Thiên La
Chương 80: Biến cố kinh hoàng
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lúc Lâm Phong tiếp tục cuộc hành trình của mình, bên trong bí cảnh lại xảy ra một biến cố bất ngờ. Đoàn người của Trường Hà Thánh Cung bất ngờ bị yêu thú tấn công, tổn thất nặng nề. Gần một nửa đệ tử đã phải dùng ngọc bài truyền tống để thoát thân.
- HỐNG…
Hơn vạn con yêu hầu từ trên núi lao xuống, trong đó có hơn trăm con đạt đến cấp Địa, khí thế vô cùng hung hãn.
- Rút mau!
- Trưởng lão, ta đề nghị mọi người chia ra chạy, sau đó sẽ tập hợp ở chỗ đã hẹn.
- Các ngươi đi trước đi, để lão phu cản đám nghiệt súc này lại.
Trên đỉnh núi lớn, một con yêu hầu có kích thước to lớn gấp đôi bình thường đang nhìn đám tu sĩ bên dưới tháo chạy. Nó chính là vương hầu cai quản nơi này, một con thiên thú hàng thật giá thật, đến cả trưởng lão Thánh Cung cũng phải dè chừng.
Lão đầu nhìn vẻ mặt đắc ý của con vương hầu, tức đến đỏ mặt. Không phải vì an toàn của đám đệ tử thì lão cũng không đến nỗi chật vật như vậy.
Chạy được một lúc, đệ tử Trường Hà Thánh Cung lại tiếp tục chia ra. Cuộc truy đuổi kéo dài suốt một canh giờ thì đám yêu hầu mới chịu dừng lại hoàn toàn.
Sau khi tìm được chỗ ẩn nấp, Nam Cung Như Mộng liếc nhìn xung quanh. Đệ tử Trường Hà Thánh Cung còn lại chỉ mười mấy người. Với thực lực như thế này, việc tiếp tục tiến sâu vào bí cảnh sẽ vô cùng nguy hiểm. Dù có tìm được tài nguyên cũng khó lòng tranh giành với Cửu Huyền Thánh Cung.
Trong lúc Nam Cung Như Mộng suy tư, một nam tử trung niên bước đến bên cạnh nàng, khẽ nói.
- Như Mộng, ta có chuyện muốn nói.
- Trần chấp sự, có chuyện gì sao?
- Là lệnh của trưởng lão, chúng ta ra ngoài kia nói chuyện.
Trần Cung ra lệnh cho đám đệ tử tìm chỗ nghỉ ngơi hồi phục, đợi khi hắn quay lại sẽ tiếp tục lên đường.
Hai người đi được một lúc thì dừng lại, vẻ mặt Trần Cung vô cùng căng thẳng.
- Trưởng lão nghi ngờ việc chúng ta bị yêu thú tấn công lần này là âm mưu của Cửu Huyền Thánh Cung. Bọn họ không muốn chúng ta đoạt được Hỏa Vân Chi.
- Với thực lực bây giờ của chúng ta đúng là không thể tranh giành với Cửu Huyền Thánh Cung.
- Vì thế, hai vị trưởng lão sẽ hành động bí mật. Trưởng lão muốn Như Mộng quay lại truyền tống trận, giả vờ như chúng ta đã thất bại, tiện thể theo dõi đám người Cửu Huyền Thánh Cung.
Nam Cung Như Mộng nhíu mày, chuyện này hoàn toàn không có trong kế hoạch. Trong lúc nàng do dự, một luồng linh lực mạnh mẽ bất ngờ đánh tới.
- Phụt một tiếng…
Như Mộng hoàn toàn không kịp phản ứng, cơ thể nàng bị đánh bay đi. Khi nàng còn đang lơ lửng giữa không trung, một thân ảnh xuất hiện bên cạnh, bàn tay lớn vỗ thẳng vào đan điền của nàng.
- ẦM…
Thân thể Nam Cung Như Mộng bị đánh bay vào vách đá gần đó. Khói bụi tan đi, nàng chật vật đứng dậy, khóe môi vẫn vương vệt máu, ánh mắt kinh ngạc nhìn đối phương.
- Tại sao… ngươi lại làm như vậy?
- Ta cũng không còn cách nào khác.
Trần Cung vừa nói vừa bước về phía Nam Cung Như Mộng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn nữ tử đang vô lực tựa lưng vào vách đá. Nếu nàng không kịp kích hoạt bảo vật phòng ngự, có lẽ đã chết dưới tay hắn rồi.
- Nếu ngươi chết ở đây, Cửu Huyền và Trường Hà nhất định sẽ xảy ra xung đột lớn.
- Ngươi là dư nghiệt của Ma Giáo?
- Đúng vậy, đáng tiếc là ngươi biết quá muộn rồi.
Như Mộng nhìn đối phương đến gần, vẻ mặt vẫn bình thản.
- Ngươi nghĩ có thể giết được ta?
- Không thử làm sao biết được.
Trong lần ra tay đầu tiên, Trần Cung đã nhanh chóng đoạt lấy ngọc bài truyền tống, giới chỉ và túi trữ vật của Nam Cung Như Mộng. Ngoại trừ món bảo vật phòng ngự trên người nàng, thì không còn thứ gì khác.
- Ngươi đã trúng Hóa Linh Chưởng của ta, linh lực sẽ dần biến mất. Mấy ngày tới ngươi sẽ không thể dùng linh lực, không đúng, phải nói là cả đời này ngươi sẽ không còn cơ hội dùng linh lực nữa.
- Thật vậy sao?
Đột nhiên, một ngọn lửa bao phủ lấy toàn thân Như Mộng. Trần Cung vừa nhìn thấy, sắc mặt lập tức thay đổi. Hắn vội vã lao tới muốn kết liễu đối phương nhưng vẫn chậm một bước, hỏa ảnh đã cuốn lấy Như Mộng bay đi mất.
- Đáng chết, lại để cho nha đầu này trốn thoát!
Trần Cung nhìn hỏa ảnh xé gió bay về phía chân trời, trên mặt hiện lên nụ cười dữ tợn. Nam Cung Như Mộng đã không thể sử dụng linh lực, một kẻ phàm nhân làm sao có thể tồn tại được trong cái bí cảnh này chứ?
Cách đó vài trăm dặm, Nam Cung Như Mộng dựa lưng vào một gốc đại thụ. Lúc này nàng vô cùng mệt mỏi, cơ thể đã trở nên vô lực, chỉ muốn nằm xuống ngủ một giấc. Giới chỉ và túi trữ vật đều đã bị cướp mất. Một thiên tài đan đạo như nàng, không ngờ cũng có lúc không còn đan dược để dùng.
- Ta sẽ chết ở đây sao?
Nàng cố sức đứng dậy, từng bước chân nghiêng ngả tiến về phía trước. Nếu bây giờ nàng gục ngã, mọi thứ sẽ chấm dứt với nàng.
Vừa đi được vài bước thì bên cạnh truyền đến tiếng động. Như Mộng quay đầu nhìn lại, ánh mắt vốn đã mệt mỏi lại càng thêm tuyệt vọng.
Một con yêu chu không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh Nam Cung Như Mộng. Nếu linh lực vẫn còn, nàng có thể dễ dàng giải quyết con địa thú này, nhưng bây giờ nàng chỉ là một nữ tử bình thường.
Yêu chu há miệng phun ra vài sợi tơ bắt lấy con mồi, sau đó mang theo chiến lợi phẩm rời đi.
Ở một nơi gần đó, Lâm Phong vừa ghé thăm hang động của một vị đạo hữu. Hắn vừa đi vừa kiểm tra chiến lợi phẩm: gần vạn khối trung phẩm linh thạch, và 3 gốc địa cấp linh dược.
- Lão đầu, vẫn chưa tìm thấy tung tích của Ngân Tâm Thảo sao?
- Linh dược một khi đã thông linh thì rất khó tìm.
Linh dược đã thông linh khác với linh dược thông thường. Chúng không ở một chỗ mà thường xuyên di chuyển khắp nơi. Vấn đề là những linh dược này thích di chuyển bên dưới lòng đất để tránh né bọn yêu thú.
Lâm Phong vừa đi vừa nhìn địa đồ. Tung tích của Ngân Tâm Thảo liên tục thay đổi qua từng năm, khu vực xuất hiện khá rộng, quả thực không dễ tìm.
Lúc này Lâm Phong đã tiến khá sâu vào bí cảnh. Càng vào sâu thì yêu thú càng hùng mạnh. Dù hắn có ma trận hộ thân nhưng khoảng cách dịch chuyển chỉ có mười mấy dặm. Nếu không cẩn thận gặp phải thiên thú thì xem như xong.
- Bây giờ mà quay về thì chưa chắc đã còn mạng.
Nghĩ lại thì yêu nữ kia còn nguy hiểm hơn cả thiên thú. Khi nàng nổi giận, cả Thánh Cung cũng phải rung chuyển.
Lâm Phong càng nghĩ càng cảm thấy bi quan. Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến, như một tia sáng chiếu rọi tương lai mờ mịt của hắn.
- Tiểu tử, phía trước có cái hang động, có muốn kiếm chút không?
Cách đó không xa có một cái vách núi. Đây là nơi yêu thú rất thích đào hang. Từ chỗ Lâm Phong có thể nhìn thấy một cái hang động khá lớn.
- Là chỗ của Hấp Huyết Chu.
Trên địa đồ có ghi rõ, nơi này là địa bàn của Hấp Huyết Chu. Nhớ lúc ở Thương Vân Thành, Lâm Phong cùng Huân Vũ đi săn cũng từng gặp phải một cặp Hấp Huyết Chu cấp Huyền. Xem ra hắn cùng dòng họ tên này rất có duyên.
Con Hấp Huyết Chu đang ở trong hang động đột nhiên nghe thấy vài tiếng nổ vang lên, mặt đất khẽ rung chuyển. Nó lập tức chạy ra kiểm tra thì thấy một tên tu sĩ đang đứng gần đó vẫy tay chào.
- Huyết chu đạo hữu, đã lâu không gặp, đạo hữu vẫn khỏe chứ?
- Két…
Hấp Huyết Chu há miệng phun ra mấy chục sợi huyết tơ, nhưng đều bị đối phương né tránh. Nó phun thêm vài lần nữa, nhưng kết quả vẫn không thay đổi.
Lâm Phong lấy ra thêm mấy viên bạo đan ném về phía con Hấp Huyết Chu.
- ẦM… ẦM… ẦM…
- Huyết chu đạo hữu, thấy lễ vật của ta thế nào hả?
- Két…
Hấp Huyết Chu gầm lên một tiếng rồi phóng thẳng tới chỗ Lâm Phong. Nhưng tên phá hoại kia còn chưa đánh đã bỏ chạy, yêu chu chỉ đứng nhìn mà không đuổi theo.
Đợi khi Lâm Phong khuất bóng, Hấp Huyết Chu quay trở lại hang động. Nhưng nó vừa xoay người thì bị mấy viên bạo đan bay tới nổ tung, cơ thể yêu chu bị thổi bay đi vài trượng.
- Két…
Hấp Huyết Chu lập tức đuổi theo. Lần này nó vô cùng quyết tâm, nhất định phải bắt được tên phá hoại này.
- Huyết chu đạo hữu, thượng lộ bình an nhé.
Lâm Phong xuất hiện trước cửa hang động. Hắn vác theo cốt đao tiến vào bên trong, ánh mắt cảnh giác. Thông thường sẽ có một con Hấp Huyết Chu khác ở lại giữ hang.
Đúng như dự đoán, Lâm Phong vừa bước vào hang động liền bị một đám huyết tơ tấn công. Hắn đạp Vân Tung Mị Ảnh né tránh, hoàn toàn không có ý định giao chiến với Hấp Huyết Chu mà tiếp tục chạy thẳng vào bên trong hang.
Mục tiêu của Lâm Phong không phải Hấp Huyết Chu, mà là linh thạch và linh dược bên trong hang ổ của chúng. Chỉ cần lấy được bảo vật rồi rời đi trước khi con yêu chu bên ngoài quay trở lại, xem như đại công cáo thành.
Hấp Huyết Chu nhìn thấy tên kia muốn xông vào hang ổ, nó lập tức đuổi theo. Đúng lúc này, một luồng uy áp cuồn cuộn ập tới, khiến con yêu chu đang phẫn nộ truy đuổi phải dừng lại. Cơ thể nó khẽ rung lên, ánh mắt đầy do dự.
Hấp Huyết Chu nhìn bóng dáng Lâm Phong dần biến mất bên trong hang động. Nó đổi hướng chạy ra bên ngoài, sau đó há miệng phun huyết tơ lấp kín cửa hang. Luồng uy áp cuồn cuộn vừa rồi khiến yêu chu cảm thấy nguy hiểm, nó quyết định đợi đồng bọn trở về rồi sẽ cùng tấn công.
Phía cuối hang động, Lâm Phong bắt đầu thu gom bảo vật. Càng tiến sâu vào bí cảnh, số lượng linh thạch và linh dược thu được cũng không ngừng tăng lên. Lần này so với lần trước, còn nhiều hơn một gốc địa cấp linh dược.
Sau khi thu hết bảo vật, ánh mắt Lâm Phong dừng lại trên vách hang. Nơi đó có một cái lưới lớn làm bằng huyết tơ, trên lưới có vài cái huyết kén. Đây chính là thức ăn của Hấp Huyết Chu, chúng thường tha con mồi về tổ rồi mới ăn thịt.
- Có cả yêu thú cấp Địa nữa này.
- Tiểu tử, phía trên có người.
- Cái gì?
Lâm Phong nhìn lên phía trên, quả nhiên có một cái kén hình người. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là một tu sĩ.
Hắn nhanh tay lấy cái kén xuống kiểm tra. Toàn bộ cơ thể đã bị huyết tơ bao phủ, chỉ chừa lại một cái mũi để hít thở.
- May mà Hấp Huyết Chu thích ăn đồ tươi.
- Vẫn còn cứu được, phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Lão đầu kiểm tra một lúc, phát hiện người nằm bên trong cái kén vẫn còn hơi thở. Tuy sinh mệnh đã rất mong manh, linh lực cũng đã mất hết, nhưng lão vẫn có thể cứu được.
Lâm Phong vừa lấy ra ma trận định kích hoạt thì bị lão đầu ngăn lại.
- Tiểu tử ngốc, phàm nhân không thể dùng truyền tống trận. Điều này mà ngươi cũng không biết sao?
- Ta quên mất.
Phàm nhân muốn dùng truyền tống trận phải có một loại pháp bảo hộ thân. Thứ đó hắn chưa bao giờ dùng đến nên Lâm Phong chưa từng mang theo. Sau này nên chuẩn bị vài cái để đề phòng.
- Vậy bây giờ làm sao đây? Hang động bị bịt kín hết rồi.
- Trước tiên cứ ra ngoài rồi tính.
- Hiểu rồi.
Lâm Phong cẩn thận đặt cái kén xuống, hắn kích hoạt ma trận để trở ra bên ngoài hang động. Sau khi xác định cửa hang chỉ có một con Hấp Huyết Chu canh giữ, lúc này hắn mới yên tâm cứu người.
Lâm Phong tìm một chỗ giấu ma trận để đề phòng bất trắc. Sau đó hắn lặng lẽ tiến lại gần cửa hang. Cứu người rất quan trọng, nhưng giữ mạng càng quan trọng hơn. Trước khi con Hấp Huyết Chu kia quay lại, hắn phải giải quyết tên này.
- Ăn một đao của lão tử!
Hấp Huyết Chu không ngờ Lâm Phong lại tập kích từ phía sau. Nãy giờ nó vẫn nghĩ tên kia đang ở bên trong hang động.
- Khét…
Hấp Huyết Chu lập tức phóng đi nhưng vẫn không kịp né tránh. Cơ thể to lớn của nó bị cốt đao chém trúng, để lại một vết cắt dài gần nửa thước trên lưng, yêu huyết không ngừng trào ra.
Lâm Phong nhìn con Hấp Huyết Chu vẫn chưa ngã xuống. Xem ra một đao vừa rồi chưa chạm tới yêu cốt của yêu chu, nên không thể kích hoạt Thực Cốt Pháp Văn.
- Thiên Lý Tùy Hành.
Lâm Phong lần nữa xuất hiện phía sau Hấp Huyết Chu, cốt đao tiếp tục chém xuống. Mục tiêu chính là vị trí vết thương trên lưng của yêu chu.
- Khét…
Hấp Huyết Chu vừa cảm giác được Lâm Phong xuất hiện bên cạnh liền nhanh chân phóng đi. Nó thành công né được một đao, sau đó há miệng phun ra mấy chục sợi huyết tơ về phía Lâm Phong.
- Tên này nhanh thật.
- Tiểu tử, mau sử dụng long khí.
- Thiên Lý Tùy Hành.
Lâm Phong lại xuất hiện bên cạnh Hấp Huyết Chu, đại đao tiếp tục chém tới. Yêu chu vừa định né tránh thì một luồng uy áp cuồn cuộn ập đến, khiến cơ thể nó khẽ rung lên.
- Phập…
Cốt đao trong tay Lâm Phong chém thẳng vào vết thương trên lưng Hấp Huyết Chu. Lưỡi đao cắm vào gần một nửa, cơ thể to lớn của yêu chu rung lên vài lần rồi đổ gục.
Lâm Phong thu thi thể Hấp Huyết Chu vào giới chỉ, sau đó bước về phía hang động. Hắn lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt, hỏa quang lóe sáng, mấy chục đạo hỏa cầu bắn thẳng vào cửa hang, thiêu trụi đám huyết tơ.
Lâm Phong lập tức chạy vào bên trong hang động, ôm lấy cái huyết kén rồi xoay người rời đi. Khi hắn ra đến cửa hang thì nhìn thấy một con Hấp Huyết Chu khác đang đứng bên ngoài, ánh mắt của nó tràn đầy phẫn nộ.
- Mạng người quan trọng như trời, lão tử không có thời gian chơi với ngươi, mau cút sang một bên!
- Khét…
Hấp Huyết Chu gầm lớn một tiếng rồi xông về phía Lâm Phong. Khi nó vừa bước vào cửa hang thì bị một luồng linh lực mạnh mẽ đánh bay ra bên ngoài.
Lâm Phong một tay ôm lấy huyết kén từ trong hang động chạy ra, tay còn lại cầm mảnh Hộ Thần Giáp đã nạp đủ 10 vạn hạ phẩm linh thạch, có thể phát ra công kích không thua gì một đòn của tu sĩ cấp Lục.
- Huyết Ảnh Phân Thân.
Lâm Phong tiếp tục lấy ra một tờ pháp chỉ kích hoạt. Mấy chục cái bóng Lâm Phong đột nhiên xuất hiện, sau đó bỏ chạy tán loạn. Hấp Huyết Chu nhất thời không phân biệt được thật giả, nó chỉ có thể chọn bừa một cái để đuổi theo.
- Xem ra nhân phẩm hôm nay của lão tử không tệ.
Nửa giờ trôi qua, Lâm Phong đã thoát khỏi sự truy đuổi của Hấp Huyết Chu. Vấn đề tiếp theo là phải tìm một chỗ an toàn để chữa thương, nhưng ở nơi này thì làm gì có chỗ nào an toàn chứ?
- Lão đầu, có chủ ý gì không?
- Không phải tiểu tử ngươi có rất nhiều đạo hữu ở đây sao?
- Đúng há, sao ta lại quên mất nhỉ?
Mấy hôm trước, Lâm Phong có đi ngang qua địa bàn của một con yêu hùng. Con này vẫn đang trong thời gian ngủ đông, hắn có thể đến đó dừng chân một lát.
Sau khi đến nơi, Lâm Phong tìm một chỗ gần hang ổ của yêu hùng, sau đó bố trí vài cái trận pháp ẩn nấp đơn giản. Bình thường đám yêu thú sẽ không xâm phạm địa bàn của nhau, hắn có thể tạm thời ở nơi này chữa thương.
- Trước tiên hãy dùng linh lực bảo vệ tâm mạch rồi từ từ tháo tơ.
Lâm Phong làm theo hướng dẫn của lão đầu. Hắn truyền một ít linh lực vào cơ thể đối phương, sau đó bắt đầu gỡ huyết tơ, theo thứ tự từ đầu đến chân.