166. Chương 166: Hỏa Nguyên Thạch

Thiên La

Chương 166: Hỏa Nguyên Thạch

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Phong bước vào phòng, ánh mắt đảo một lượt quanh căn phòng đơn giản. Ngoài vài vật dụng thông thường, chẳng có gì đáng giá.
- Xem ra bá mẫu là người sống giản dị.
Phong Viên Viên mỉm cười nhìn chàng trai trẻ.
- Tiểu Phong ngồi đi.
Lâm Phong tìm một chỗ ngồi xuống, nét mặt tươi cười nhìn bà.
- Bá mẫu có điều gì muốn nói với vãn bối sao?
- Lần này ta có thể rời khỏi cấm địa là nhờ có Thánh Chủ Lệnh của ngươi. Ân tình này ta sẽ ghi nhớ.
- Thật ra, Thánh Chủ Lệnh đó là do Phong chấp sự đã trao đổi với vãn bối.
Phong Viên Viên lặng lẽ nghe Lâm Phong kể rõ ngọn ngành sự việc. Những gì hắn kể không khác mấy so với điều bà đã biết, khiến thiện cảm của bà dành cho chàng trai trẻ lại tăng thêm vài phần.
- Tiểu Phong thấy Thanh Thanh nhà ta là người thế nào?
- Sao bá mẫu lại hỏi chuyện này ạ?
- Từ khi bước vào cấm địa, ta không có nhiều thời gian ở bên Thanh Thanh. Sau khi trở về Phong gia, ta đã nghe rất nhiều lời đồn không hay về con gái mình, không biết có nên tin hay không.
Lâm Phong nhíu mày. Thời gian hắn ở cạnh bạo nữ có lẽ còn không nhiều bằng vị bá mẫu này.
- Hay là nhân cơ hội này tố cáo bạo nữ để làm giảm uy tín của nàng?
Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi lắc đầu. Nói xấu người khác không phải là đạo của quân tử. Tuy hắn không thể nói xấu, nhưng có thể nói thật.
- Tính tình của Phong chấp sự đúng là có chút không tốt. Không giấu gì tiền bối, vãn bối đã nhiều lần bị Phong chấp sự hành hung.
- Đứa nhỏ này đúng là càng ngày càng không xem ai ra gì.
- Bá mẫu bớt giận. Tuy Phong chấp sự tính tình nóng nảy thất thường, nhưng lúc nào cũng nghĩ đến bá mẫu.
Lâm Phong kể hết những chuyện Phong Thanh Thanh đã làm để cứu mẫu thân nàng, đặc biệt là trận bạo nữ giao chiến với lão chấp sự Ngự Thú Thánh Cung, được hắn cường điệu hóa chẳng khác gì một trận chiến với thú triều.
Phong Viên Viên im lặng một lát, rồi mỉm cười nhìn chàng trai trẻ đối diện.
- Ta sẽ nói với Thanh nhi, để con bé không đi tìm ngươi gây chuyện nữa.
- Vậy vãn bối xin đa tạ.
Phong Viên Viên và Lâm Phong trò chuyện một lúc thì Phong Viêm đến tìm, báo rằng thức ăn đã chuẩn bị xong. Lâm Phong ở lại Phong gia ăn uống với đám lão đầu đến mấy canh giờ, cuối cùng bị Phong Thanh Thanh kéo đi.
Vừa về tới phòng, bạo nữ liền trừng mắt nhìn tên dâm tặc trước mặt.
- Ngươi ăn nhiều như vậy không sợ bị nghẹn chết sao?
- Ngươi thấy tu sĩ nào bị nghẹn chết bao giờ chưa?
Lâm Phong mỉm cười đắc ý. Hôm nay hắn không chỉ được ăn chùa mà còn thu được không ít lợi ích, phần lớn là linh dược và đan dược.
- Trưởng bối của ngươi cũng thật hào phóng, ngay cả hồn dược cũng mang tặng.
- Bọn họ không phải trưởng bối của ta.
- Dù sao các ngươi cũng chung một dòng máu. Có câu 'oan gia nên giải không nên kết'.
- Ngươi thì biết gì mà nói.
Phong Thanh Thanh chợt hét lên, ánh mắt tràn đầy căm hận.
- Chính bọn họ đã đẩy mẫu thân ta vào cấm địa, khiến ta và mẫu thân phải chia cách hơn hai mươi năm. Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho bọn họ.
- Vậy ngươi định làm gì đám người đó?
- Ta…
Lâm Phong vừa nhìn thấy vẻ bối rối của bạo nữ liền biết nàng chỉ mạnh miệng. Nếu nàng thật sự muốn trả thù, hẳn đã lên kế hoạch từ lâu rồi.
- Cho dù ngươi hận Phong gia, nhưng mẫu thân ngươi thì sao?
- Mẫu thân nhất định cũng giống ta.
- Làm sao ngươi biết được?
- Nếu một ngày ngươi bị ta đá vào cấm địa, ngươi có hận ta không?
Lâm Phong lắc đầu.
- Cái ngày đó sẽ không xảy ra đâu.
- Ngươi không biết suy nghĩ à?
- Tất nhiên ta biết. Nếu một ngày ngươi và Phong gia đánh đến mức kẻ chết người sống, mẫu thân ngươi có vui không? Nếu ngươi chẳng may gặp chuyện, mẫu thân ngươi có vui không? Nếu ngươi tận mắt nhìn thấy từng người thân ngã xuống, ngươi có vui không?
- Ta đã nói bọn họ không phải người thân của ta.
Phong Thanh Thanh xoay người đi. Nàng chưa từng suy nghĩ nhiều đến vậy, từ trước đến giờ nàng chỉ nghĩ làm sao để cứu được mẫu thân.
Lâm Phong thở dài.
- Nếu năm đó Phong gia không đẩy mẫu thân ngươi vào cấm địa, có lẽ hai người đã không còn cơ hội gặp lại nhau. Ngươi là chấp sự Thánh Cung, chắc biết rõ sát hại đồng môn sẽ bị xử lý thế nào.
- Nhưng lúc đó mẫu thân ta chỉ vô tình thôi.
- Ai mà biết được.
- Ngươi có ý gì?
Phong Thanh Thanh xoay người lại, nàng trừng mắt nhìn tên khốn trước mặt. Khí tức vương giả có dấu hiệu bạo phát.
Lâm Phong vẫn thờ ơ, vẻ mặt bất cần.
- Nếu ngươi tận mắt nhìn thấy mẫu thân bị đánh chết, lúc đó ngươi sẽ làm gì?
- Kẻ nào động đến mẫu thân ta, ta sẽ không tha cho kẻ đó.
- Đấy, chính là như vậy đấy, đó gọi là 'mẹ nào con nấy'.
Phong Thanh Thanh ngẩn người. Chuyện của mẫu thân là nàng nghe trưởng bối trong tộc kể lại. Nếu người rơi vào tình cảnh năm đó là nàng, liệu nàng có bỏ qua cho kẻ đã sát hại phu quân mình không?
Lâm Phong cảm thấy khí tức của bạo nữ đã có dấu hiệu ổn định, hắn lập tức ra lệnh đuổi khách.
- Không còn gì nữa thì mau đi đi, ta còn phải tu luyện.
Phong Thanh Thanh xoay người rời đi. Nàng vừa bước đến cửa phòng thì quay lại nhìn Lâm Phong.
- Nếu ngươi là ta, ngươi sẽ làm gì?
- Ta không phải là nữ nhân.
- Ngươi…
- Ta cũng không còn người thân. Những thứ mà ngươi căm ghét, đôi khi lại là những thứ mà người khác mơ ước.
Lâm Phong đóng cửa phòng. Trong đầu hắn chợt nhớ về một ngày mười mấy năm trước, đó là ngày phụ mẫu hắn tiến vào Hoang Nguyên, rồi không bao giờ trở lại.
- Làm người tốt đúng là không dễ chút nào.
- Tiểu tử ngươi hôm nay rất khác, bị ai nhập sao?
- Gần đây nhân phẩm ta không tốt, muốn tích chút công đức để giải hạn.
Lâm Phong vừa dứt lời liền nhảy lên giường. Hắn lấy ra một khối hỏa thạch cầm trong tay, đã đến lúc thăng cấp cho linh thể.
Khối hỏa thạch trong tay Lâm Phong chính là Hỏa Nguyên Thạch, ẩn chứa thiên địa hỏa nguyên chi khí, có thể giúp linh căn của tu sĩ trở nên tinh thuần.
- Luyện…
Vài canh giờ trôi qua, hỏa quang trên người Lâm Phong tan biến. Khối hỏa thạch trong tay vẫn không thay đổi. Theo lời lão đầu, hắn đã thành công luyện hóa một phần trăm hỏa nguyên chi khí bên trong Hỏa Nguyên Thạch.
- Hình như hiệu quả cũng không nhiều lắm.
Lâm Phong thử vận công, đại thủ giơ ra, một hỏa cầu xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Màu sắc gần như tương tự so với lúc trước.
Giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Hỏa khí của tiểu tử ngươi so với lúc trước đã tốt hơn một chút.
- Có sao?
- Có hay không cứ thử là biết.
Cách tốt nhất để thử nghiệm hỏa linh thể chính là luyện đan. Lâm Phong lấy ra một cái địa cấp đan đỉnh, sau đó bắt đầu luyện chế đan dược.
Ba canh giờ trôi qua, hỏa quang bên trong căn phòng lần nữa vụt tắt. Lâm Phong nhìn 7 viên đan dược đồng nhất trong bình, đều là thượng phẩm, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.
- Quá xá dữ.
Lần luyện đan gần nhất của Lâm Phong là trước khi tiến vào Vô Cực bí cảnh. Lúc đó hắn cũng luyện thành thất đan, nhưng viên đan dược cuối cùng chỉ đạt đến trung phẩm.
Với tốc độ này, Lâm Phong chỉ cần luyện hóa Hỏa Nguyên Thạch thêm vài lần, không chừng có thể đột phá cảnh giới bát đan mà không cần dùng đến Thông Thiên Đỉnh.