu me cũng phải từ từ mở mắt ra.
Hắc Vân Hổ đứng hình tại chỗ, cái miệng vẫn đang ngoạm vào vai Trần Trường Sinh. Nhưng đôi mắt đỏ ngầu của nó giờ đây không còn hung tợn, mà thay vào đó là sự ngơ ngác, bối rối, và nỗi đau đớn không thể tin được.
Máu tươi từ miệng nó bắt đầu rỉ ra, nhỏ tong tong xuống đất. Mấy chiếc răng nanh to và sắc bén nhất của nó đã gãy làm đôi.
"Ư..." Trần Trường Sinh khẽ rên rỉ.
Bị một con hổ to như vậy cắn, dù không bị thương nhưng cảm giác đau đớn thì không thể nào giả được. Giống như có hai cái kìm sắt khổng lồ đang kẹp chặt vào xương vai của hắn, đau đến thấu tim gan.
Hắc Vân Hổ từ từ nhả vai hắn ra. Nó lùi lại vài bước, lắc lắc cái đầu, ánh mắt nhìn Trần Trường Sinh giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng. Nó không thể hiểu được, tại sao lại có sinh vật nào trên đời cắn vào lại cứng như vậy? Cứng hơn cả Huyền Thiết mà nó từng thử cắn.
Đây là cái gì? Đá à? Không, đá cũng phải vỡ chứ!
Nỗi sợ hãi bản năng trước những điều không thể lý giải bắt đầu xâm chiếm tâm trí của con yêu thú. Nó nhìn Trần Trường Sinh như nhìn một con quái vật thực sự.
Trần Trường Sinh xoa xoa bả vai đau nhức, mặt mày nhăn nhó, lẩm bẩm:"Chết Tiệt, hết sói đến hổ...
Câu nói này lọt vào tai Hắc Vân Hổ, dù không hiểu nghĩa, nhưng nó cảm nhận được sự... khinh miệt? Một sinh vật cắn không thủng, lại còn tỏ ra khó chịu vì bị cắn?
"G... Gào..."
Hắc Vân Hổ kêu lên tiếng yếu ớt, không còn vẻ uy phong như trước. Nó nhìn Trần Trường Sinh một lần nữa, rồi đột nhiên quay đầu, bốn chân chạy bán sống bán chết vào sâu trong rừng, nhanh như gió, chỉ sợ chạy chậm một chút sẽ bị con "quái vật hình người" này giữ lại.
Khu rừng lại trở về với sự yên tĩnh. Chỉ còn lại Trần Trường Sinh đang xoa vai, và Lâm Phong nằm trên đất, miệng há hốc, ánh mắt nhìn Trần Trường Sinh như nhìn thần nhân giáng thế.
Trong đầu Lâm Phong lúc này là một mớ hỗn độn. Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Một thiếu niên trông hết sức bình thường, không có chút dao động linh lực nào, lại có thể đứng yên chịu một đòn toàn lực của Hắc Vân Hổ cấp Luyện Khí tầng tám mà không hề hấn gì? Thậm chí còn làm nó gãy răng và hoảng sợ bỏ chạy?
Đây... đây không phải là người! Đây chắc chắn là một vị cao nhân tuyệt thế đang ẩn mình tu luyện, giả dạng thành người thường để trải nghiệm hồng trần!
Lâm Phong càng nghĩ càng thấy hợp lý. Chỉ có những vị tiền bối có tu vi cao thâm đến mức "phản phác quy chân", che giấu toàn bộ khí tức, mới có thể trông bình thường như vậy. Thân thể kia, chắc chắn là đã tu luyện một môn Luyện Thể công pháp kinh thiên động địa nào đó, đạt đến cảnh giới trong truyền thuyết - Thể Phách Kim Thân!
Nghĩ đến đây, Lâm Phong vội vàng dùng hết sức lực còn lại, cố gắng ngồi dậy, chắp tay một cách cung kính nhất có thể về phía Trần Trường Sinh.
"Vãn bối Lâm Phong, đa tạ tiền bối ra tay cứu mạng! Đại ân đại đức, cả đời không quên!" Giọng nói của y run rẩy, phần vì vết thương, phần vì kích động.
Trần Trường Sinh nghe có người nói chuyện mới giật mình quay lại. Hắn nhìn thiếu niên bạch y đang chật vật ngồi đó, vẻ mặt đầy sùng bái.
"Tiền bối?" Hắn ngơ ngác hỏi lại, chỉ vào mặt mình. "Ngươi gọi ta đó à?"
Lâm Phong thấy vị "cao nhân" này phản ứng như vậy, lại càng thêm khẳng định suy đoán của mình. Xem kìa, phong thái của tiền bối thật khác thường! Rõ ràng đã cứu người, lại còn giả vờ như không biết. Đây chính là phong phạm của bậc cao nhân chân chính!
"Dạ, vãn bối chính là đang nói chuyện với tiền bối," Lâm Phong càng thêm cung kính. "Tu vi của tiền bối thật sự sâu không lường được, chỉ đứng yên một chỗ đã dọa chạy được Hắc Vân Hổ. Thân thể kim cương bất hoại của ngài, thật sự khiến vãn bối mở rộng tầm mắt!"
Trần Trường Sinh nghe mà ngớ cả người. Hắn dọa chạy Hắc Vân Hổ? Hắn đứng yên là vì đau quá không chạy nổi. Thân thể kim cương bất hoại? Đúng là không hoại thật, nhưng đau thì vẫn đau chết đi được.
Hắn thở dài một hơi, mệt mỏi nói:"Ngươi hiểu lầm rồi, ta không phải cao nhân gì đâu. Ta chỉ là một kẻ qua đường thôi." Hắn chỉ muốn giải thích cho rõ ràng để tên nhóc này đừng có bám lấy mình.
Nào ngờ, câu trả lời này của hắn lại khiến Lâm Phong chấn động trong lòng.
Hiểu lầm rồi? Không phải cao nhân? Chỉ là kẻ qua đường?
Lâm Phong tự động não bổ: Tiền bối đang thử thách lòng thành của mình! Ngài muốn xem mình có phải là kẻ ham mê danh lợi, thấy người sang bắt quàng làm họ hay không! Đúng vậy, cao nhân hành sự luôn có thâm ý. Mình phải thể hiện được sự chân thành của mình!
Nghĩ vậy, Lâm Phong không những không bỏ cuộc, mà còn trịnh trọng cúi đầu thấp hơn:"Tiền bối khiêm tốn rồi. Nếu ngài không phải cao nhân, sao có thể có thân thể cứng rắn đến vậy? Nếu ngài chỉ là kẻ qua đường, sao lại trùng hợp xuất hiện ở đây cứu vãn bối một mạng? Đây chắc chắn là duyên phận!"
Trần Trường Sinh cảm thấy đầu mình cũng bắt đầu đau. Hắn không biết phải giải thích thế nào với cái tên đầu óc có vấn đề này nữa.
Hắn xua tay:"Thôi thôi, ngươi muốn nghĩ sao thì nghĩ. Ta đi đây."
Nói rồi hắn quay người, định bụng rời khỏi nơi phiền phức này càng nhanh càng tốt.
"Tiền bối, xin dừng bước!" Lâm Phong vội vàng gọi với theo. "Vãn bối bị thương nặng, không thể di chuyển. Nơi đây là Vạn Thú Sơn, yêu thú hoành hành, vô cùng nguy hiểm. Xin tiền bối rủ lòng thương, cho phép vãn bối đi theo ngài một đoạn đường, để tránh bị yêu thú khác làm hại. Ân tình này, Lâm Phong xin khắc cốt ghi tâm!"
Trần Trường Sinh dừng bước, quay đầu lại nhìn Lâm Phong. Hắn thấy vẻ mặt khẩn cầu và chân thành của y, trong lòng cũng có chút mềm lòng. Dù sao thì tên này cũng vì mình né đòn mà bị liên lụy... à không, là mình bị liên lụy vì hắn né đòn mới đúng. Thôi kệ, dù sao thì bỏ một người bị thương nặng ở đây cũng không phải chuyện hay ho gì.
Nhưng nghĩ đến việc phải đi cùng một người, lại còn là một tu sĩ, hắn lại thấy phiền. Đi cùng tu sĩ, sớm muộn gì cũng gặp phải đánh nhau. Mà đánh nhau thì hắn lại là người chịu trận.
Thấy Trần Trường Sinh do dự, Lâm Phong vội nói thêm:"Tiền bối yên tâm, vãn bối tuyệt đối sẽ không làm phiền ngài. Chỉ cần đi ra khỏi khu rừng này là được. Vãn bối trên người có mang theo một ít đan dược và linh thạch, có thể xem như là báo đáp!"
Nghe đến đan dược, Trần Trường Sinh không quan tâm, nhưng nghe đến đồ ăn... à không, linh thạch có thể đổi lấy đồ ăn, hắn lại có chút động lòng. Lương khô hắn chuẩn bị cũng sắp hết rồi.
Cuối cùng, sau một hồi đấu tranh tư tưởng giữa "bình yên" và "cái bụng", hắn thở dài một tiếng, gật đầu một cách miễn cưỡng.
"Được rồi. Nhưng chỉ một đoạn đường thôi đấy."
Lâm Phong thấy hắn đồng ý, mừng rỡ như điên, vội vàng cảm tạ rối rít:"Đa tạ tiền bối! Đa tạ tiền bối!"