Thiên La
Vượt Qua Dãy Núi
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Phong vừa phi hành đến chân núi đã nghe thấy âm thanh giao chiến từ trên đỉnh núi vọng xuống.
- Nơi này quả thật rất hỗn loạn.
Một mình Lâm Phong muốn vượt qua dãy sơn mạch này không phải là chuyện dễ. Nếu có thể lập đội thì quá tốt. Nghĩ là làm, hắn lập tức lao về phía tiếng giao chiến.
Gần trăm đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung đang cùng mấy trăm con Độc Giác Yêu Lang giao đấu. Dẫn đầu là các đệ tử chân truyền, đệ tử nội môn đi theo phía sau hỗ trợ, ở trung tâm còn có mấy vị chấp sự chỉ huy.
Lâm Phong chạy vào vòng chiến, hắn lấy ra mấy tờ pháp chỉ kích hoạt. Những quả cầu lửa bay thẳng về phía đàn yêu lang, tuy không giết được con nào nhưng cũng thiêu cháy lông của chúng.
Một đệ tử Thánh Cung lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, những văn tự đen rực sáng, phun ra vô số khói đen.
- Xem pháp chỉ của ta đây!
Khói đen bao phủ Độc Giác Yêu Lang, sau đó là hàng loạt tiếng kêu hoảng loạn của yêu lang từ bên trong khói đen vọng ra.
- Ngáo… ngao…
- Đám yêu lang này chẳng sợ lửa nhưng lại sợ khói!
- Tốt lắm, mau ném thêm vào chúng đi!
- Xem chiêu đây!
Thanh niên kia nghe đồng môn khen ngợi liền phấn khởi ném ra thêm mấy tờ pháp chỉ. Một lúc sau, cả tu sĩ và yêu lang đều bị khói đen bao phủ, ngay cả đường đi cũng không nhìn thấy.
- Đậu xanh, bây giờ đi đường nào đây?
Lâm Phong nhìn khói đen mịt mù xung quanh. Lần này thì xong đời rồi. Đợi thêm một lúc nữa thì toàn bộ Độc Giác Yêu Lang bên trong sơn mạch sẽ ùa đến, lúc đó có muốn chạy cũng không kịp.
Lão chấp sự lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, một trận cuồng phong nổi lên, thổi tan làn khói đen.
- Chuyện gì cũng phải đến tay lão già này.
Sau khi khói đen tan biến, Độc Giác Yêu Lang lại bắt đầu tấn công, khí thế so với lúc trước còn hung hãn hơn.
Lão chấp sự vừa thấy tình hình bất ổn liền thi triển thêm một tờ pháp chỉ kích hoạt. Một chiếc chuông lớn xuất hiện, bảo vệ các đệ tử.
- Mau vượt qua núi!
Dù là bên ngoài Hoang Nguyên hay bên trong bí cảnh, chiến đấu lâu dài với yêu thú là điều vô cùng bất lợi. Một khi xuất hiện biến động linh lực, số lượng yêu thú tham chiến sẽ tăng lên theo thời gian.
Ba canh giờ trôi qua, dưới sự chỉ huy của các vị chấp sự, gần trăm đệ tử Thánh Cung đã vượt qua được dãy núi. Phía sau dãy núi là một khu rừng rộng lớn, các đệ tử bắt đầu tản ra tìm kiếm bảo vật.
Lâm Phong nhìn bản đồ trong tay, trước tiên phải tìm một nơi an toàn để hồi phục. Từ khi bước vào đại thiên bí cảnh, hắn liên tục giao chiến với yêu thú. Ngay cả thiên tài vạn năm có một cũng phải mệt chứ.
- Chỗ này có vẻ ổn, ầm…
Lâm Phong vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng giao chiến gần đó vọng đến, sau đó là tiếng yêu thú gầm thét. Không biết kẻ xui xẻo nào đó gặp nạn.
Cách sơn mạch mười mấy dặm có một cái hang động. Theo ghi chép thì nơi này trước kia là địa bàn của một con yêu hùng cấp Địa, nhưng mấy năm trước đã bị một vị chấp sự thu phục.
Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong dừng lại trước một cái hang động to lớn. Lúc này đã có vài đệ tử đứng trước cửa hang, xem ra không chỉ mình hắn biết được chỗ này.
Bên trong hang động đã có khá nhiều người nên Lâm Phong quyết định tìm một chỗ bên ngoài hang nghỉ chân. Lỡ yêu thú có kéo đến thì còn kịp chạy.
- Tiểu tử ngươi yên tâm, nơi này có bố trí một trận pháp ẩn giấu khí tức, yêu thú không thể đánh hơi thấy được.
- Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi.
- Nếu là yêu thú cấp Thiên thì lão già này không chắc.
- Lão đừng dọa ta chứ! Đám thiên thú kia sẽ không thèm để ý đến mấy tên tép riu ở đây đâu.
Từ lúc giao chiến với đám yêu thú đến giờ, Lâm Phong hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của yêu nữ và băng nữ. Những thiên tài nổi danh cũng đã biến mất, có lẽ bọn họ đã tiến vào sâu bên trong bí cảnh.
Lâm Phong nhìn xung quanh một lúc, không tìm thấy người quen, hắn lấy ra bản đồ tiếp tục quan sát. Nơi hắn dừng chân là vùng ngoại vi của bí cảnh, yêu thú nơi này cấp bậc cao nhất là Huyền thú và Địa thú. Càng vào sâu bên trong thì cấp độ yêu thú càng tăng cao.
Mục tiêu tiếp theo của Lâm Phong là Thất Sắc Băng Liên, cách nơi này gần 100 dặm. Với khoảng cách này chỉ cần bay nửa ngày là tới, nhưng bên trong bí cảnh thì phải mất gần chục ngày di chuyển.
Phi hành bên trong bí cảnh rất dễ trở thành mục tiêu tấn công của đám yêu thú, nhất là đám yêu cầm. Một khi bị chúng để ý thì rất khó thoát thân.
Trên đường đi đến chỗ Thất Sắc Băng Liên còn phải vượt qua địa bàn của một đàn yêu thú cấp Địa. Chỉ nhìn thôi đã thấy nản, nếu không phải lão đầu nhất quyết muốn lấy băng liên thì Lâm Phong đã bỏ cuộc rồi.
- Lão đầu, có thể cho ta biết lão lấy mấy gốc băng liên đó để làm gì không?
- Tiểu tử ngươi có muốn phát tài không?
- Được rồi, không phải chỉ là mười mấy con yêu thú cấp Địa thôi sao, có gì mà phải sợ!
Sau khi nghỉ ngơi một đêm, Lâm Phong lại tiếp tục bắt đầu hành trình. Trước khi xuất phát, hắn lấy ra một viên đan dược nuốt vào, sau đó lại lấy thêm một bình dược tề thoa lên người.
Hai thứ này là do lão đầu đặc chế, dùng để ẩn giấu khí tức rất tốt. Chỉ cần không dùng linh lực tấn công thì yêu thú sẽ không phát hiện ra.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Lâm Phong bắt đầu hành trình, mục tiêu là vách núi cách đó 30 dặm, nơi Huyết Long Thử trú ngụ.
Tên của loài yêu thú này có chữ Long, nhưng không có quan hệ gì với Long Tộc. Vì trên đầu loài chuột yêu này có một cặp sừng giống với sừng của Long Tộc nên nhiều người hiểu lầm.
Huyết Long Thử rất giỏi đào hang, chúng thường sống trong các vách đá. Theo ghi chép thì số lượng Huyết Long Thử ở nơi này có khoảng vài trăm con, trong đó có gần chục con đạt đến cấp Địa.
Sau khi di chuyển được một ngày, Lâm Phong dừng lại trước một vách núi lớn. Trên vách có mấy chục cái hang động, trông như một cái tổ ong khổng lồ.
- Lão đầu, nhìn ta biểu diễn đây!
Huyết Long Thử là loài yêu thú hoạt động về đêm. Ban ngày tầm nhìn của chúng bị hạn chế nên thường ngủ trong hang.
Lâm Phong lấy ra mấy viên bạo đan, hắn dùng toàn bộ sức lực ném vào mấy cái hang trên vách núi.
- ẦM… ẦM… ẦM…
Mỗi cái cửa hang cao ít nhất vài trượng nên rất dễ ném trúng. Lâm Phong ném xong thì núp một bên chờ thời cơ.
- HỐNG…
Tiếng gầm thét phẫn nộ từ bên trong hang động vọng ra. Khói bụi tan đi, vài cái đầu to lớn ló ra khỏi hang, đôi mắt đỏ rực liếc nhìn xung quanh.
Huyết Long Thử có hình dáng giống chuột, đầu mọc sừng, lông đỏ như máu. Mỗi con trưởng thành có kích thước to lớn, còn cao hơn cả người trưởng thành.
Lâm Phong nhìn Huyết Long Thử vẫn đứng trong hang liếc nhìn xung quanh, xem ra mấy con này không có ý định rời hang. Hắn lấy ra thêm mấy viên bạo đan ném về phía hang động, vừa ném vừa hét lớn.
- Đám chuột ngu ngốc, có giỏi thì ra đây đánh với lão tử một trận!
- ẦM… ẦM…
- HỐNG…
Tuy tầm nhìn bị hạn chế nhưng Huyết Long Thử có khứu giác cực kỳ nhạy bén. Lâm Phong vừa dứt lời thì có vài con chuột yêu lập tức đuổi đến.
- Xem chiêu đây!
Lâm Phong kích hoạt một tờ pháp chỉ cấp Huyền, ánh lửa rực sáng, hóa thành mấy chục quả cầu lửa bay về phía Huyết Long Thử. Phần lớn đều đánh trúng mục tiêu, nhưng không thể xuyên phá lớp phòng ngự của chuột yêu cấp Địa.
Lâm Phong không nói một lời, lập tức xoay người bỏ chạy. Đám Huyết Long Thử đuổi theo phía sau. Đàn chuột yêu đuổi được một lúc thì dừng lại vì đã hoàn toàn mất dấu con mồi, nhưng chúng không từ bỏ mà tản ra xung quanh tìm kiếm.
Trong lúc đàn Huyết Long Thử còn đang tìm kiếm, Lâm Phong đã trở lại vách núi. Trước khi bỏ chạy, hắn đã để lại một trận pháp, chỉ cần kích hoạt là có thể quay lại nơi này.
- Hy vọng lần này không lỗ vốn.
Lâm Phong tiếp tục để lại một trận pháp gần đó rồi phóng về phía hang động. Thông thường mỗi hang chỉ có một cặp Huyết Long Thử, một con đi săn thì con còn lại sẽ ở lại giữ hang.
- Thiên Lý Tùy Hành.
- Thằng nhóc thối tha này!
Lão đầu nhìn Lâm Phong lướt vào hang động, không nhịn được mà chửi một tiếng. Thuật pháp lão truyền cho hắn là tuyệt kỹ thiên hạ, lại bị tên tiểu tử này dùng để trộm cướp, đúng là mất hết thể diện.
Hang động của Huyết Long Thử khá sâu. Lâm Phong mất một lúc mới đến được cuối hang. Không biết có phải sợ đồng bọn trộm cướp hay không mà mấy cái hang này lại không thông với nhau.
- Két…
Huyết Long Thử nhìn thấy có tu sĩ bước vào liền lao tới tấn công. Uy áp của Địa thú bao trùm khắp hang động.
- Đến lúc rồi, xem Đồ Long Đao của lão tử đây!
Trong tay Lâm Phong là một thanh cốt đao đã hấp thu long khí. Mỗi lần truyền linh lực vào thì long khí sẽ tỏa ra. Thứ này đối với yêu thú có huyết mạch cấp thấp có ảnh hưởng vô cùng lớn.
Huyết Long Thử vừa chuẩn bị tấn công thì đột nhiên dừng lại. Đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào thanh cốt đao, khí thế giảm gần một nửa.
- Ăn một đao của lão tử đây!
- Két…
Cốt đao vừa chém xuống, Huyết Yêu Thử vội lách qua một bên, sau đó chạy thẳng ra ngoài hang.
Lâm Phong không ngờ long khí lại bá đạo đến thế. Biết vậy lúc bị đám yêu xà truy đuổi đã lấy ra dọa chúng.
- Để xem bên trong có gì.
Cuối hang động có một đống linh thạch nhỏ lấp lánh. Lâm Phong vừa nhìn thấy, hai mắt liền sáng rực. Bên cạnh còn có một đống linh dược, tuy không còn sinh mệnh nhưng dược tính vẫn khá tốt.
- Kiếm bộn rồi, kiếm bộn rồi!
Chỉ tính riêng đống linh thạch thôi cũng đủ luyện chế mấy trận pháp. Lần này hời lớn rồi.
Ngay từ đầu, Lâm Phong đã xác định mục tiêu là đám yêu thú chuyên đào hang như Huyết Long Thử. Chỉ có những con giỏi đào hang thì mới tìm được nhiều linh thạch.
- Lão tử đoán chuyện như thần!
Sau khi thu hết chiến lợi phẩm, Lâm Phong tiếp tục nhảy sang hang bên cạnh. Đến khi hắn nhảy tới hang thứ ba thì bị một đàn Huyết Long Thử chặn ở cửa hang.
Mấy con Huyết Long Thử sau khi tìm kiếm một lúc vẫn không thấy tung tích Lâm Phong, cả đàn quyết định quay trở lại hang động. Kết quả là nhìn thấy một tên nhảy như khỉ trên vách núi khiến chúng tức đỏ mắt.
- Lão tử có chuyện cần giải quyết, không rảnh chơi với các ngươi, khỏi tiễn!
Lâm Phong vừa dứt lời thì biến mất khỏi hang như chưa từng xuất hiện. Đàn chuột yêu xông vào tìm một lúc cũng không thấy bóng dáng, chỉ biết gào thét ầm ĩ.
Vài ngày sau, bên trong một cái hang động, Lâm Phong nhìn con bạch xà nằm im trong góc hang. Thanh cốt đao trong tay chỉ về phía bạch xà, mỗi lần hắn bước tới một bước là toàn thân bạch xà lại run lên một cái.
Không cần tới cốt đao thì Lâm Phong cũng đủ sức làm thịt con bạch xà này. Cấp độ của hắn so với tiểu xà còn cao hơn một bậc.
- Không hiểu phụ mẫu của ngươi nghĩ gì mà lại bỏ ngươi ở đây một mình.
Lâm Phong nhìn tiểu xà nằm trong góc, hắn quyết định tha cho con vật nhỏ này. Ỷ lớn hiếp nhỏ không phải là đạo quân tử.
Tiểu bạch xà nhìn thấy tên hung thần tiến lại gần, cái đầu nhỏ đã muốn cắm xuống mặt đất. Đến khi tiểu xà ngóc đầu lên thì tên hung thần đã biến mất, linh thạch và linh dược cũng không còn.
Vài ngày tiếp theo, Lâm Phong vẫn tiếp tục cuộc hành trình. Đến giờ hắn đã ghé thăm không ít hang ổ yêu thú, phải thừa nhận đám yêu thú này đón khách rất nồng nhiệt.
Lâm Phong vừa đi vừa kiểm kê chiến lợi phẩm. Đột nhiên hắn cảm giác được một luồng hàn khí thổi tới. Phía trước vẫn là rừng núi rộng lớn nhưng cảnh vật đã thay đổi, trở nên hoang tàn, trơ trọi, vừa nhìn đã thấy nguy hiểm.
- Đây là… đầm lầy.
Đất dưới chân vừa mềm vừa xốp, cơ thể của Lâm Phong bắt đầu lún xuống. Giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử, mau rời khỏi chỗ này!
- Thiên Lý Tùy Hành.
Lâm Phong dùng thuật pháp dịch chuyển đến một nơi gần đó. Ánh mắt hắn nhìn vào chỗ vừa đứng, mặt đất nơi đó khẽ động đậy, một cái đầu đen thui trồi lên rồi lại lặn xuống.
- Cái thứ gì thế?
- Cự ngạc.
Cự ngạc là một sinh vật có hình dáng gần giống với cá sấu đầm lầy, kích thước vô cùng to lớn, cơ hàm cực khỏe. Một khi bị chúng kéo xuống thì xem như xong.
Theo ghi chép của bản đồ, vị trí của Thất Sắc Băng Liên nằm sâu bên trong đầm lầy. Muốn lấy được linh dược thì phải tìm cách vượt qua đàn cự ngạc.
- Bên dưới không đi được, vậy trên không thì sao?
- Tiểu tử ngươi nhìn xem có con yêu cầm nào bay qua không?
- Không thấy, chẳng lẽ trên không cũng có vấn đề?
- Lão già này nghi ngờ bên trong đầm lầy có độc khí.
Chỉ có khí độc từ bên dưới đầm lầy bốc lên mới khiến cho đám yêu cầm không dám lượn lờ xung quanh. Nếu không băng liên đã sớm bị chúng lấy mất.
Lâm Phong nhìn xung quanh, trước tiên tìm một chỗ an toàn nghỉ chân, sau đó sẽ suy nghĩ cách đối phó với đàn cự ngạc kia.
Đêm đến, bí cảnh như chìm vào bóng tối. Đây cũng là lúc những con yêu thú khát máu nhất bắt đầu đi săn mồi.
Lâm Phong tìm được một chỗ nghỉ chân gần khu vực đầm lầy. Trong lúc đang cùng lão đầu bàn chuyện xưa nay, hắn chợt ngửi thấy một mùi hương thơm từ phía đầm lầy truyền đến.
- Mùi gì thơm vậy?
- Là dược hương, có lẽ là mùi hương của Thất Sắc Băng Liên.
- Không thể nào, băng liên thơm như vậy thì đã sớm bị đám cự ngạc kia ăn thịt rồi.
- Có thể chúng dùng băng liên để dẫn dụ con mồi tới.
- Yêu thú cũng khôn đến vậy sao?
Lão đầu trả lời bằng giọng khinh bỉ.
- Tưởng ai cũng như tiểu tử ngươi sao?
- Nè nè, lão có ý gì đây? Muốn gây sự hả?
- Tiểu tử ngươi tự lo cho bản thân trước đi.
Lâm Phong ngửi một lúc, cảm giác tinh thần có chút mơ hồ, cơ thể bắt đầu không tự chủ mà hướng về phía đầm lầy bước tới. Hắn lập tức vận linh lực phong tỏa khứu giác, tạm thời giữ được bình tĩnh.
- Thật là tà môn.
Ở một nơi khác bên trong bí cảnh, một đám đệ tử đang tụ lại một chỗ để bàn luận kế hoạch tiếp theo. Trong số đó có cả Tuệ Vân và Phong Viêm.
Tuệ Vân nghe các đồng môn xung quanh thảo luận kế hoạch, trong đầu chợt nhớ tới Lâm Phong. Nói về mưu kế thì tên sư đệ này của nàng không thua kém gì gian thương.
- Không biết bây giờ Lâm sư đệ thế nào rồi?
Phong Viêm nghe nói đến Lâm Phong, trong lòng có chút hả hê.
- Với tu vi của Lâm sư đệ, có lẽ bây giờ đã rời khỏi bí cảnh rồi.
- Hy vọng đệ ấy không sao.
- Sư tỷ yên tâm, tên đó không chịu thiệt đâu mà lo.
Tuệ Vân nhìn ngọn núi lớn phía trước, chỉ còn một ngày nữa là nàng sẽ đến nơi có Bích Hỏa Thụ. Đây cũng là mục tiêu chính của nàng trong chuyến đi lần này.