Chương 103: Tỷ Muội Tâm Sự

Thiên La

Chương 103: Tỷ Muội Tâm Sự

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong một căn phòng khác, Lãnh Hàn Băng nằm tựa người trên giường, lúc này nàng không còn nghiên cứu pháp văn mà say sưa ngắm nhìn chiếc vòng ngọc trên tay, ánh mắt tràn đầy yêu thích không rời. Đây là món quà đầu tiên nàng cùng hắn chọn lựa kể từ khi họ gặp nhau.
Nhớ lại những chuyện vừa xảy ra cứ ngỡ như một giấc mộng. Từ lúc còn nhỏ, nàng đã ngưỡng mộ phụ thân mình, một nam nhân đỉnh thiên lập địa gánh vác cả một gia tộc trên vai. Nàng cũng muốn như mẫu thân, tìm được một nam nhân sánh ngang phụ thân.
Thế mà cuối cùng, nàng lại đem lòng yêu một tên lưu manh, có lẽ là điều nàng chưa từng ngờ tới.
Trong lúc Hàn Băng đang chìm đắm trong suy nghĩ, cửa phòng mở ra. Phi Dao như một cơn gió lao đến, ôm chầm lấy tỷ tỷ của nàng.
- Hu hu hu… tỷ tỷ, tiểu Phong tử ức hiếp muội, tỷ phải làm chủ cho muội, hu hu...
- Có chuyện gì?
- Muội muốn đổi tỷ phu, muội không muốn tiểu Phong tử làm tỷ phu, hu hu hu…
Lãnh Hàn Băng nhìn tiểu muội khóc đến thảm thương, lần này chắc chắn không phải là đùa giỡn.
- Đừng khóc, có chuyện gì xảy ra?
Phi Dao kể hết mọi chuyện cho tỷ tỷ nghe, giọng đầy vẻ ấm ức.
- Trong lòng hắn rõ ràng xem trọng Liễu Huân Vũ hơn muội.
Lãnh Hàn Băng lặng lẽ lắng nghe từ đầu đến cuối, ánh mắt nàng trở nên phức tạp. Mẫu thân từng nói mối quan hệ giữa Phi Dao và Lâm Phong đã vượt quá giới hạn, có lẽ không còn cách cứu vãn.
- Lâm Phong đi đâu là chuyện của hắn, muội quan tâm làm gì?
- Muội… muội là sư tỷ của hắn nên muội phải có trách nhiệm giám sát hắn.
- Có phải muội sợ hắn đi theo Huân Vũ không?
Lãnh Phi Dao bĩu môi.
- Hắn đi đâu thì mặc kệ hắn, muội không quan tâm hắn nữa đâu.
- Nếu hắn rời khỏi Cửu Huyền đến Trường Hà tu luyện thì sao?
- Không thể nào.
Lãnh Hàn Băng nhìn ánh mắt kinh ngạc của tiểu muội mình, nàng khẽ giải thích.
- Trên đời này không có gì là không thể. Trường Hà Thánh Cung là nơi hội tụ nhiều thiên tài đan đạo nhất Nam Hoang, nơi đó còn có cô gái hắn ngày đêm nhung nhớ.
- Chuyện này…
Ánh mắt của Phi Dao bắt đầu lộ vẻ lo lắng, nếu tiểu Phong tử rời đi thì ai sẽ chơi với nàng, ai sẽ kiếm linh thạch cho nàng, ai sẽ dạy nàng luyện đan…
- Chẳng phải còn có tỷ tỷ ở đây sao? Tiểu Phong tử chắc chắn sẽ không rời xa tỷ tỷ.
- Nếu ta đi cùng hắn thì sao?
- Cái gì?
Lần này Phi Dao không còn giữ được bình tĩnh. Tỷ tỷ cũng rời đi thì nàng ở lại Thánh Cung còn ý nghĩa gì nữa.
- Hu hu hu… tỷ tỷ không được đi, muội không cho tỷ tỷ đi đâu.
Phi Dao ôm chặt lấy tỷ tỷ như sợ Hàn Băng sẽ cùng tên nào đó rời đi vậy. Hàn Băng khẽ trấn an tiểu muội.
- Nếu có một ngày ta và hắn rời khỏi Cửu Huyền Thánh Cung thì muội có đi với ta không?
- Thánh Cung tốt như vậy, tỷ rời đi làm gì?
- Bởi vì lòng hắn không ở Thánh Cung, sớm muộn sẽ có một ngày hắn rời đi.
Ở bên cạnh Lâm Phong một thời gian, Hàn Băng nhận ra hắn không hề có tham vọng quyền lực. Với tài năng của hắn nhất định sẽ trở thành một nhân vật trọng yếu, nếu không muốn vướng vào tranh đấu, chỉ có cách rời đi.
Lãnh Phi Dao chưa từng nghĩ đến việc rời khỏi Cửu Huyền Thánh Cung, nhưng nếu một ngày ấy thật sự đến, nàng phải làm sao đây?
- Tỷ tỷ rời đi, phụ thân và mẫu thân nhất định sẽ rất đau lòng.
- Trên đời này không có bữa tiệc nào không tàn, sẽ có một ngày ta và muội rời xa phụ mẫu.
- Nhưng muội không muốn ngày đó xảy ra.
- Tiểu muội ngốc.
Hai tỷ muội trò chuyện một lúc, tâm trạng Phi Dao đã tốt hơn rất nhiều. Sau khi bình tĩnh trở lại, nàng lại dùng ánh mắt lo lắng nhìn tỷ tỷ.
- Lúc nãy muội lớn giọng như vậy chắc là làm tiểu Phong tử tức giận lắm.
- Hắn sẽ không giận.
- Làm sao tỷ biết?
- Chỉ cần muội không lấy linh thạch của hắn thì hắn sẽ không giận muội.
Lãnh Phi Dao gật đầu đồng ý.
- Đúng vậy, tiểu Phong tử coi linh thạch như sinh mạng. Chỉ cần muội đưa cho hắn mấy vạn linh thạch thì hắn sẽ không giận muội nữa.
Nghĩ đến đây, trên gương mặt xinh đẹp của Phi Dao lại hiện lên nụ cười vui vẻ. Lúc này nàng mới để ý đến chiếc vòng ngọc trên tay tỷ tỷ.
- Oa… chiếc vòng này thật đẹp, tỷ tỷ mua ở đâu vậy?
- Ta… không phải ta mua.
- Tỷ không mua chẳng lẽ là được tặng? Là ai lại hào phóng như vậy?
Lãnh Hàn Băng nhìn vòng ngọc trên tay, ánh mắt ẩn hiện vẻ ôn nhu. Phi Dao vừa nhìn thấy liền la lên.
- Muội biết rồi, nhất định là tiểu Phong tử tặng cho tỷ.
Phi Dao đợi một lúc vẫn không thấy tỷ tỷ phủ nhận, liền biết mình đã đoán đúng.
- Làm sao có thể.
Tên sư đệ của nàng coi linh thạch như mạng sống vậy mà chịu bỏ ra mấy chục vạn linh thạch mua vòng tay làm quà tặng, nhất định là hắn đã bị tỷ tỷ mê hoặc đến thần hồn điên đảo rồi.
- Tỷ tỷ đúng là quá lợi hại.
Mấy ngày tiếp theo, ba Thánh Cung còn lại lần lượt tiến vào Vô Cực Thánh Thành. Sau Cửu Huyền là Trường Hà, Âm Dương và cuối cùng là Ngự Thú.
Số lượng tu sĩ trong Vô Cực Thánh Thành không ngừng tăng lên. Ngũ cung đại hội vẫn chưa khai mạc nhưng các khách điếm trong thành gần như đã kín chỗ. Ngoài những thiên tài ưu tú nhất của Ngũ đại Thánh Cung, còn có không ít thế lực và vô số tán tu đến quan sát.
Ngũ cung đại hội chính là sự kiện lớn nhất Nam Hoang, là sân khấu tốt nhất để các thiên tài tỏa sáng. Một khi giành được chiến thắng, không chỉ mang lại danh dự cho Thánh Cung mà còn có thể vang danh thiên hạ, được vạn người ca tụng.
Vì số lượng tu sĩ trong thành trì quá đông, để đảm bảo an toàn, các đệ tử tham gia thi đấu sẽ được chuyển đến Vô Cực Thánh Địa.
Sau khi tiến vào thánh địa, mỗi Thánh Cung sẽ được tiếp đón trên một ngọn núi riêng. Nơi này có đầy đủ tiện nghi, chẳng khác gì những khách điếm sang trọng trong Thánh Thành.
Trong một căn phòng lớn, Lâm Phong nhìn tấm danh sách trong tay. Trên đó là tất cả vật phẩm mà Vạn Bảo Các sẽ đấu giá vào ngày mai.
- Đúng là có rất nhiều bảo vật.
Hơn hai trăm món bảo vật sẽ được mang ra đấu giá, trong đó có năm vật phẩm chủ chốt, tất cả đều là bảo vật cấp Thiên hoặc có giá trị tương đương.
Phong Viêm ngồi bên cạnh gật đầu.
- Linh dược có hơn ba mươi gốc, đều là loại hiếm có, đáng tiếc không thể lấy hết.
Bên dưới danh sách có ghi rõ, mỗi tu sĩ chỉ được đấu giá tối đa ba vật phẩm, để tránh trường hợp người thì có quá nhiều, kẻ thì chẳng có gì.
Lãnh Phi Dao ngồi bên cạnh mở to mắt nhìn từng vật phẩm trong danh sách, nhất là những thứ lấp lánh dành cho nữ tử. Thứ nào nàng cũng muốn có nhưng lại không đủ linh thạch.
Số người tham gia buổi đấu giá lần này đều là những nhân vật nổi danh khắp Nam Hoang. Với tài lực của Phi Dao, nếu có thể đấu giá được một vật phẩm cũng đã xem như thành công rồi.
- Nếu gia gia có ở đây thì tốt quá.
Ánh mắt của Phi Dao chợt dừng lại ở một trong năm vật phẩm chủ chốt, vẻ mặt lộ rõ kinh ngạc.
- Cửu Sắc Băng Liên? Có khi nào thứ này là do tỷ tỷ đấu giá không?
Nếu tỷ tỷ của nàng mang băng liên đi đấu giá nhất định sẽ thu về một núi linh thạch, lúc đó Phi Dao có thể mua được tất cả những thứ mình đã để ý.