Thiên La
Chương 50: Bại Lộ
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm xuống, bên ngoài đại môn Pháp Cung, Lâm Phong đứng bất động như một bức tượng, chỉ có đôi mắt là còn hoạt động, liếc nhìn các đệ tử Thánh Cung liên tục ra vào.
Nửa giờ trước, hắn gặp cô gái băng giá ở nơi này. Sau khi giải thích xong mọi chuyện, hắn đã bị nàng biến thành một khối băng, cảm giác như ngâm trong nước đá, tê cóng cả người.
- Sao cô gái băng giá vẫn chưa trở lại? Có khi nào quên ta rồi không?
- Cô bé đó rõ ràng cố ý trêu ngươi, món nợ này nhất định phải đòi.
- Đòi kiểu gì? Tu vi cô gái băng giá cao hơn ta mấy cấp độ, hơn nữa còn là một pháp sư hệ băng.
Với tu vi hiện tại của Lâm Phong mà đánh nhau với Lãnh Hàn Băng chẳng khác gì lấy trứng chọi đá. Gặp băng mỏng thì còn có thể trông cậy vào may mắn, nhưng hắn biết cô gái băng giá kia chính là một tảng băng cấp sáu, độ cứng có thể sánh ngang với khoáng thạch cấp Địa.
Lão đầu lại không nghĩ vậy.
- Muốn đối phó với một người không phải chỉ nhìn vào thực lực, mưu kế cũng rất quan trọng.
- Trước thực lực tuyệt đối thì mọi âm mưu quỷ kế đều vô dụng, hơn nữa quân tử như ta sao có thể dùng thủ đoạn được.
- Ngươi yên tâm, kế của lão phu là quân tử kế, minh bạch, đường đường chính chính, không giống bọn tiểu nhân.
- Có loại mưu kế này sao?
Lâm Phong lần đầu nghe được quân tử kế nên còn ngỡ ngàng, tinh thần cầu tiến trong người lại dâng trào.
- Xin tiền bối chỉ giáo.
- Ngươi từng nghe qua mỹ nhân kế chưa?
- Từng nghe qua nhưng chẳng phải kế đó là của nữ nhân sao?
Lão đầu lắc đầu.
- Chữ 'nhân' trong mỹ nhân kế là nói đến loài người không phải nói đến nữ nhân, dù nam hay nữ đều có thể sử dụng.
- Tiền bối muốn ta dùng mỹ nhân kế với cô gái băng giá sao? Hình như không hay cho lắm.
Đối với nữ nhân bình thường thì Lâm Phong còn có chút niềm tin, còn tảng băng cấp sáu này có lẽ hắn phải gặm đến mấy trăm năm mới tan chảy.
- Lão phu lại thấy có cơ hội. Ngươi bề ngoài không tệ, có tướng mạo xuất chúng, tài năng hơn người, có thể nói là rồng trong loài người. Lão phu cảm thấy cô bé kia hình như đã để mắt đến ngươi rồi.
- Thật sao?
Lâm Phong nghe lão khen đến phổng mũi. Hai người quen biết bao nhiêu lâu, đây là lần đầu tiên lão mở miệng vàng khen hắn nhiều như vậy.
- Không ổn, chắc chắn có vấn đề.
Lão đầu tuy không hại Lâm Phong nhưng thỉnh thoảng vẫn chọc ghẹo vài câu. Lần này phải gậy ông đập lưng ông, chơi lại lão ta mới được.
- Xin tiền bối chỉ dạy, vãn bối nhất định nghe theo.
- Dễ dạy bảo.
Lão đầu nở nụ cười hài lòng, ánh mắt ẩn chứa vẻ đắc ý. Lâm Phong cũng nở một nụ cười nhưng trong lòng khinh bỉ.
- Muốn chơi ta sao? Lão đợi đấy.
Cách đó không xa, bên trong một căn phòng lộng lẫy, bóng hồng như một cơn gió lướt đến, nhẹ nhàng hạ xuống bên cạnh Lãnh Hàn Băng.
- Tìm ta có chuyện gì sao?
Lãnh Hàn Băng lập tức lùi lại vài bước để giữ khoảng cách.
- Ngươi vừa giao đấu với tên áo đen kia?
Trên người Linh Mộng vẫn còn lưu lại một chút khí đen, phải thừa nhận linh lực của Quỷ Ảnh vô cùng thuần túy, đến cả Linh Mộng cũng không thể lập tức hóa giải.
- Hắn muốn lấy đồ của ta nhưng đã bị ta đánh cho chạy mất.
Trước khi Linh Mộng đuổi theo Quỷ Ảnh, nàng đã phát ra tín hiệu báo động cho Thánh Cung, trong vòng nửa giờ sẽ có cao thủ đuổi đến. Nàng không ngờ người đến lại là Thánh Chủ đương nhiệm.
Lãnh Hàn Băng nhìn cô gái đối diện một lúc, đến khi xác định đối phương không có vấn đề thì lạnh lùng nói:
- Lâm Phong đã nói mọi chuyện cho ta biết, ngươi đã hứa sẽ không can thiệp vào cuộc sống của ta, sao lại làm thế này?
- Kẻ xen vào là hắn, không phải ta.
Linh Mộng mỉm cười.
- Nếu muội không thích thì ta sẽ quẳng hắn đi.
- Ngươi…
- Trông muội có vẻ rất quan tâm đến hắn.
- Không có.
Lãnh Hàn Băng lập tức phủ nhận.
- Hắn là ân nhân của ta, mọi chuyện ta làm chỉ là báo đáp ân tình.
- Thật vậy sao?
Linh Mộng đi đến đối diện Hàn Băng, y phục hai nàng khẽ chạm vào nhau nhưng không cách nào hòa hợp, băng và lửa vốn đã không thể cùng tồn tại.
Ánh mắt hai nàng nhìn vào đối phương, những ký ức năm xưa hiện về. Trong một hang động tăm tối, Hàn Băng vô tình cứu được một cô gái, nhưng nàng không ngờ cô gái dịu dàng, hồn nhiên, ngây thơ, lương thiện ngày đó đã làm thay đổi cuộc đời nàng.
Linh Mộng lấy ra hai túi không gian đưa cho Hàn Băng.
- Đây là của muội, còn cái này nhờ muội đưa cho hắn.
Một cái chứa hai mảnh Hộ Thần Giáp, cái còn lại là toàn bộ chiến lợi phẩm mà Lâm Phong đã cướp được bên trong bí cảnh.
Lãnh Hàn Băng nhận lấy hai túi không gian, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô gái đối diện.
- Đây là lần cuối ta nói với ngươi, chuyện của ta ta sẽ tự mình giải quyết.
Nói rồi nàng quay người rời đi. Linh Mộng nhìn theo bóng lưng tuyệt mỹ của đối phương cho đến khi biến mất, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong vẫn chưa gỡ bỏ được phong ấn thuật của cô gái băng giá. Cứ tiếp tục thế này có lẽ hắn sẽ từ đệ tử nội môn biến thành thị vệ chuyên canh giữ đại môn nội cung.
- Đợi ta thoát ra được nhất định sẽ báo thù.
Đúng lúc này, Lãnh Hàn Băng xuất hiện trước mặt Lâm Phong, khí lạnh trên người hắn lập tức tan biến, cơ thể dần trở lại trạng thái bình thường.
Lãnh Hàn Băng ném cho hắn một túi không gian.
- Cầm lấy.
- Gì đây? Phí trông cửa sao?
Lâm Phong mở ra xem thì nhìn thấy bên trong túi không gian có mấy chục vạn linh thạch, cả trung phẩm lẫn hạ phẩm đều có đủ, ngoài ra còn có hơn mười gốc huyền dược, trông vô cùng quen mắt.
- Hình như hơi ít thì phải?
Lãnh Hàn Băng thấy tên lưu manh nhìn nàng với ánh mắt mờ ám, khóe môi khẽ cong lên.
- Ta một nửa, ngươi một nửa.
- Vô lý, rõ ràng yêu nữ kia nói sẽ trả lại toàn bộ chiến lợi phẩm cho ta.
- Linh Mộng đúng là đã đưa hết cho ta, nhưng là ta chỉ đưa một nửa cho ngươi.
Lâm Phong lại thấy đau lòng, chẳng lẽ ý trời đã định hắn chỉ được một nửa thôi sao? Chuyện này làm sao có thể chấp nhận được, gần trăm vạn hạ phẩm linh thạch chứ có ít đâu.
- Lãnh sư tỷ, cổ nhân có câu, có làm thì mới có ăn, không làm mà đòi có ăn là trái với luân thường đạo lý, thuận theo trời thì sống, nghịch lại trời thì chết. Sư tỷ không nên vì một chút linh thạch mà sa vào tà ma ngoại đạo.
Lãnh Hàn Băng nhíu mày, nàng chỉ lấy một ít linh thạch mà cứ như đã làm chuyện trái với luân thường đạo lý, trời đất không dung.
- Không có ta thì ngươi có thể lấy lại số linh thạch, linh dược này sao?
- Dù là vậy thì sư tỷ cũng đâu thể lấy một nửa.
- Linh vật trong thiên hạ, người hữu duyên sẽ có được, đây chính là thiên ý. Ngươi muốn lấy lại thì đến đây.
Lâm Phong nhìn chằm chằm cô gái băng giá, sau khi tính toán đủ mọi đường, hắn lại đau khổ nhận ra không có cách nào thắng được nàng, trừ khi hai người tiến vào tiểu không gian phong linh đánh một trận.
Không thể lấy lại chiến lợi phẩm vậy thì chuyển mục tiêu sang mảnh Hộ Thần Giáp. Lâm Phong lại quay trở lại vẻ mặt cung kính.
- Hàn Băng sư tỷ, mấy mảnh pháp văn kia có thể bán lại cho đệ không? Giá cả có thể thương lượng.
- Không thể.
Hàn Băng lạnh lùng trả lời, nàng hoàn toàn không có ý muốn thương lượng.
- Pháp văn trên đó đối với ta rất quan trọng, ngươi tu đan đạo thì cần pháp văn làm gì? Hay là ngươi bán mảnh giáp của mình cho ta.
- Tổ tiên của ta báo mộng, muốn ta tìm về.
- Đó là chuyện của ngươi.
Nàng nói xong liền rời đi, Lâm Phong lập tức đuổi theo, bảo vật đứng ngay trước mặt mà không lấy thì sẽ bị trời phạt.
- Sư tỷ chờ đệ với.
- Chuyện gì?
- Đệ có ý này, thứ tỷ cần là pháp văn còn thứ mà đệ cần là mảnh giáp kia. Nếu tỷ có thể lĩnh ngộ được pháp văn trên mảnh giáp đó thì có thể bán lại cho đệ không?
Lãnh Hàn Băng nhíu mày, nàng suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý, ánh mắt nghi ngờ nhìn người đàn ông bên cạnh.
- Ngươi là đan pháp song tu sao?
- Thật ra đệ là chiến, đan, pháp tam tu.
Lâm Phong thành thật trả lời, lão đầu học rộng tài cao, cái gì cũng biết, cái gì cũng tinh thông. Hắn xem như là đệ tử chân truyền của lão, chỉ nói tam tu vẫn hơi kém.
Lãnh Hàn Băng quay người rời đi. Thiên La đại lục rộng lớn, kỳ tài tam tu chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dù là thiên tài như nàng cũng không dám nhận là chiến pháp song tu, trong lòng đã sớm xem lời của tên lưu manh như gió thoảng qua tai.
- Đợi ta lĩnh ngộ được pháp văn sẽ cùng ngươi thương lượng.
Đại hội đấu giá thường niên của Vạn Bảo Các đã thu hút gần như toàn bộ thiên tài của Thánh Cung trở về Cửu Huyền Thành. Sau khi kết thúc đấu giá, bọn họ vẫn chưa rời đi vì sắp tới sẽ có một sự kiện còn quan trọng hơn, đó chính là Cửu Huyền đại hội.
Đây là cuộc chiến nội bộ của đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung để chọn ra những đệ tử ưu tú nhất tham gia ngũ cung tranh bá sắp tới, ngoài ra còn quyết định danh sách tiến vào đại thiên bí cảnh.
Ngũ cung tranh bá diễn ra 5 năm một lần là nơi quy tụ những thiên tài đỉnh cấp nhất của Nam Hoang, mỗi Thánh Cung sẽ cử ra 50 đệ tử ưu tú nhất từ hàng trăm vạn đệ tử tham gia tranh tài.
Bên cạnh đó, suất tiến vào đại thiên bí cảnh cũng sẽ được định ra. Những đệ tử biểu hiện xuất sắc cùng với đệ tử có cống hiến to lớn cho Thánh Cung sẽ được chọn lựa.
Chưa đầy một tháng nữa là đại hội sẽ diễn ra, Lâm Phong chỉ có thể ở lại Đan Cung tu luyện. Chủ yếu vẫn là luyện chế Bổ Hồn Đan để tích lũy linh thạch và kinh nghiệm, tiếp theo là tu luyện đao pháp, bộ pháp và cả thuật pháp.
- Hình như tốc độ tiến bộ của Tật Phong Đao đã chậm hơn so với trước kia.
- Điều này là đương nhiên. Ngươi quá tham lam, cùng lúc tập luyện nhiều thứ như vậy thì tốc độ sao có thể nhanh như trước được.
- Những thứ này đều là thứ tốt có thể bảo vệ mạng sống, sao ta có thể không tu luyện.
Kẻ càng nhiều tiền thì càng sợ chết, càng nhiều tiền sẽ càng dễ chết. Linh thạch của Lâm Phong không ngừng tăng lên, sớm muộn cũng bị người khác để mắt đến. Bây giờ không tập luyện thì đến lúc đó sẽ không chạy kịp.
- Sinh tử có số, phú quý do trời, ngươi có chạy cũng không thoát được đâu.
- Lão đầu, sao hôm nay lại mê tín vậy?
- Lão phu sống hơn mấy chục vạn năm, đã chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài ngã xuống. Sự chuẩn bị của bọn họ so với ngươi chỉ có hơn chứ không kém.
Lâm Phong nghe lão đầu kể chuyện xưa, vẻ mặt lại trở nên nghiêm túc, hoàn toàn khác hẳn so với trước đó. Lần này lão đầu đã nói đúng chỗ yếu của hắn.
- Xin tiền bối chỉ giáo, vãn bối phải làm sao?
- Người càng sợ chết thì càng dễ chết. Cổ nhân có câu nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Ngươi cứ tìm chỗ chết mà đâm đầu vào, đảm bảo sẽ trường thọ.
- …
Những lời này Lâm Phong tất nhiên sẽ không làm theo. Nghe lời lão đầu thì ngày này năm sau chính là ngày giỗ của hắn.
Nghe lão đầu nói một lúc, Lâm Phong không còn hứng thú tu luyện, hắn thu lại Lưu Tinh Đao rồi đi về phía đại môn.
Mấy ngày nay, Lâm Phong vẫn luôn nghĩ cách giành lại mấy mảnh Hộ Thần Giáp từ tay cô gái băng giá, nhưng pháp văn trên mảnh giáp không thể để lộ ra ngoài. Ngay cả lão đầu cũng chỉ biết cách sử dụng, còn về những thứ khác thì lão cũng không rõ.
Lâm Phong tạm thời lấy cớ cùng nghiên cứu pháp văn để tiếp cận cô gái băng giá, chỉ cần có cơ hội thì hắn sẽ ra tay.
Nhờ có ngọc bài của Lãnh Phi Dao mà Lâm Phong thuận lợi tiến vào khu vực của chân truyền đệ tử. Vì đại hội chỉ còn nửa tháng là diễn ra nên Lãnh Hàn Băng phải dọn đến Đan Cung để trông chừng tiểu muội của nàng.
- Tiểu Phong tử, sao hôm nay đệ đến trễ vậy?
Lâm Phong chợt cảm thấy một làn gió nhẹ lướt qua mang theo hương thơm thanh mát, vừa hít một hơi thì tiểu sư tỷ đã xuất hiện bên cạnh hắn.
- Sư tỷ vừa đột phá sao?
- Hì hì… ánh mắt của đệ đúng là rất tinh tường.
Lãnh Phi Dao mỉm cười đắc ý, nhờ có tỷ tỷ bên cạnh mà tốc độ tu luyện của nàng tăng lên chóng mặt, ngay cả lão đầu cũng tán thưởng vài lời.
- Cô bé này không tệ.
- Có khi nào nàng dùng thuốc không?
- Thiên phú của cô bé này không kém ngươi đâu.
Bản thân Lâm Phong lợi hại như thế nào thì hắn tất nhiên hiểu rõ, chỉ là hắn không ngờ lão đầu lại đánh giá cao tiểu sư tỷ 'trời ơi' này đến vậy.
Lãnh Phi Dao nhìn Lâm Phong ngẩn người, nàng kéo hắn vào phòng.
- Đừng đứng đây nữa, chúng ta vào trong nói chuyện.
Bên trong căn phòng, Lãnh Hàn Băng ngồi cạnh cửa sổ lặng lẽ quan sát pháp chỉ, từng tia sáng dịu dàng xuyên qua khe cửa, làn gió nhẹ thổi qua mái tóc dài của nàng, tựa như mỹ cảnh nhân gian.
Lâm Phong đứng nhìn đến ngây người, từ chỗ hắn có thể nhìn thấy rõ ánh sáng xuyên qua lớp áo mỏng bên ngoài của cô gái băng giá, mơ hồ có thể thấy được thân hình hoàn mỹ bên trong của nàng.
- Tiểu Phong tử, đứng ngây ra đó làm gì vậy?
Lãnh Phi Dao vừa bước tới liền bị Lâm Phong cản lại, để cô gái băng giá biết được chắc chắn sẽ biến hắn thành tượng đá.
- Hàn Băng sư tỷ đang nghiên cứu pháp văn, hay là chúng ta ngồi một bên chờ đợi, đừng làm phiền sư tỷ.
- Không sao, tỷ tỷ sẽ không để ý đến ngươi đâu.
Hai người cứ thế bước vào phòng, Lãnh Hàn Băng vẫn im lặng quan sát pháp văn, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Lãnh Phi Dao nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tiểu sư đệ, nàng giải thích:
- Tỷ tỷ một khi đã tu luyện sẽ không để ý những thứ xung quanh, nhưng ngươi cũng đừng đến gần tỷ tỷ, nếu không sẽ rất thảm.
- Đệ hiểu rồi.
Lâm Phong mơ hồ gật đầu, dáng người của cô gái băng giá không phải hắn chưa từng thấy qua. Lúc cả hai trốn chạy trong Hoang Nguyên hắn đã nhìn rất rõ ràng, chỉ là thường ngày cô gái băng giá mặc y phục quá kín đáo nên không ngắm được bao nhiêu.
- Haizz… thật đáng tiếc.
- Ngươi không cần thở dài, bên phải ngươi có một tấm gương lớn, chỉ cần lùi lại một chút là có thể nhìn thấy.
- Thật sao?
Lâm Phong lùi lại một chút, sau đó lén nhìn vào tấm gương, đúng là có thể thấy được những thứ bình thường không thấy được, tuy chỉ là những đường nét mơ hồ được phản chiếu nhưng vẫn tốt hơn so với tiểu sư tỷ đối diện.
Hai người ngồi nói chuyện một lúc thì cảm thấy nhàm chán. Lãnh Phi Dao vừa đột phá nên được tỷ tỷ cho nghỉ ngơi vài ngày, nàng tranh thủ rủ Lâm Phong vào thành chơi. Tỷ tỷ nàng biết được cũng muốn đi cùng.