165. Chương 165: Phong Viên Viên

Thiên La

Chương 165: Phong Viên Viên

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 165 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa bước vào phòng, Lâm Phong nghe thấy giọng lão già truyền đến.
- Tiểu tử ngươi không thấy có gì lạ à?
- Lão muốn nói chuyện gì?
- Nếu lão phu không nhìn lầm, thì nha đầu đó vừa bước vào căn phòng ngay cạnh phòng ngươi đấy.
- Ừ nhỉ, sao nàng ta lại vào đó?
Lâm Phong suy nghĩ một lát, chợt bừng tỉnh.
- Chết rồi, không ổn rồi!
Hắn vội vàng mở cửa phòng, chạy sang gõ cửa phòng bên cạnh.
- Mở cửa, mau mở cửa!
Cánh cửa bật mở, Phong Thanh Thanh nhíu mày nhìn người nam nhân trước mặt.
- Có chuyện gì?
- Sao ngươi lại ở đây?
- Sao ta lại không thể ở đây chứ?
Lâm Phong lắc đầu.
- Ý ta là trước kia ngươi không ở đây, sao bây giờ lại ở đây?
- Ta vừa chuyển phòng, ngươi có ý kiến gì à?
- Không có.
- RẦM...
Cánh cửa đóng sập lại. Lâm Phong lủi thủi trở về phòng. Nàng ta là chấp sự của Thánh Cung, được gọi là 'bạo nữ', nên chỉ cần không phải những nơi cấm kỵ, nàng ta đều có thể chuyển vào ở. Điều 13, trang 26 Thánh Quy có ghi rõ.
- Là phúc thì không phải họa, là họa thì không tránh được. Thôi, đi ngủ cái đã.
Trong một hang động rộng lớn được bài trí vô cùng sang trọng, một nữ tử đang ngồi đọc thư tịch. Bên cạnh nàng có hai tỳ nữ hộ pháp, tay cầm trường kiếm.
Lúc này, một nữ tử từ bên ngoài bước vào, hành lễ.
- Tiểu thư, Đà chủ muốn gặp.
- Xem ra kế hoạch của ta đã thất bại rồi.
Nữ tử gấp thư tịch lại, ánh mắt vẫn bình thản.
- Mời Đà chủ vào đây.
- Tuân lệnh.
Một hắc y nhân từ bên ngoài bước vào. Nếu Lâm Phong có mặt ở đây, chắc chắn hắn sẽ nhận ra người này.
- Tham kiến Thần Nữ.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Quỷ Ảnh vô dụng, đã phụ lòng tin tưởng của Thần Nữ.
Ban đầu, kế hoạch diễn ra vô cùng thuận lợi. Ngũ đại Thánh Cung liên tục tổn thất. Chỉ cần kéo dài thú triều thêm vài tháng nữa, Ma Giáo đã có thể phát động tấn công, tiêu diệt Thánh Cung và thâu tóm toàn bộ Nam Hoang.
Nữ tử mỉm cười.
- Ngũ đại Thánh Cung đã tồn tại hơn vạn năm, nội tình thâm hậu. Bây giờ vẫn chưa phải lúc chúng ta xuất kích.
- Quỷ Ảnh cho rằng Ngũ đại Thánh Cung chẳng có gì lợi hại.
Lần trước, Thánh Cung dẫn theo gần vạn tu sĩ phản công thú triều, kết quả bị Ma Giáo phục kích. Nếu không phải Thần Nữ ra lệnh thả cho bọn chúng một con đường, thì đám người đó làm sao có thể chạy thoát chứ?
- Kế hoạch lần này chỉ đến đây thôi. Đà chủ có thể cho thủ hạ rút lui.
- Tuân lệnh.
- Thời gian sắp tới, ta phải trở về Thần Điện. Trước khi đi, ta đã chuẩn bị một món quà dành cho các vị đạo hữu ở Nam Hoang.
Nàng giơ ngọc thủ lên, một tờ thư tịch bay đến chỗ Quỷ Ảnh.
- Nhờ Đà chủ giúp ta chuyển món quà này.
Quỷ Ảnh nhìn tờ thư tịch trong tay, ánh mắt thoáng kinh ngạc, vẻ mặt ẩn giấu sự hưng phấn.
- Thuộc hạ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
- Còn một chuyện nữa, Đà chủ đã tìm ra cao nhân nào đã phá hủy kế hoạch của ta chưa?
- Nghe nói là Cửu Huyền Thánh Nữ.
- Chắc chắn không phải Linh Mộng.
Nữ tử lắc đầu. Linh Mộng đúng là thiên tài tuyệt thế, nhưng nàng ta không biết gì về trận pháp.
- Khi nào tìm ra, phải lập tức diệt trừ.
- Tuân lệnh.
Theo tính toán của nàng, kế hoạch lần này tuy không thể tiêu diệt Ngũ đại Thánh Cung, nhưng cũng có thể khiến bọn chúng tổn thất vài phần thực lực. Nào ngờ kế hoạch lại thất bại sớm như vậy. Chắc chắn là có cao nhân trợ giúp, và người này có thể cản trở đại nghiệp sau này của bản giáo, nên cần phải lập tức diệt trừ.
Phong Viên Viên vừa rời khỏi cấm địa liền được Phong gia đón trở về. Phong lão gia tử còn mở tiệc suốt ba ngày ba đêm để chào đón nàng, khiến đám tộc nhân không dám xem thường.
Phong Thanh Thanh đi tới trước đại môn của Phong gia, chợt dừng bước. Nàng xoay người nhìn người nam nhân phía sau.
- Lát nữa gặp mẫu thân của ta, tuyệt đối không được nói lung tung. Nếu không, đừng trách ta đấy!
- Biết rồi.
Hai người vừa bước vào đại môn, đã thấy một lão già và một thanh niên bước ra. Lão già mỉm cười tiếp đón.
- Tiểu Thanh, tiểu Phong, mau vào trong đi. Mọi người đang chờ ở đại sảnh.
Lâm Phong nghe lão già xưng hô, cảm giác có gì đó không đúng. Đến khi nhìn thấy nụ cười của gã gian thương, hắn lại càng bất an.
- Nếu bây giờ ta rời đi, không biết có bị 'bạo nữ' đập chết không?
- Nha đầu kia sẽ không giết tiểu tử ngươi đâu.
- Thật á?
- Cùng lắm thì treo ngươi lên đại môn Thánh Cung vài ngày thôi.
Trong đại sảnh Phong gia lúc này đã có khá nhiều người, phần lớn là trưởng bối trong tộc. Trời chưa sáng mà bọn họ đã bị Phong lão gia tử gọi đến.
Trong lúc bọn họ còn chưa biết vì sao lại có mặt ở đây, thì ngoài cửa truyền đến tiếng động. Vài người từ bên ngoài bước vào.
Phong Thanh Thanh liếc nhìn đám người xung quanh. Ánh mắt nàng dừng lại trên người một mỹ phụ, vẻ mặt kiêu ngạo lập tức trở nên hiền thục, giọng nói cũng dịu dàng hẳn đi.
- Mẫu thân, sao người không ở trong phòng nghỉ ngơi ạ?
- Ta ở trong phòng đã mười mấy năm rồi, muốn ra ngoài ngắm nhìn một chút thôi.
Lâm Phong hướng về đám lão già hành lễ.
- Tiểu bối Lâm Phong, tham kiến các vị tiền bối.
- Không cần đa lễ.
Phong lão gia tử hài lòng gật đầu, giọng nói hào sảng của lão vang vọng khắp căn phòng.
- Các ngươi mở to mắt mà nhìn cho kỹ, tên tiểu tử này chính là đệ nhất thiên tài của Cửu Huyền Đan Cung đấy!
Cuối cùng, đám người trong phòng cũng hiểu ra vì sao lão gia tử lại gọi họ tới. Hóa ra là để xem mặt tên này.
Một lão già mở miệng khen ngợi.
- Đúng là nhân trung chi long, khí chất hơn người.
- Hiếm thấy, hiếm thấy.
- Đúng như lời trên.
Lâm Phong nghe đám lão già khen ngợi, trong lòng vô cùng đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn giữ được hình tượng ngầu lòi.
- Alo alo… lão già có nghe được gì không?
- Haiz… đúng là thời đại loạn lạc, mèo chó tầm thường cũng có thể biến thành rồng thành phượng.
Lão già ở bên cạnh Lâm Phong một thời gian, chỉ thấy tên tiểu tử này ngoài ham tài háo sắc cùng với một chút thiên phú đan đạo, thì chẳng có gì nổi bật cả.
Phong Viên Viên quan sát thanh niên trước mặt. Dáng vẻ tuy không tiêu soái nhưng cũng dễ nhìn, so với trong tưởng tượng của bà thì có vài phần khác biệt.
Gần đây, Phong Viên Viên nghe Phong Viêm nói không ít sự tích về Lâm Phong. Lúc đầu, bà còn tưởng tên cháu trai đang đùa giỡn, nhưng sau khi kiểm tra, thì đúng là khiến người ta phải kinh ngạc.
Lâm Phong vừa vào Thánh Cung chưa tới vài năm đã làm nên không ít đại sự: tỏa sáng trong Thánh Cung đại hội, từ nội môn đệ tử trở thành một trong ba đệ tử có thiên phú tốt nhất Đan Cung, được nhị trưởng lão thu làm chân truyền đệ tử, ngăn cản âm mưu Ma Giáo, cứu vãn mối quan hệ giữa Trường Hà và Cửu Huyền, đánh bại Nam Cung Như Mộng để giành lấy danh hiệu đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang, dùng thượng cổ đan thuật đổi lấy Thánh Chủ Lệnh…
Nếu không có Thánh Chủ Lệnh của tên tiểu tử trước mặt, thì bây giờ Phong Viên Viên vẫn cô độc bên trong cấm địa.
Sau khi trò chuyện cùng đám lão già một lúc, Lâm Phong đi theo Phong Thanh Thanh và mẫu thân nàng tới một biệt viện bên trong Phong gia.
Phong Viên Viên quay lại nhìn nữ nhi.
- Mẫu thân muốn nói chuyện riêng với Lâm Phong.
Phong Thanh Thanh nhìn mẫu thân bước vào phòng, rồi nàng quay lại trừng mắt nhìn người nam nhân phía sau.
- Ngươi mà dám nói lung tung, thì đừng trách ta đấy!
- Ta không có thói quen nói xấu người khác.