Chương 79: Thất Sắc Băng Liên

Thiên La

Chương 79: Thất Sắc Băng Liên

Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phong Viêm ngồi bên cạnh ngắm nhìn mỹ nhân, hắn vào đây chỉ vì muốn ở gần Tuệ Vân, những thứ khác hắn không hề bận tâm.
- Đó là thứ gì vậy?
Tuệ Vân chỉ vào vài chấm đen trên bầu trời, chúng hòa mình vào màn đêm, nếu không để ý kỹ sẽ khó mà nhận ra.
- Cứ mặc kệ chúng đi, xung quanh đây có mấy trận pháp phòng ngự, chúng không thể vào được đâu.
Phong Viêm vừa dứt lời thì gần đó truyền đến một chấn động lớn, trận pháp phòng ngự rung chuyển liên tục, mấy đệ tử vội rút binh khí chuẩn bị chiến đấu.
- Mọi người mau chạy đi, đó là Thiết Dực Hắc Phong!
- Cái gì? Sao chúng lại ở đây?
- Không có thời gian giải thích đâu, mau chạy đi!
Hắc Dực Thiết Phong thường di chuyển theo đàn, mỗi lần xuất hiện số lượng lên đến hàng chục vạn con, trong đó có gần cả ngàn con hắc phong đạt đến địa cấp. Sức tấn công của cả đàn không hề thua kém một đám thiên thú.
Phong Viêm nhìn đàn thiết phong đang bay tới, hắn vội kéo Tuệ Vân chạy đi.
- Sư tỷ, mau đi thôi!
- Không kịp rồi.
Xung quanh đã bị Hắc Dực Thiết Phong bao vây, số lượng nhiều đến mức không thể đếm xuể, nhìn từ xa như một đám mây đen khổng lồ đang sà xuống mặt đất.
Phong Viêm cũng hết cách, chỉ đành lấy ra lệnh bài truyền tống để kích hoạt. Từng luồng linh quang phá không bay đi, một lúc sau, mấy chục đệ tử cùng lúc xuất hiện bên cạnh trận truyền tống, khiến lão đầu giữ trận giật mình.
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Tham kiến trưởng lão, đệ tử gặp phải Thiết Dực Hắc Phong ạ.
- Đám hắc phong đó không phải ở sâu bên trong bí cảnh sao? Các ngươi làm thế nào mà lại nhanh vậy?
- Nghĩ lại chuyện cũ mà vẫn còn kinh hãi.
Đám đệ tử nghe trưởng lão hỏi liền kể lại mọi chuyện. Chúng đang nghỉ ngơi thì bị Hắc Dực Thiết Phong tập kích, cả đám phải sử dụng lệnh truyền tống để bỏ trốn.
Lệnh truyền tống đã không còn, nếu tiếp tục tiến vào bí cảnh sẽ rất nguy hiểm. Lúc này, đám đệ tử cũng không thể rời đi, phải đợi đến khi bí cảnh kết thúc mới có thể kích hoạt trận truyền tống đưa mọi người trở về Thánh Cung.
Lão đầu nhíu mày.
- Các ngươi thật sự không làm gì chúng ư?
- Không ạ.
- Vậy thì lạ thật.
Hắc Dực Thiết Phong rất ít khi rời xa tổ, chúng phải bảo vệ phong dịch. Trừ khi đám hắc phong bị một con yêu thú hùng mạnh giành lấy địa bàn, cũng có thể trong lúc chúng dời tổ thì vô tình bay ngang qua chỗ đệ tử Thánh Cung.
- Nếu là như vậy thì nhân phẩm của các ngươi đúng là quá đen đủi rồi.
Sáng hôm sau, Lâm Phong tiếp tục tiến về phía đầm lầy. Sau khi suy nghĩ cả đêm, hắn đã tìm ra được vài biện pháp khả thi.
- Âm khí nơi này thật nồng đậm.
Đúng như Lâm Phong dự đoán, cái đầm lầy này đã tồn tại không biết bao nhiêu năm, chắc chắn đã có không ít yêu thú chôn thây nơi đây. Hắn có thể lợi dụng số thú cốt bên dưới đầm lầy để lấy băng liên.
- Thật là một diệu kế!
Trong lúc Lâm Phong đang đắc ý thì giọng nói của lão đầu truyền tới.
- Nhân phẩm của tiểu tử ngươi hôm nay khá tốt, vừa ra cửa đã có khách tới thăm.
- Ai?
Lâm Phong nhìn xung quanh nhưng không thấy ai. Ánh mắt hắn đột nhiên dừng lại trên đám mây đen đang bay về phía này, linh cảm mách bảo hắn rằng thứ này cực kỳ nguy hiểm.
- Chết tiệt!
Đến khi nhìn rõ thứ đang bay tới, sắc mặt Lâm Phong đại biến, hắn lập tức xoay người bỏ chạy.
Thiết Dực Hắc Phong từ trên cao lao xuống. Lúc chúng tiếp cận thì Lâm Phong đột nhiên biến mất, đám hắc phong lại chuyển hướng đuổi theo.
Trước khi tiến vào đầm lầy, Lâm Phong đã để lại một ma trận bên ngoài để đề phòng bất trắc. Không ngờ lại dùng đến nhanh như vậy. Hắn chạy được một lúc thì nghe thấy tiếng xé gió từ phía sau truyền đến.
- Thiên Lý Tùy Hành!
Sau vài lần đổi hướng, Thiết Dực Hắc Phong vẫn bám theo Lâm Phong như hình với bóng. Linh lực bên trong cơ thể hắn đã tiêu hao gần một nửa, tiếp tục chạy như thế này sớm muộn cũng sẽ bị đám hắc phong đuổi kịp.
- Tiểu tử ngươi có thù với bọn này sao?
- Đâu có, ta với chúng còn chưa từng gặp nhau nữa là.
- Tiểu tử ngươi nhất định có vấn đề.
- Lão đừng nói lung tung, cơ thể của ta rất tốt, chắc chắn không có vấn đề gì cả.
Thông thường, yêu thú sẽ không truy cùng đuổi tận tu sĩ như vậy, trừ khi chúng bị tấn công hoặc bị thứ gì đó hấp dẫn.
Lâm Phong kiểm tra lại toàn thân, những thứ quan trọng hắn đều bỏ vào Thông Thiên Giới Chỉ. Bên ngoài chỉ còn ngọc bài và một chiếc túi nhỏ của tiểu sư tỷ tặng.
- Không lẽ là thứ này?
- Muốn biết đúng hay không thì cứ thử là biết.
Lâm Phong thu chiếc túi nhỏ vào giới chỉ, sau đó thi triển Thiên Lý Tùy Hành. Lần này, đám Hắc Dực Thiết Phong đã không còn đuổi theo nhưng vẫn lượn lờ gần chỗ hắn vừa biến mất.
- Đúng là thứ này rồi!
Bị đám hắc phong truy đuổi cả buổi, linh lực của Lâm Phong còn lại không đến ba phần. Bây giờ mà tiến vào đầm lầy thì chẳng khác gì nộp mạng cho đám yêu thú kia.
Vừa về đến chỗ ở, Lâm Phong liền bố trí một tiểu trận phong để ẩn giấu khí tức của bản thân. Hắn lấy ra chiếc túi hương mà Phi Dao sư tỷ tặng để kiểm tra. Bên trong là hỗn hợp linh dược và một loại chất lỏng màu đen. Hắn thử ngửi một chút, phát hiện mùi vị có chút quen thuộc.
- Hình như là phong dịch.
- Là phong dịch của Thiết Dực Hắc Phong!
- Nhưng sao lại có thứ đó ở trong này?
Chiếc túi hương là Phi Dao sư tỷ tặng cho Lâm Phong, nghe nói người luyện chế là Tuệ Vân sư tỷ. Hai người này không thể nào hại hắn được.
- Có khi nào Tuệ Vân sư tỷ nhầm lẫn không?
- Cả hai nha đầu đó đều là đan sư, sao có thể nhầm lẫn được chứ?
- Chẳng lẽ sư tỷ không biết bên trong bí cảnh có Thiết Dực Hắc Phong?
- Tri nhân tri diện bất tri tâm, tiểu tử ngươi nên cẩn thận đấy.
Lâm Phong thu chiếc túi hương vào giới chỉ. Chuyện này để sau khi kết thúc bí cảnh sẽ tìm hiểu, chuyện quan trọng trước mắt vẫn là Thất Sắc Băng Liên.
Sau khi nghỉ ngơi một đêm, Lâm Phong tiếp tục lên đường. Hắn đi đến trước đầm lầy, một tay cầm cốt đao, tay còn lại cầm bình Âm Thi Phấn.
- Vân Tung Mị Ảnh!
Lâm Phong thi triển bộ pháp lướt vào bên trong đầm lầy. Tuy không biết vị trí chính xác của Thất Sắc Băng Liên nhưng chỉ cần đi theo mùi hương thì nhất định sẽ tìm được.
Đột nhiên dưới chân truyền đến một chấn động, Lâm Phong lập tức nhảy lên một cành đại thụ.
- ẦM...!
Mặt đất nổ tung, một con cự ngạc từ bên dưới đầm lầy phóng về phía Lâm Phong, cái miệng đầy răng nanh mở rộng như muốn nuốt chửng con mồi.
- ẦM...!
Lâm Phong nhìn cự ngạc phóng tới, lập tức nhảy qua gốc đại thụ bên cạnh. Hắn còn chưa kịp đáp xuống thì gốc đại thụ vừa rồi đã bị cự ngạc húc ngã.
- May mà lão tử nhanh chân!
Lâm Phong đứng trên cành cây, ánh mắt quan sát thủ phạm vừa tấn công hắn, vẻ mặt nghiêm túc.
- Là Thiết Giáp Cự Ngạc, tên này không dễ đối phó chút nào.
Thiết Giáp Cự Ngạc thường sống bên trong đầm lầy, kích thước to lớn. Chúng có một lớp da dày có khả năng phòng ngự không hề thua kém bảo giáp. Cự ngạc luôn sống theo đàn, mỗi đàn có thể lên đến cả ngàn con.
Lâm Phong nhìn thấy Thiết Giáp Cự Ngạc lại muốn tấn công, hắn lập tức thi triển Vân Tung Mị Ảnh bỏ chạy. Lúc sau, lại có thêm hai con cự ngạc xuất hiện đuổi theo Lâm Phong.
- Lão đầu, xong chưa?
- Xong rồi.
Trong lúc Lâm Phong dẫn dụ đám Thiết Giáp Cự Ngạc thì lão đầu đã giúp hắn phân tích độc khí bên trong đầm lầy. Loại độc khí này có thể khiến cơ thể hắn tạm thời bị tê liệt nhưng không phải cực độc, chỉ cần dùng linh lực hộ thể là có thể ngăn cản được.
- Cửu Hỏa Liên Hoa!
Bốn đóa hỏa liên xuất hiện xung quanh Lâm Phong, tạo thành một lớp phòng ngự giúp hắn thiêu đốt độc khí.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía Thiết Giáp Cự Ngạc. Lúc này, số lượng cự ngạc truy đuổi hắn đã tăng lên gần chục con.
- Đám cự ngạc này hình như cũng không lợi hại cho lắm.
Đám Thiết Giáp Cự Ngạc bên dưới nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Lâm Phong, một con cự ngạc đột nhiên há miệng phun ra một đống bùn lầy. Tốc độ nhanh như tên bắn, uy lực ngang với công kích của linh giả ngũ cấp.
- ẦM...!
Lâm Phong lập tức né tránh nhưng gốc đại thụ thì bị bùn lầy bắn tan nát. Hắn nhìn nửa gốc đại thụ còn sót lại, vẻ mặt có chút căng thẳng, lúc nãy mà không nhanh chân thì xác định xong đời rồi.
- Thật là nguy hiểm!
Lâm Phong vừa dứt lời thì gần chục con Thiết Giáp Cự Ngạc đồng loạt há miệng phun bùn lầy về phía hắn, vừa nhìn đã thấy không còn đường thoát.
- Thiên Lý Tùy Hành!
Lâm Phong dịch chuyển tới một gốc đại thụ gần đó. Tiếp tục như thế này thì linh lực của hắn sẽ cạn khô trước khi tới được chỗ băng liên.
Thiết Giáp Cự Ngạc lập tức bao vây con mồi. Khi đám cự ngạc vừa há miệng thì bị một luồng khí tức cuồng bạo tràn tới, khiến chúng phải ngậm miệng. Ánh mắt của đám cự ngạc nhìn chằm chằm vào thanh cốt đao trong tay Lâm Phong.
Lâm Phong lập tức lấy ra mấy bình Âm Thi Phấn ném về phía Thiết Giáp Cự Ngạc. Đây là loại Âm Thi Phấn đã được nâng cấp, một khi dính vào thì rất khó tẩy sạch.
- Cho các ngươi thấy sự lợi hại của lão tử!
Lâm Phong đứng trên cành cây, cốt đao trong tay chém lung tung, miệng không ngừng lẩm bẩm, bộ dạng như mấy tên thầy pháp.
Đám cự ngạc bên dưới mở to mắt cảnh giác nhìn tên phía trên. Đột nhiên, một con cự ngạc nhảy dựng lên.
- Grào...!
Sau đó là liên tiếp những tiếng kêu hoảng loạn vang vọng khắp đầm lầy. Một bộ xà cốt xuất hiện quấn chặt lấy Thiết Giáp Cự Ngạc, miệng liên tục hôn hít khiến cự ngạc hoảng loạn bỏ chạy.
Lâm Phong đứng ở trên nhìn thấy cũng không chịu nổi.
- Không ngờ đám yêu thú này lại bạo dạn đến vậy?
Cửu Huyền bí cảnh đã tồn tại không biết bao nhiêu năm, bên dưới đầm lầy chắc chắn tích lũy không ít cốt thú. Thứ này không chỉ giúp Lâm Phong đối phó đám cự ngạc mà còn giúp cốt đao của hắn thăng cấp, đúng là nhất tiễn song điêu.
Lâm Phong nhìn đám cự ngạc bị cầm chân liền xoay người tiến sâu vào bên trong đầm lầy. Hắn vừa đi vừa ném ra Âm Thi Phấn. Chỉ một lúc trôi qua, phía sau hắn đã là cả một thế lực.
- Thất Sắc Băng Liên ở bên phải, cách tiểu tử ngươi chưa tới một dặm.
Lâm Phong di chuyển bên trong đầm lầy được nửa giờ thì giọng nói của lão đầu truyền đến. Hắn nhìn theo hướng lão chỉ, khóe miệng khẽ nhếch lên, cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu.
Cách đó không xa, một vùng của đầm lầy đã bị đóng băng. Vài chục con Thiết Giáp Cự Ngạc đang nằm trên thềm băng nghỉ ngơi, bộ dạng vô cùng nhàn nhã. Phía sau chúng là mấy chục gốc Thất Sắc Băng Liên.
Lâm Phong nhìn thấy băng liên, vẻ mặt hiện rõ sự hưng phấn.
- Lần này trúng lớn rồi!
Không chỉ có mười mấy đóa liên hoa mà còn có cả liên đài và liên tử. Những thứ này đều là bảo vật có giá trị rất cao.
Lúc này, Thiết Giáp Cự Ngạc đã chú ý đến Lâm Phong. Vài chục cặp yêu nhãn cùng lúc nhìn về phía hắn, uy áp địa cấp yêu thú bao trùm vài dặm xung quanh.
Lâm Phong đối diện với mấy chục con địa cấp cự ngạc mà không chút yếu thế, ngược lại còn lớn giọng hò hét:
- Các huynh đệ, đã đến lúc phục thù rửa hận, tấn công!
Vừa dứt lời, Lâm Phong liền ném mấy bình Âm Thi Phấn về phía Thiết Giáp Cự Ngạc. Vài ngàn bộ cốt thú đồng loạt xông lên, cảnh tượng vô cùng hoành tráng.
Nhiều cốt thú như vậy mà không có nổi một viên yêu đan, chứng tỏ đám yêu thú này trước khi chìm xuống đầm lầy đã bị đám cự ngạc nuốt chửng.
Lâm Phong nhìn đám Thiết Giáp Cự Ngạc bị cốt thú vây khốn, hắn lập tức chạy tới chỗ Thất Sắc Băng Liên bắt đầu đào dược.
- Tiểu tử, đào nguyên gốc cho lão phu.
- Không ngờ lão tham lam đến vậy?
- Không được sao?
- Ta thích!
Lâm Phong lấy ra huyết đao bắt đầu đào linh dược.
- Keng...!
Đại đao chém xuống chỉ làm cho một lớp băng mỏng vỡ ra.
- Cứng thật!
- Dùng lửa đi!
Lâm Phong vận Vạn Hỏa Khai Thiên, huyết đao trong tay hắn được một ngọn lửa bao phủ. Lúc này, tốc độ đào linh dược đã nhanh hơn một chút nhưng vẫn phải tốn rất nhiều thời gian.
Đột nhiên giọng nói của lão đầu truyền đến:
- Tiểu tử cẩn thận!
Một con Thiết Giáp Cự Ngạc bất ngờ tập kích phía sau Lâm Phong nhưng bất thành. Nhờ có lão đầu nhắc nhở mà hắn tránh được một kiếp.
Tuy Lâm Phong tránh được công kích của Thiết Giáp Cự Ngạc nhưng hắn không thể tiếp tục đào băng liên. Đợi thêm một lúc thì Âm Thi Phấn sẽ hết tác dụng, thú cốt sẽ chìm xuống đầm lầy, một mình hắn sẽ phải đối mặt với mấy chục con địa cấp cự ngạc.
- Lão đầu, bây giờ phải làm sao đây?
- Không đào được băng liên thì lấy liên hoa, liên đài, liên tử là được.
- Được!
Lâm Phong vừa giơ huyết đao lên thì mặt băng dưới chân truyền đến một chấn động. Từng vết nứt xuất hiện, một luồng uy áp khủng khiếp bao trùm thiên địa khiến hắn không thở nổi.
Đám Thiết Giáp Cự Ngạc cũng dừng chiến đấu, cả đám bỏ chạy tán loạn như gặp phải đại địch.
- Có chuyện gì vậy?
- Có thiên thú, mau chạy đi!
Lâm Phong lập tức xoay người bỏ chạy. Trước khi rời đi, hắn nhìn thấy một khối băng rơi ra từ vết nứt, bên trên có gần chục gốc Thất Sắc Băng Liên. Hắn nhanh tay thu vào giới chỉ rồi chạy đi.
Một bộ thú cốt từ dưới đầm lầy trồi lên, cao đến mấy chục trượng, kích thước to lớn chẳng khác gì một ngọn tiểu sơn. Toàn thân lấp lánh như được đúc từ hoàng kim, bên trong bộ thú cốt có một viên cầu to như nắm tay liên tục xoay tròn.
- Là một bộ thiên cấp thú cốt, còn có cả yêu đan!
Lâm Phong đứng cách đó vài dặm, ánh mắt như dán chặt lên bộ hoàng kim thú cốt, một khắc cũng không rời, giọng nói tràn đầy hưng phấn.
- Lão đầu, có cách nào lấy được bộ thú cốt đó không?
- Bộ thú cốt đó là của một con thiên thú cao giai, uy áp của nó hoàn toàn có thể ép chết tiểu tử ngươi.
- Thật sự không có cách nào sao?
- Nếu có mấy mảnh Hộ Thần Giáp của nha đầu kia ở đây thì không chừng sẽ có cơ hội đấy.
Mảnh Hộ Thần Giáp lão đầu nói tới đang nằm trong tay của Hàn Băng, bên trên có khắc thiên văn dùng để bảo vệ thần hồn của tu sĩ.
Lão đầu nhìn vẻ mặt cố chấp của Lâm Phong, nhỏ giọng nhắc nhở:
- Muốn làm đại sự thì phải biết nắm được, buông được.
- Nhưng ta còn chưa nắm được mà.
Âm Thi Phấn của Lâm Phong chỉ còn lại mười mấy bình, giờ mà không chạy khỏi đây thì không còn cơ hội. Dù sao băng liên cũng đã đến tay rồi.
Lâm Phong do dự một lúc, cuối cùng quyết định xoay người rời đi. Trên đường đi, hắn liên tục thu thập thú cốt, thứ này có thể giúp cốt đao thăng cấp, tất nhiên không thể bỏ phí.
Sau khi rời khỏi đầm lầy, Lâm Phong tiếp tục hướng tới mục tiêu kế tiếp là Ngân Tâm Thảo, tiện thể ghé thăm nhà mấy đạo hữu yêu thú.